Khang Bất Dịch nói rồi xoay người đi tính tiền, Du Uyên Nhi dù kiềm chế như thế nào cũng không ngăn được khóe môi cong lên cao, tim cô đập thình thịch vì kích động, cảm giác yêu đương thật khiến người ta muốn bay lên trời.
Mua xong đồ trở về ký túc, Du Uyên Nhi nghe Điền Văn đi bên cạnh hỏi kem có ngon không, cô không nghĩ ngợi gì đã lấy hộp kem còn nguyên trên tay Khang Bất Dịch đưa cho Điền Văn.
Trước hành động của Du Uyên Nhi, Điền Văn càng phấn khích bao nhiêu thì sắc mặt Khang Bất Dịch càng khó coi bấy nhiêu, anh mua hai hộp vì lo cô ăn không đủ, kết quả cô lại nhường cho người khác.
Khang Bất Dịch tức giận không đi bước nhỏ cạnh Du Uyên Nhi nữa, cố tình sải bước bình thường liền vượt mặt bỏ cô một đoạn xa.
Du Uyên Nhi ngỡ ngàng khi Khang Bất Dịch bỗng nhiên bỏ rơi cô, chưa kịp định thần thì Lý Vũ Hàn đã lên giọng trách móc: “Uyên Nhi, tối qua cậu gián tiếp bảo Bất Dịch vô tâm, vậy nên nãy giờ cậu trực tiếp vô tâm với cậu ấy à?”
“Mình không có” Biểu cảm Du Uyên Nhi hoàn toàn vô tội, vội vàng đuổi theo Khang Bất Dịch.
Ngay khi Khang Bất Dịch và Du Uyên Nhi rời khỏi, Lý Vũ Hàn lập tức giật lại hộp kem trong tay Điền Văn, chán ghét nói: “Tránh xa Du Uyên Nhi ra trước khi người nhắc nhở là Khang Bất Dịch”
Điền Văn dõi mắt theo Lý Vũ Hàn cũng bỏ đi, không có ý lên tiếng phân trần, dù Khang Bất Dịch đã được Du Uyên Nhi khống chế tính bạo lực cũng không có nghĩa anh không còn bạo lực.
Đuổi kịp Khang Bất Dịch thì Du Uyên Nhi đã cạn oxi trong phổi, cố bám lấy cánh tay anh giữ lại đồng thời làm điểm tựa hít thở không khí, đợi hô hấp ổn định lại mới gấp gáp mở lời: “Bất Dịch, cậu đừng hiểu lầm, tại vì Điền Văn không biết nói chuyện với ai nên mình mới trò chuyện với cô ấy”
“Vậy còn kem tôi mua cho cậu?” Khang Bất Dịch lạnh lùng hỏi.
“Dù sao cậu không ăn, cho cô ấy một hộp cũng được mà?” Du Uyên Nhi thành thật đáp.
Khang Bất Dịch không nói gì nữa, cơn phẫn nộ càng dâng cao, anh hất tay Du Uyên Nhi ra tiếp tục đi về phía trước.
“Bất Dịch!” Du Uyên Nhi bất lực gọi tên anh, bước chân rối loạn đuổi theo, khổ sở nhận lỗi: “Cậu đừng giận, mình hứa từ giờ sẽ không lo nói chuyện với người khác bỏ quên cậu, cũng sẽ trân trọng những gì cậu cho mình”
Ánh mắt lạnh lẽo của Khang Bất Dịch vẫn hướng về trước, hai tay đút túi quần, bước chân vẫn giữ tốc độ tương đối nhanh so với Du Uyên Nhi.
Du Uyên Nhi đang bám theo bỗng nhiên không theo nữa, Khang Bất Dịch cũng chịu dừng chân xoay đầu nhìn, lúc này mới phát hiện cô ngồi trên nền cát ẩm gục đầu khóc. Cô không phải ăn vạ, mà do bước quá nhanh làm vướng chân vào nhau nên mới ngã, ngã rồi ngồi dậy lại thấy bị anh giận nên tủi thân mà khóc.
Khang Bất Dịch khẽ cong môi cười, anh quay lại ngồi chổm xuống trước mặt Du Uyên Nhi, bày ra vẻ mặt cao thượng: “Khóc cái gì?”
Du Uyên Nhi ngẩng đầu nhìn Khang Bất Dịch, trên gương mặt vẫn còn vương lại nước mắt, cô nghiêm túc hỏi: “Bất Dịch, hình như dạo gần đây chúng ta cãi nhau hơi nhiều phải không?”
“Chúng ta không cãi nhau, đều do cậu kiếm chuyện trước” Khang Bất Dịch lạnh nhạt đáp.
“Vậy làm sao bây giờ? Mình không muốn chúng ta như thế này đâu”
Khóe môi Khang Bất Dịch cong nhẹ, anh khẽ hắng giọng, điềm tĩnh đưa ý kiến: “Thế hôn một cái nhé?”
Nghe xong Du Uyên Nhi mặt đỏ bừng bừng, mắt cũng chẳng dám nhìn thẳng vào anh, qua một lúc lâu mới căng thẳng đề nghị: “Hay chúng ta cứ cãi nhau thêm một lúc nữa đi”
Khang Bất Dịch bật cười không nói, đỡ Du Uyên Nhi đứng dậy cùng trở về khu ký túc xá.