An Noãn nhìn người đàn ông trước mặt, bỗng nhiên lại nhớ đến tên bạn trai cũ cặn bã cùng con bạn thân không biết xấu hổ kia, hai người bọn họ suốt ngày ở trước mặt cô ta mắt đi mày lại, hơn nữa tên cặn bã kia lại dám nói cô ta giả vờ thanh cao.
“Anh trị giá bao nhiêu tiền một đêm, tôi muốn bao anh.” An Noãn mất một lúc để đấu tranh tư tưởng rồi mới lên tiếng hỏi Ninh Thư.
“Phụt… khụ khụ khụ.” Ninh Thư suýt nữa vì sặc nước bọt mà khóc, xem ra nữ chính cũng phải chọn đối tượng, trước khi cô xuất hiện thì không hề nghĩ đến việc tìm trai bao, còn khi cô vừa xuất hiện lập tức coi cô là trai bao, hơn nữa còn muốn bao cả đêm.
Ninh Thư hắng giọng, sau đó dựa theo phong cách tổng giám đốc bá đạo để trả lời: “Người phụ nữ này, muốn ngủ với tôi, sợ là cô không trả nổi, bởi vì giá của tôi rất cao.”
An Noãn liếc mắt nhìn Ninh Thư, cầm ly rượu lên tu sạch một hơi, nấc một cái rồi dùng dáng vẻ say khướt để nói với Ninh Thư: “Tối nay tôi sẽ bao anh.”
An Noãn nói xong lập tức dùng hai tay để ôm lấy cổ của Ninh Thư, nhưng động tác lại có vẻ gượng gạo: “Không phải anh làm nghề này sao?”
Ninh Thư ngửi mùi rượu trên người An Noãn, trong lòng cũng rất tò mò sao Cung Lạc có thể lên giường với một người toàn mùi rượu như cô ta, dù sao loại khẩu vị này cũng không phải là người bình thường có thể chịu được.
Ninh Thư muốn đẩy An Noãn ra nhưng đối phương vẫn gắt gao ôm chặt lấy cổ của cô, dường như cả người của đối phương đều treo lên người cô, khiến Ninh Thư chỉ muốn chết.
Thật sự là cô không muốn làm les.
“Chính là anh, tôi muốn anh tối nay hầu hạ tôi.” Lời này của An Noãn tràn ngập khí phách, hiển nhiên cô ta cũng đã quá say rồi.
Ninh Thư:…
Ninh Thư thuê một căn phòng, sau đó dùng hết sức để thoát khỏi cánh tay của An Noãn, rồi ném cô ta xuống giường, còn bản thân thì đè lên, An Noãn vì thế mà khẽ rên lên một tiếng, khuôn mặt đỏ rực, vô cùng yêu kiều.
Sau đó, sau đó…
Ninh Thư cúi đầu nhìn xuống phía dưới, cô có phản ứng.
Lúc này Ninh Thư chỉ muốn chết đi, giờ thì cô mới hiểu được câu, đàn ông có thể tách biệt tình cảm và dục vọng.
Ninh Thư trực tiếp về nhà mà không để ý đến An Noãn đang nằm trên giường, bà nó, thật sự là cô không thể lên giường với một cô gái khác.
Còn về An Noãn đang ở trong khách sạn thì cô cũng không muốn quản, đừng nhìn An Noãn có vẻ yếu đuối, nhưng mà ngoại trừ Cung Lạc thì chưa có người đàn ông nào có thể chiếm được thân xác của cô ta.
Cho dù là tên bạn trai cũ kia cũng không thể.
Thảo nào mà bạn trai cũ của cô ta đi ngoại tình.
Kỳ thực thì Cung Lạc cũng không có gì để không cam lòng cả, dù sao người ta cũng toàn tâm toàn ý yêu hắn, hơn nữa cũng giao tấm thân trong trắng của mình cho Cung Lạc không phải sao.
Ninh Thư vô cùng phiền não, rốt cuộc cô nên làm như thế nào bây giờ, làm thế nào mới tốt đây, trời ơi, đau đầu quá đi mất.
Khi Ninh Thư về đến nhà thì cũng đã nửa đêm, cô tháo cà vạt trên cổ xuống, nghĩ lại thì đàn ông suốt ngày đeo nó trên cổ chắc cũng rất mệt, Ninh Thư cảm thấy vì nó mà cô không thể thở nổi.
Cửa mở ra, chị Lý lập tức đặt đôi dép đi trong nhà xuống trước mặt của Ninh Thư, rồi nói: “Tiên sinh, có Tống tiểu thư đến thăm.”
Tống tiểu thư? Ninh Thư phải mất một lúc mới nhớ Cung Lạc có một vị hôn thê tên là Tống Ngưng, so với Cung Lạc thì cũng được xem là môn đăng hộ đối, nhưng tính ra thì Tống gia vẫn có phần kém hơn Cung gia.
Cuộc hôn nhân của Cung Lạc và Tống Ngưng có thể xem là hai đại gia tộc liên minh với nhau, đều có lợi cho sự phát triển của cả hai bên, hơn nữa Tống Ngưng cũng rất yêu Cung Lạc.
Có được một vị hôn phu tốt như vậy, nên Tống Ngưng vẫn luôn là đối tượng mà các vị tiểu thư khác hâm mộ và ghen tỵ.
Ninh Thư khẽ ừ một tiếng rồi đi vào, vừa đến phòng khách liền nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang ngồi trên ghế sô pha, dáng người thon thả, cân đối, mặc một chiếc váy dài đến đầu gối, để lộ ra cẳng chân thon dài, cổ chân thanh tú và làn da mịn màng không tỳ vết.
Chỉ cần nhìn đôi chân thì cũng có thể đoán được chủ nhân của nó là một mỹ nữ, khi Ninh Thư nhìn thấy khuôn mặt của đối phương thì lập tức cảm thấy choáng ngợp, vị Tống tiểu thư này có thể nói là vô cùng xinh đẹp, dáng người hoàn hảo, da dẻ mịn màng, khuôn mặt lại rất xinh đẹp, đôi mắt to tròn, sáng long lanh, khóe miệng cong cong, khuôn mặt ở dưới ánh đèn lại càng thêm lộng lẫy, giống như một viên trân châu xinh đẹp.
Ninh Thư lại một lần nữa nghi ngờ ánh mắt của Cung Lạc, tại sao đã có một vị hôn thê xinh đẹp như thế này mà hắn còn có thể nhìn trúng An Noãn chứ, thật lòng mà nói thì Tống Ngưng đẹp hơn An Noãn nhiều.
“Cung Lạc.” Tống Ngưng đi đến trước mặt Ninh Thư, cũng rất tự nhiên mà khoác tay cô, khẽ nở nụ cười, khóe mắt vì thế mà cong cong, vô cùng xinh đẹp, khiến Ninh Thư cảm thấy hoảng hốt.
Bà nó, cô cảm thấy bản thân bị đối phương mê hoặc rồi.
“Sao anh lại về trễ như vậy, ủa, mà sao trên người anh lại có mùi rượu, anh vừa đi uống rượu về sao?” Tông Ngưng khẽ nhíu mày.
Ninh Thư ừ một tiếng rồi hỏi: “Trễ thế này em đến tìm anh có việc gì không?”