Cô nhắm đôi mắt lại, im lặng không nói.
Một lúc sau, mới khàn giọng nói: “Tôi đêm Sâm Hoàng và Lạc Linh Huyết giao cho anh, anh có đồng ý tha cho người của thôn chúng tôi một con đường sống không?”
“Cô đưa cho tôi sớm một chút, Tân Điền Dược thôn làm sao có thể biến thành như vậy?” Lưu Cảnh Pha mỉm cười nói.
Nhan Khả Nhi không nói gì.
Nhưng người phụ nữ và ông cụ bên cạnh lại lo lắng hét lên “Khả Nhi, cô không thể giao ra. Sâm Hoàng là vật được truyền từ đời này sang đời khác trong thôn chúng ta, quyết không thể giao cho một kẻ đê tiện như vậy!”
“Đúng vậy, hơn nữa người này lấy được Lạc Linh Huyết rồi, cũng tuyệt đối sẽ không bao giờ tha cho chúng ta. Loại người ác độc như vậy, hoàn toàn không có chút nào đáng tin!”
Mọi người lo lắng hét lên.
Nhưng Nhan Khả Nhi cũng không biết phải làm sao.
Cô nghiến chặt hàm răng bạc, thấp giọng nói: “Tôi không hy sinh tính mạng của mọi người vì những thứ này, cho dù hy vọng có mỏng manh, tôi cũng phải thử!”
Nói xong, Nhan Khả Nhi từ trong túi áo từ từ lấy ra miếng nhân sâm được bọc trong một tắm vải.
Củ nhân sâm cũng không to lắm, nhưng xét từ màu sắc lộ ra trêи miếng vải có thể thấy củ nhân sâm này hoàn toàn có màu vàng.
Lưu Cảnh Pha thở gắp, vội vàng bước lên về phía trước, nắm lấy củ nhân sâm kia, mở ra xem thử.
“Quả nhiên là Hoàng Sâm!” Anh ta hét lên.
“Đây là Lạc Linh Huyết!”
Nhan Khả Nhi cắt cổ tay mình và đưa qua, một giọt máu đỏ tươi lập tức chảy ra từ cổ tay.
Lưu Cảnh Pha vội vàng nhận lấy.
Giọt máu trêи cổ tay cô ấy, nhanh chóng chìm vào trong rồi biến mắt, một lúc sau, trêи cổ tay Lưu Cảnh Pha xuất hiện hai chắm đỏ.
“Hai giọt rồi, hai giọt rồi, xem ra lần này nhà họ Lưu của tôi sẽ nổi dậy rồi!” Lưu Cảnh Pha hít một hơi thật sâu, cố gắng bình phục lại sự kϊƈɦ động trong lòng, nhưng sự rực cháy trong mắt anh ta đã phản ánh sâu sắc tâm trạng của anh ta lúc này.
“Được rồi, các anh đã lấy được đồ rồi, có thể đi rồi chứ?”
Nhan Khả Nhi âm thầm nghiền răng nói.
*E rằng không được!” Lưu Cảnh Pha bỏ tay xuống, nhàn nhạt nhìn Nhan Khả Nhi, đảo mắt nhìn quanh cơ thể cô một vòng.
“Anh nuốt lời sao?” Nhan Khả Nhi tái mặt.
“Đây không phải là chuyện rất bình thường sao? Ở trong núi sâu rừng già này, tôi giết máy người cũng không có ai biết. Nói mấy câu khoác lác cũng không có gì đáng ngại?”
“Anh…đồ khốn nạn!”