Hàn Lập sắc mặt xanh mét.
Hắn biết nếu không xử lý luyện thi thì không cách nào thoát thân. Đại khái có thể hiểu được nguyên nhân tại sao Cực Âm lão tổ không hoảng hốt, không vội vàng, không thèm nhìn bọn họ bỏ chạy!
Sau khi rõ ràng điểm này, Hàn Lập trong lòng đã quyết, lấy tay vỗ vào túi trữ vật.
Nhất thời hơn một trăm đạo thanh sắc cùng lưỡng đạo hồng quang từ trong bay ra, tầng tầng lớp lớp vây quanh hắn.
Sau khi quang hoa thu liễm, lộ ra hai con Huyết ngọc tri chu và hơn trăm con thanh sắc cự hầu. Các cự viên này thân cao hai trượng, miệng rộng răng to, khi vừa xuất hiện liền nhấc hai tay, từ mười ngón tay thô rám bắn nhanh ra mười đạo thanh quang với khí thế long trời lở đất đánh về phía yêu thi.
Đối mặt với sự công kích trùng điệp, không thể tránh khỏi của Hàn Lập, hai mắt yêu thi lộ hung quang. Một đoàn hắc khí từ miệng phun ra đón lấy thanh quang, còn hai tay nó giao xoa chắn ở phía trước người, bay theo hắc khí.
Kết quả hắc khí triệt tiêu hơn phân nửa thanh quang. Cuối cùng xạ tới trên người luyện thi, trực tiếp đánh lên người như khói xanh, quang mang bắn ra bốn phía, nhưng Yêu Thi chỉ nhe răng một chút, hung bạo vọt tới đám cự viên.
“Rắc, rắc” âm thanh liên tiếp vang lên, mấy cự viên ở phụ cận bị hắc mang lợi trảo trảm thành mấy khúc, thấy tình cảnh này Hàn Lập nhíu mày, Khúc Hồn bên cạnh lập tức phóng xuất ra huyết quang cao vài chục trượng, chớp mắt ngưng tụ thành một thanh huyết đao thật lớn, hung hăng bổ xuống luyện thi.
“Choang” một tiếng nhỏ vang lên, huyết đao chém tới đỉnh đầu yêu thi phát ra thanh âm giống kim loại, không cách nào tiến vào cơ thể.
Sau khi bị một đao này, tựa hồ khiến Yêu Thi nổi giận, trở tay bắt lấy chuôi đao, tay kia cũng chụp tới, ý muốn tiêu diệt huyết đao cho hả cơn giận.
Nhìn thấy điều đó, Hàn Lập không khỏi vui mừng!
Chỉ thấy Khúc Hồn bắt quyết, huyết đao hốt nhiên biến thành tử sắc hỏa diễm, trong nháy mắt bốc cháy dữ dội trên người luyện thi, làm cho nó thét lên chói tay, dùng hai tay phủi phủi không ngừng, bộ dáng lúng túng.
Bất quá Yêu Thi rất nhanh phát hiện tử hỏa mặc dù không thể dập tắt nhưng đối với nó cũng không tạo thành thương tổn gì, hoàn toàn không cần để ý tới, điều này làm cho nó vô cùng vui mừng, tiếp tục truy tìm nguyên hung.
Nhưng khi yêu thi ngẩng đầu thì đã xuất hiện hai tấm lưới trắng tinh rất lớn chụp xuống không một tiếng động, do không đề phòng nên đã bị trói chặt, đó chính là lưới nhện do Huyết ngọc tri chu phun ra.
Yêu Thi kinh hãi, vội vàng ra sức giãy giụa, nhưng đồng thời lúc này tử hỏa lại hóa thành hỏa xà màu tím to bằng miệng bát, hung hăng bò trên người nó.
Vì thế dưới sự vây khốn hai tầng của lưới nhện cùng hoả xà, tên này không có cách nào thoát thân.
Thấy vậy Hàn Lập không chút do dự hóa thành một đạo cầu vồng, đem linh thú, khôi lỗi thu lại, lập tức cùng Khúc Hồn phi độn ra xa, không dám quay đầu lại.
Nếu hắn không nghe lầm thì ở xa xa nơi có Cực Âm lão tổ truyền đến tiếng kêu thảm thiết thứ ba.
Nếu không nhân cơ hội này bỏ chạy thì sẽ bị lão ma bắt giữ dùng làm nô đãi.
Hàn Lập cùng Khúc Hồn hợp lực một hơi bay đi hơn trăm dặm, trên đường rẽ trái ngoặt phải thay đổi mấy lần, mới tìm được một tòa vô danh tiểu đảo.
Hai người lập tức hạ xuống, chui sâu vào trong đất hơn mười trượng, tiếp theo đem tấm lụa che giấu khí tức phủ lên trên người, đồng thời vận dụng vô danh khẩu quyết.
Cho dù đã làm xong hết thảy nhưng trong lòng Hàn Lập vẫn thấp thỏm bất an, không biết có thể giấu giếm, tránh được thần thức của hai lão ma kia không. Dù sao thần thức tu sĩ Nguyên Anh kỳ chắc chắn sẽ hơn hẳn tu sĩ bình thường.
Thương thay cho Hàn Lập cũng không biết, ở địa phương cách xa hơn trăm dặm, Cực Âm lão tổ đang thảnh thơi, đứng yên tại chỗ, không có chút nào muốn truy đuổi bọn họ.
Bên cạnh có một đại hán áo đỏ, mặt tím, cùng hơn mười yêu thi toàn thân xanh biếc.
Mà tại trước Cực Âm lão tổ là trung niên nhân đang hôn mê bất tỉnh, lơ lửng trên không trung, trên người vẫn còn cắm mấy cây châm dài phát ra ánh sáng màu lam quỷ dị.
Về phần đám người Triệu trưởng lão, đang kinh hãi đứng phía sau, không dám thở mạnh, đâu còn ngạo khí của tu sĩ Kết Đan kỳ!
“Thật không nghĩ tới lại để cho nha đầu Tử Linh tiên tử chạy thoát! Ta lúc đầu muốn bắt giữ đem tặng Xích Hỏa đạo hữu, xem ra phải đợi cơ hội khác rồi!” Cực Âm tổ sư thần sắc bình tĩnh nói.
“Ô tiền bối thật có lòng, Tử Linh nha đầu mặc dù lấy mười mỹ nữ để mời ta ra tay nhưng trên thực tế ta muốn chính là bản thân nàng, bất quá nhìn lại lệnh tôn tựa hồ đối với nàng ta cũng có hứng thú, vậy xin nhượng cho lệnh tôn đi!” Đại hán mặt tím cười ha hả nói.
“Vậy xin đa tạ Xích đạo hữu! Sau khi trở về, ta sẽ tặng hai mươi nữ tu sĩ có căn cơ của Cực Âm đảo để bồi thường. Nói tới lệnh sư, coi như là tiền bối của ta, nhờ đạo hữu chuyển lời thăm hỏi ân cần!” Cực Âm tổ sư nghe xong lời ấy, trên mặt có chút mỉm cười nói.
“Vãn bối cũng đã lâu không gặp gia sư, nếu gặp người nhất định sẽ chuyển lời của tiền bối!” Xích Hỏa lão quái cực kỳ khách khí nói, nhưng nhãn châu thiểm động, đột nhiên nói:
“Bất quá Tử Linh nha đầu lần này chạy thoát, sợ rằng sẽ tìm người của Tinh Cung, không biết có đem lại phiền phức gì không?” Xích Hỏa lộ ra ánh mắt có chút lo lắng.
“Tinh Cung? Hắc hắc! Không có gì phải lo lắng cả!” Cực Âm tổ sư không thèm để ý cười lạnh nói.
“Theo ta được biết, mấy vị trưởng lão của Thiên Tinh cung đều đang bế quan, hiện tại căn bản sẽ không để mắt đến việc vặt vãnh. Mà hai lão bất tử Thiên Tinh song thánh vô duyên vô cớ tu luyện Nguyên Từ thần quang gì đó, kết quả làm cho hai người bọn họ chỉ trong mấy ngày cố định hàng năm mới có thể ly khai Thiên Tinh thành nửa tháng, nếu không tu vi sẽ đại giảm. Xem ra lần sau đi đến Hư Thiên điện, chúng ta xem như không có hai đại địch” Cực Âm tổ sư nói có chút vui mừng trên tai họa của người khác.
“Việc này gia sư cũng từng nói qua với vãn bối. Thiên Tinh song thánh miễn là ở Thiên Tinh thành không ra, cơ hồ là tồn tại vô địch khi dựa vào Nguyên Từ sơn phong (ngọn núi). Chỉ cần bọn họ thật sự luyện thành Nguyên Từ thần quang thì sẽ không bị vây khốn ở Thiên Tinh thành nữa. Đến lúc đó Loạn Tinh hải sẽ là thiên hạ của bọn họ!” Xích Hỏa khóe miệng nhếch lên, lo lắng nói.