-Ai dám động thủ?
Một tiếng này của hắn ầm vang như sấm dậy, đám Thành vệ quân khiếp sợ đứng lại, lúc này một số Ngự lâm quân đã thừa cơ tiến lên, dơ đại đao kề cổ.
Một số khác nhanh chóng tản ra, làm thành vòng tròn, vây Thành vệ quân vào giữa. Thành vệ quân tay cầm binh khí, nhưng nét mặt thì không giấu nổi vẻ lo sợ, bối rối.
Bọn họ chung quy vẫn kém Ngự lâm quân vài bậc. Đối mặt Ngự lâm quân dũng mãnh như hổ báo, các quân binh khác đều tự nhiên có cảm giác sợ hãi. Thành vệ quân cũng không là ngoại lệ.
Hàn Mạc cũng không để ý đến đám Thành vệ quân kia, bị vây giữa các Ngự lâm quân uy thế rừng rực, hắn tin tưởng đám người này nhúc nhích chân tay cũng không dám. Huống chi Giáo úy của bọn họ đang bị chính mình dẫm nát dưới chân.
Hơn nữa, cho dù mấy người này dám liều mạng phản kháng, cũng sẽ bị Ngự lâm quân tiêu diệt nhanh ngọn.
Hạ Miễn lúc này khổ không còn lời nào để nói, hắn thật không ngờ, chân Hàn Mạc lại khỏe như thế, đè lên người gã như một tảng đá lớn, khiến gã thở không ra hơi, hơn nữa, vết thương trên mặt không ngừng chảy máu, đỏ lòm, tanh rình xộc thẳng vào mũi gã. Gã hiểu rằng, nếu Hàn Mạc muốn giết mình, thì nhất định một đao cắt đứt yết hầu không thương tiếc.
Đối với các binh sĩ thủ hộ huyện nha, gã cực kỳ phẫn nộ. Mấy trăm Thành vệ quân canh gác bên kia, không hiểu vì sao tới giờ này không thấy mặt mũi? Chẳng lẽ những động tĩnh ở đây bên kia không hề nghe thấy?
Tuy nhiên gã cũng hiểu, cho dù bọn họ đến đây chỉ sợ cũng không làm nên trò trống gì, chính mình bị Hàn Mạc khống chế ngay tại phòng Điện quang hỏa thạch, Thành vệ quân có mấy người đủ gan ra tay?
Hỗn loạn đôi chút, trong phòng yên tĩnh trở lại, Hàn Mạc mắt sáng rực, gắt gao nhìn vào Hạ Miễn, gằn từng tiếng:
-Đêm nay ta còn muốn giết rất nhiều người, cho nên, không muốn lãng phí thời gian ở đây. Ta hỏi lại lần nữa, ngươi đã dở thủ đoạn gì để có được lang phù, điều động Thành vệ quân?
Hạ Miễn tin!
Gã tin rằng, nếu lần này không trả lời, Hàn Mạc sẽ đao phong vô tình mà chặt đứt cổ họng của mình.
Trên đời này không ai là không sợ chết!
Cũng không có mấy người đủ dũng khí đối diện với cái chết, cho dù trước đây dũng mãnh như thế nào, giờ đối mặt với cái chết, là thời điểm khảo nghiệm bản thân lớn nhất.
Hạ Miễn dĩ nhiên không thể chịu đựng nổi sự khảo nghiệm kinh khủng đó.
-Ta nói.
Hạ Miễn thở hổn hển.
-Là lần đó ta mời Chỉ huy sứ đại nhân dự tiệc, rồi bỏ thuốc mê vào rượu…
Gã nhìn Hàn Mạc, thấy Hàn Mạc mặt lạnh như băng giá, sát khí càng đậm:
-Ta liền…. lấy cắp binh phù…
Mấy lời này thốt ra, đám Thành vệ quân lập tức biến sắc.
Ngoại trừ số tâm phúc rất ít của Hạ Miễn, đại bộ phận Thành vệ quân đều vì lang phù mà chấp hành mệnh lệnh. Lúc này nghe Hạ Miễn trả lời, đúng là long trời lở đất, ai nấy giờ mới hiểu, xuất binh lần này không phải là quân lệnh của Chỉ huy sứ.
Tuy rằng quân lệnh như sơn, nhưng nếu triều đình truy cứu trách nhiệm, Hạ Miễn đương nhiên trốn không thoát tội, mà ngay cả các tướng sĩ Thành vệ quân kia cũng có thể trở thành phản quân.
Thành vệ quân lập tức kinh hồn táng đảm.
Cũng không biết là kẻ nào nhát gan, tay chân mềm nhũn, đại đao trong tay rơi xuống đất, phát ra một tiếng trong trẻo: choang!
Như phản ứng dây chuyền, các binh sĩ Thành vệ quân khác lần lượt thả binh khí xuống đất, ngay cả tâm phúc của Hạ Miễn cũng hiểu đại cục đã mất, đều thi nhau buông binh khí.
Hạ Miễn thấy thế, mặt xám lại như tro.
Hàn Mạc cười lạnh:
-Ngươi dám phạn thượng, tội đáng muôn chết. Chư Cát Chỉ huy sứ e rằng giờ cũng đã mất cả hứng. Có điều, chỉ có một đầu sói cũng không đủ, thân của lang phù là ai đưa cho ngươi? Ai sai ngươi làm như vậy?
-Ta…
Hạ Miễn muốn nói, lại thôi, ánh mắt chớp động, gã còn đang cố gắng cứng cỏi:
-Hàn…. Hàn tướng quân, chúng ta đã có thỏa thuận…. chỉ cần trả lời một câu…. Ngươi… ngươi đây là câu hỏi thứ hai.
Hàn Mạc nghe thấy thế, cười rộ lên:
-Hạ Giáo úy, hiện tại, ta không phải là vì đặt cược với ngươi mà hỏi, là ta lấy thân phận Hộ lương quan bắt ngươi nói. Bản quan phụng chỉ đến Nghi Xuân, ngoài việc hộ lương, còn lãnh trách nhiệm duy trì trật tự nơi này, ngươi làm loạn, bản quan tất nhiên theo lẽ công bằng làm việc.
Hạ Miễn dám phạm thượng cài bẫy Chư Cát Dân lấy cắp binh phù, Hàn Mạc đã cảm giác trong việc này tất có âm mưu.
Hắn biết, Hạ Miễn đem theo Thành vệ quân tiến vào Tịch Xuân, đúng vào lúc mình ra khỏi thành đến cốc Âm Dương, rất hiển nhiên, Hạ Miễn dẫn quân vào thành vì biết chắc rằng Hàn Mạc sau khi rời thành chưa có trở về.
Thời gian chuẩn xác như thế, chỉ có thể nói là đã có sắp xếp từ trước.
Bọn họ ép Miêu Võ lừa mình ra khỏi thành, tiến vào cốc Âm Dương, nơi có A Địch chờ sẵn, bất kể là mượn tay A Địch giết mình hay là lợi dụng bát quái vây vây khốn, thì trong kế hoạch của bọn họ đương nhiên không cho mình cơ hội sống sót trở về.
Trong thời gian mình mất tích, Hạ Miễn dẫn Thành vệ quân đến Tịch Xuân khống chế thế cục, mượn cơ hội khuất nhục Ngự lâm quân, bức tử Tô Khắc Ung, đe dọa Lăng thái giám, tất cả mọi việc đều nằm trong lòng bàn tay Hạ Học Chi.
Nếu không phải Hàn Mạc tìm được đường sống trở về từ cõi chết, kế hoạch của bọn họ có thể nói là cực kỳ hoàn hảo. Text được lấy tại http://thegioitruyen.com
-Nói cho ta biết, ai sai ngươi?
Hàn Mạc lại chém rách mặt Hạ Miễn thêm một đường dao.
Tuy rằng hắn đã hiểu được chân tướng sự việc, nhưng hắn cần Hạ Miễn ở ngay tại đây, trước mặt mọi người, chính mồm mình nói ra.
Hắn phải nắm được căn cứ chính xác, để dùng một cây đao thật sắc, càn quét một lượt.