-Cho nên quận chúa cần Kim Xà doanh tồn tại, dính dáng làm ảnh hưởng đến tinh lực Mãn Thanh, làm tiêu hao quân lương Mãn Thanh?
Trong lòng hắn cười thầm: “ Nếu như Triệu Mẫn sau này biết mình còn kiêm luôn thân phận ‘Khang Hi’, chẳng phải là tức chết? “
-Không sai…
Triệu Mẫn thản nhiên thừa nhận,
-Lần này ta xuôi nam, mang danh là đi sứ Nam Tống, trên thực tế là đến Kim Xà doanh để nâng đỡ một người, vốn là ta định tìm Tứ Nương tử Dương Diệu Chân, nhưng chẳng ngờ bọn họ sớm đã cùng với Nhật Nguyệt Thần Giáo kết minh.
Triệu Mẫn biểu lộ cực kỳ tức giận, tựa như món đồ của mình bị người khác đoạt mất.
-Vì sao Hồng Áo Quân cùng Nhật Nguyệt Thần Giáo kết minh, thì quận chúa liền không muốn nâng đỡ bọn họ?
Tống Thanh Thư ngạc nhiên hỏi.
Triệu Mẫn hừ:
-Ta có lý do của ta, ngươi cũng không cần phải để ý đến.
Tống Thanh Thư gật đầu:
-Được rồi, vậy quận chúa nói ra điều kiện gì để tại hạ đáp ứng đây?
-Đợi lát nữa theo ta đi gặp một người….
Ánh trăng nhàn nhạt xuyên thấu qua khe hở kẽ lá, chiếu xuống hình dáng hoàn mỹ của Triệu Mẫn không tỳ vết, nhìn qua tựa tiên tử hạ phàm, chỉ tiếc là nàng hiện tại sắc mặt ngưng trọng, hiện lên sát khí.
-Ai?
Tống Thanh Thư ngạc nhiên nói.
Triệu Mẫn do dự một lúc, rốt cục môi đỏ mọng khẽ nhếch, yếu ớt thốt ra ba chữ:
-Trương Vô Kỵ.
Tống Thanh Thư biến sắc, cũng trở nên trầm mặc.
-Trương Vô Kỵ hôm nay đã đến khu phụ cận đây sao?
Nghĩ đến trước đó không lâu mới cùng Trương Vô Kỵ giao thủ, Tống Thanh Thư liền có đáp án.
-Quận chúa đi gặp Trương Vô Kỵ, tại sao còn phải cần tại hạ bồi?
Tống Thanh Thư đột nhiên hiếu kỳ hỏi, thông thường tình lữ gặp lại, đều ước gì càng tư mật càng tốt, sợ bị người ngoài nhìn thấy, Triệu Mẫn thì trái ngược lại..
Triệu Mẫn trong mắt lóe lên một tia đau thương không rõ, lộ ra buồn bã:
-Hắn là giáo chủ Minh Giáo, ta là quận chúa Mông Cổ, hiện nay Mông Cổ cùng Minh Giáo đang giao chiến kịch liệt, ta cũng nên phòng bị một chút, tránh bị hắn bắt đi làm con tin a.
-Trương Vô Kỵ làm sao có thể bắt quận chúa làm con tin chứ?
Nghe qua Triệu Mẫn nói đan xen chồng chất lý do, Tống Thanh Thư vô thức nghĩ đến, bất quá xem nàng tựa như có việc khó nói, nên cũng không hỏi ra.
-Vậy vì sao quận chúa không mang theo thủ hạ của mình cùng đi?
Tống Thanh Thư thấy rất kỳ quái, thủ hạ của Triệu Mẫn có thể nói là rất nhiều cao thủ, Bách Tổn Đạo Nhân, Kim Cương môn chủ, Kim Luân Pháp Vương đều là siêu cấp cao thủ, Huyền Minh Nhị Lão loại này cũng không yếu, vì sao không mang theo các thủ hạ đáng tin của mình, mà lại tìm đến mình…
Suy nghĩ một chút, Tống Thanh Thư thậm chí bắt đầu hoài nghi, có phải là Triệu Mẫn đang thiết kế một cái bẫy, nhân cơ hội này vây gϊếŧ hắn?.
-Có một số việc, ta không muốn để cho bọn thủ hạ biết.
Triệu Mẫn mặt không biểu lộ, lạnh lùng nói,
-Ngươi đến tột cùng có đi hay không?
-Đi…đương nhiên là đi.
Nếu Triệu Mẫn có thể hổ trợ đầy đủ số các đầu thủ lĩnh ủng hộ, mình tại sao lại không đi chứ? Cho dù là có mai phục, dựa vào võ công cùng với khinh công độc nhất vô nhị, muốn tự bảo vệ mình hẳn là vẫn là dư sức có thừa.
-Vậy thì đi…
Triệu Mẫn phất tay áo liền rời đi.
-Ai,
Nhìn bên cạnh cây huyền cầm, rõ ràng không phải là vật bình thường, Tống Thanh Thư thấy tiếc rẻ,
-Đàn này quận chúa ném lại nơi này?
Triệu Mẫn thân hình dừng một chút, cuối cùng thở dài:
-Không có tri âm, nên cũng không cần…
“Thật đúng là một nữ nhân xài đồ hoang phí.”
Tống Thanh Thư không nhịn được thầm nói, rồi vội vã đi theo,
– Quận chúa và Trương Vô Kỵ đến tột cùng xảy ra chuyện gì vậy?
-Ta cũng không biết.
Triệu Mẫn nhàn nhạt lắc đầu.
-Quận chúa cũng không biết?
Tống Thanh Thư ngây ngẩn cả người.
Triệu Mẫn miễn cưỡng mỉm cười:
-Trong lòng của ta cũng có rất nhiều nghi hoặc, cho nên bây giờ đi đến để hỏi cho rõ ràng đây.