“Nào….” Thanh âm của Dung Lạc tràn ngập sự dịu dàng, nhìn thấy ánh mắt của cô không gợn chút sợ hãi, cúi đầu cười khẽ: “Tôi chuẩn bị bữa ăn cho em rồi.”
Vừa nói, ánh mắt Dung Lạc vẫn chăm chú nhìn vào cô, khóe môi hơi cong lên, có vẻ rất vui sướng, lại mang theo chút sủng nịnh.
Trong lòng Hạ Nhi không khỏi hoảng loạn, khẽ chớp mắt, hàng lông mày nhíu lại.
Dung Lạc kéo cô đến phòng ăn.
Thiết kế của phòng ăn rất sang trọng, thể hiện rõ qua các bức tranh treo trên tường cùng với quầy rượu hết sức trang nhã.
Chính giữa phòng ăn còn bố trí một giá rượu hai tầng bằng thuỷ tinh vô cùng khéo léo. Mà trên chiếc bàn ăn lớn, vô số món ăn hấp dẫn đang đánh thức vị giác của người ta, những món ăn được sử dụng những nguyên liệu cao cấp, salad cá hồi, bít tết cùng gan ngỗng, tôm hùm, súp nấm, và còn sẵn một chai rượu vang đắt tiền.
Rất nhiều đồ ăn, mỗi món đều vô cùng tinh xảo, mới chỉ nhìn sắc, hương, cũng có thể cho điểm rất cao rồi.
Dạ dày Hạ Nhi bất chợt sôi lên.
“Em thấy thế nào? Hài lòng chứ?” Dung Lạc cười cười nhìn cô, khẽ hỏi.
Hạ Nhi vừa định lên tiếng tán thưởng đầu bếp trong Dinh thự, đáy lòng bất chợt dâng lên một hồi cảnh giác, tuy có hơi không chắc chắn, nhưng vẫn buột miệng hỏi:
“Những thứ này… không phải đều do cô nấu chứ?”
Lúc trước cô đã từng thấy Dung Lạc vào bếp, đó là lúc Khương Tình muốn Dung Lạc báo đáp ơn cứu mạng, mỹ vị mà Khương Tình làm ra bản thân cô biết rõ là công phu và khó học đến cỡ nào, cho dù là thiên tài cũng chưa chắc học ra được năm phần. Thế nhưng hôm đó, Dung Lạc lại làm ra một bàn mỹ vị không hề kém Khương Tình dù chỉ một chút, nên việc hiện tại cô nghi ngờ bàn ăn này do đích thân Dung Lạc chuẩn bị cũng là có căn cứ.
Quả nhiên….
“Không sai! Toàn bộ thức ăn ở đây đều do tôi đích thân làm.”
Dung Lạc vừa nói vừa nhếch môi cười, kéo lấy tay cô đến trước bàn ăn, nhẹ nhàng ấn xuống ghế:
“Nào, nếm thử xem, những món này có hợp khẩu vị của em không?”
Hạ Nhi quả thực bị doạ cho đầu óc quay cuồng, cô ngước mắt lên nhìn đồng hồ trên tường, lại nhìn đến một bàn đầy ắp mỹ thực.
Trên bàn ăn, sắc, hương, vị đều đủ cả, tất cả đều là những món mà cô thích.
Để có thể hoàn thành một bàn thức ăn thế này, Dung Lạc cuối cùng thì đã thức dậy từ lúc nào đây?
Dung Lạc không quan tâm tới vẻ mặt kinh hãi của cô, rất tự nhiên cầm lấy khăn ăn, kéo bàn tay nhỏ nhắn của cô, tỉ mỉ lau từng ngón tay, trong giọng nói mang theo sự sủng nịnh rõ ràng:
“Ngủ dậy còn chưa ăn gì đâu. Chắc là em đói lắm rồi.”
Hạ Nhi thật sự khó nhọc mới có thể cất lời:
“Cô thật sự một mình làm hết một bàn thức ăn thế này sao?”
Dung Lạc ngước mắt lên, khoé môi nở nụ cười nhẹ:
“Tôi đã khổ công luyện tập đấy. Chỉ cần em thích, ngày nào tôi cũng sẽ nấu cho em ăn.”
Ánh mắt hổ phách của Hạ Nhi hơi nheo lại.
Mỗi lần Dung Lạc tới gần, cô lại ngửi được mùi trầm hương nhàn nhạt tỏa ra giống như một loại độc dược chậm rãi ăn mòn lý trí của người ta.
Hạ Nhi nghiêng người, khẽ tránh khỏi phạm vi hơi thở của Dung Lạc, nhẹ nhàng lên tiếng:
“Tôi không ăn.”
Dung Lạc nhìn cô, đôi mắt xanh biếc mặc dù đang mang nét cười, nhưng lại thoáng hiện lên nét lạnh lùng rồi mất tăm rất nhanh chóng, đôi mắt xanh khóa chặt cặp mắt hổ phách của cô, ngón tay thon dài mảnh khảnh nhẹ nhàng đưa tới nhấc một ly rượu trên bàn, ngón tay mảnh dẻ chậm rãi mơn trớn ly rượu, mang theo vẻ ám muội mê hoặc. Ly rượu xoay chuyển trong tay Dung Lạc, động tác ngón tay vuốt ve thân rượu như đang vuốt ve thân thể một người phụ nữ khiến đáy lòng Hạ Nhi trào dâng một cảm giác khó tả.
Khuôn mặt vốn yêu nghiệt của Dung Lạc hiện lên chút trầm mặc, có lẽ đang suy nghĩ xem nên mở lời như thế nào, rất lâu sau mới ngước mắt nhìn cô:
“Em có thể cho tôi một lý do không?”
Dứt lời, Dung Lạc tao nhã ngồi xuống bên cạnh cô, bàn tay tinh tế đến từng đường nét cầm dao dĩa lưu loát tao nhã cắt một miếng thịt bít tết trên đĩa.
Hạ Nhi nhìn điệu bộ cùng dáng người thanh thoát nghiêm túc cắt miếng thịt của Dung Lạc, đôi mắt xanh sáng tựa sao trời, làn da trắng như tuyết, hàng mày hơi nhếch lên vô cùng khí chất, mái tóc vàng óng dài xoã xuống vai, màu tóc có vẻ nhạt đi do ánh sáng bên ngoài cửa kính chiếu vào, từng sợi tóc đã nhạt đến mức gần như cùng màu với chiếc áo trắng trên người, nhìn rất nhu hòa lại sạch sẽ thoát tục.
Cổ tay Dung Lạc chuyển động theo từng nhát dao cắt xuống, nhẹ nhàng từ tốn phân nhỏ một miếng bít tết thành từng mảnh vô cùng đều đặn và đẹp mắt.
Hạ Nhi cũng không nhúc nhích, vẫn cứ nhìn từng động tác trên tay Dung Lạc, trong mắt là sự tĩnh lặng trong sáng như tuyết mùa đông, không sóng không gió, sự bình tĩnh không hề có khí thế giương cung bạt kiếm, nhưng cũng mang theo nét lạnh nhạt không hề nhân nhượng.
Hai nữ nhân trong một khung cảnh đẹp như xuân về hoa nở, ẩn dưới hình ảnh hoàn mỹ đó lại là thái độ bất mãn cùng sóng gió ngập trời có thể khiến người ta sợ hãi đến ám ảnh tâm lý.
Hạ Nhi nhìn Dung Lạc đang tinh tế từng chút phân nhỏ miếng thịt, cô suy nghĩ một lúc, chớp mắt nói đại:
“Tôi đang giảm cân.”
Dung Lạc ngưng động tác trên tay, chậm rãi ngước mắt lên, sau khi xác định bản thân không hề nghe nhầm mới nhếch nhẹ khoé môi, cực kỳ buồn cười:
“Giảm cân?”
Dứt lời, bàn tay thon dài tuyệt mỹ dùng lực xiên một miếng thịt bò đưa đến bên miệng cô.
Hạ Nhi sững người.
“Há miệng.” Dung Lạc ra lệnh.
Hạ Nhi bị hoảng hốt, theo bản năng há miệng ra cắn lấy miếng thịt.
Dung Lạc hài lòng thu dĩa lại, dao dĩa rất linh hoạt cắt tiếp tục miếng thịt trong đĩa, ngữ khí mang ba phần trêu chọc:
“Cơ thể rất cân đối, ba vòng đều hoàn mỹ, em thật sự rất đẹp, không cần giảm cân đâu.”
Ngay lập tức, Hạ Nhi bị miếng thịt trong miệng làm cho sặc.
Moá!!!
Cô cúi người nhả ngay miếng thịt trong miệng ra, đập bàn đứng dậy:
“Cô…”
Dung Lạc bật cười, nụ cười rất nhạt, lại xiên một miếng thịt đưa đến miệng cô.
Hạ Nhi dùng tay hất đi, nhất quyết không ăn.
Dung Lạc cũng không cưỡng ép nữa, chuyển hướng chiếc dĩa cho vào miệng mình.
Hạ Nhi quả thật có kích động muốn giơ chân đạp chết Dung Lạc, cô nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ:
“Thức ăn do Dung tiểu thư đích thân vào bếp thật sự quá mức quý giá, bổn tiểu thư thực không dám thưởng thức, sợ sẽ bị nghẹn chết mất.”
Khoé môi Dung Lạc nở nụ cười tà mị:
“Ở bên cạnh tôi, những món ăn thế này tất nhiên em phải dùng thường xuyên. Tôi có thể đảm bảo nhất định không khiến em nghẹn chết, em không cần phải lo lắng…”
Hạ Nhi nhướng mày.
Dung Lạc nói lấp lửng rồi dừng lại, bàn tay vươn tới nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô kéo qua, Hạ Nhi bị lực đạo tác động bất ngờ đến không kịp phản xạ, thân thể bị Dung Lạc kéo sát vào người, trong lúc cô còn đang bàng hoàng, nữ nhân tà mị cúi đầu khẽ kề sát bên vành tai nhỏ nhắn của cô, thì thầm:
“Nếu yêu tôi, việc em nên lo lắng là việc hằng đêm sẽ bị tôi làm cho… sướng đến chết!”
Ngay sau khi nghe câu đó, cơ hồ Hạ Nhi ngây ngẩn cả người, đôi mắt cũng mở lớn, kinh ngạc mà nhìn Dung Lạc. Trong lúc nhất thời, cô bỗng cảm thấy tột độ kinh hãi. Từ kinh hãi bỗng chốc trở thành một cơn sóng khổng lồ tràn ngập giận dữ ào tới cuốn phăng đi hết tất thảy lý trí của cô.
Trái tim Hạ Nhi run lên, ánh mắt lấp lánh thường ngày trở nên lạnh băng, trong nháy mắt, cô còn nhìn thấy nét cười cợt cùng trêu tức nồng đậm trong mắt Dung Lạc.
Giờ khắc này, cô hận không thể đem toàn bộ những thứ trên bàn ăn này hất thẳng vào khuôn mặt khả ố đáng ghét kia.
Hạ Nhi tức đến mức nghiến răng kèn kẹt, khi trong đầu cô đang vắt cạn chất xám nghĩ xem làm sao để đập nát cái khuôn mặt yêu nghiệt của Dung Lạc, xé nát cái miệng hạ lưu bỉ ổi vô liêm sỉ đó, thì bên này Dung Lạc đã buông tay cô ra, thong dong nhàn nhã nhấc ly rượu lên, từ từ chậm rãi thưởng thức.
Nhìn tư thái uống rượu một cách thảnh thơi của Dung Lạc, bản thân cô sau một hồi phát hoả cũng không biết phải phát hoả lên cái gì, đành cố gắng trấn định bản thân, tay cầm ly rượu bên cạnh lên, vừa định đưa lên miệng thì Dung Lạc bất thình lình nói:
“Khương Tình đã đến nước A rồi.”
Động tác trên tay của Hạ Nhi khẽ khựng lại.