Ninh Thư vò đầu.
Mua ha ha ha ha, sao cô có thể chống lại được quy luật của trời đất chứ.
Tôi cự tuyệt, nhấn mạnh là cự tuyệt.
Nhưng bây giờ Ninh Thư lại mất liên lạc với hệ thống, nên cũng không thể quay trở về, vì vậy nhiệm vụ này dù khó thế nào thì cô cũng phải nhận.
Ninh Thư cảm thấy rất mệt mỏi, cô chưa bao giờ gặp phải cái thứ hệ thống thích bẫy người làm nhiệm vụ như vậy.
Bỗng nhiên Ninh Thư cảm thấy cô sẽ không thể tiếp tục yêu được nữa.
Cung Lạc còn không thể thoát khỏi cốt truyện thì sao cô có thể làm được chứ.
Ninh Thư thay đổi sắc mặt, đứng dậy để chuẩn bị đi tắm, Ninh Thư lúc này mới có cơ hội ngắm nhìn thân thể này, nào là từng múi cơ bụng, cơ ngực, đơn giản mà nói là quá hoàn mỹ.
Nhất là gương mặt này, các đường nét trên gương mặt đều rất tinh xảo, con ngươi đen láy, thâm thúy mà mê người.
Ninh Thư cảm thấy cô cũng bị gương mặt này cuốn hút.
Tắm rửa xong, Ninh Thư lựa chọn một bộ vest để thay, khi ngắm mình trong gương thì Ninh Thư suýt nữa là chảy nước miếng, thân thể này khi mặc vest lại có vẻ thon dài, cao ngất, hơn nữa còn mang theo hơi thở thoát tục nhưng lại gợi cảm khiến người khác muốn chinh phục.
Ninh Thư vừa bước xuống phòng khách thì chị Lý lập tức nói: “Tiên sinh, cà phê của ngài đã được pha xong rồi.”
Ninh Thư ngồi xuống ghế sô pha, một bên xem báo, một bên uống cốc cà phê đắng ngắt kia, sau đó chép chép miệng rồi ngồi dựa vào ghế sô pha, cô đã suy nghĩ kỹ, nếu như muốn thoát khỏi cốt truyện cũ thì chỉ cần Cung Lạc không lên giường với An Noãn nữa là được.
Đúng vậy, không lên giường với An Noãn.
Ăn xong bữa sáng thì Ninh Thư cũng chuẩn bị đến công ty, sau đó lại phát hiện IQ của cô không đủ để giải quyết mọi việc trong công ty, nên lúc mới bắt đầu có hơi luống cuống.
Làm sao Cung Lạc có thể vừa giải quyết mọi việc trong công ty, lại vừa có thể yêu đương được vậy, hơn nữa nếu như An Noãn xảy ra việc gì thì Cung Lạc sẽ phải bỏ hết mọi việc của công ty sang một bên, thậm chí còn có lần vì An Noãn mà hắn phải tạm dừng cuộc họp của công ty.
Cứ như thể khi An Noãn xuất hiện thì cuộc sống của Cung Lạc chỉ có mỗi An Noãn, An Noãn và An Noãn mà thôi.
Ninh Thư luôn tin vào một triết lý về tình yêu, đó là, khi thích một ai đó thì nhất định phải cố gắng trở thành một người giống như người mình thích, vậy mới xứng đôi với đối phương.
An Noãn chỉ là một cô gái bình thường, hoàn cảnh sinh hoạt của cô ta hoàn toàn khác xa với Cung Lạc, những thứ mà hai người tiếp xúc cũng không giống nhau, từ phong cách làm việc đến suy nghĩ cũng khác nhau thì sao có thể yêu nhau được chứ?
Trong cuộc tình này, chỉ có Cung Lạc không ngừng phải bỏ ra, còn An Noãn thì vẫn luôn là người phụ nữ sống dưới cánh chim bảo vệ của Cung Lạc, đời này cô ta chỉ phải làm một chuyện là để cho Cung Lạc chiều chuộng, chiều chuộng, rồi lại chiều chuộng bản thân mình.
Sau khi xử lý xong những công việc buổi sáng thì Ninh Thư cảm thấy vô cùng đau đầu, nếu không có vài vị thư ký thì chắc cô bị đống giấy tờ này bức điên mất.
Cảm thấy mệt mỏi nên Ninh Thư quyết định vào phòng ngủ ở bên cạnh để nghỉ ngơi, sau đó bắt đầu ngồi thiền để xem thân thể này có thể tu luyện Võ Công Tuyệt Thế được hay không.
Tu luyện được một lúc thì Ninh Thư bắt đầu cảm thấy cơ thể trở nên nhẹ nhõm và thoải mái, nhưng lại không thể tu luyện ra được kình khí, xem ra quy luật của thế giới này có giới hạn, không thích hợp với việc tu luyện.
Hơn nữa linh khí cũng không đủ, nên chỉ có thể giúp cơ thể khỏe mạnh thôi.
Ra khỏi phòng, vừa nhìn thấy đống văn kiện trên bàn là đầu của Ninh Thư lại bắt đầu đau, hơn nữa cũng cảm nhận sâu sắc được IQ của cô không đủ để dùng, xem ra về sau cô phải thêm càng nhiều điểm vào cột trí tuệ mới được, nếu không sẽ khó mà hoàn thành nổi những nhiệm vụ sau này.
Ninh Thư quyết định buổi tối sẽ đến quán bar để xem xét tình hình, cô muốn biết nếu như Cung Lạc không lên giường với An Noãn thì mọi chuyện sẽ diễn ra theo hướng nào.
Buổi tối, cả thành phố đều đã lên đèn, Ninh Thư lái xe đến quán bar, khi đến nơi thì ở đó đã tràn ngập tiếng nhạc, vô cùng huyên náo, mọi người ở đó cũng không ngừng lắc lư cơ thể của mình.
Có thể là vì thân thể này quá thu hút, nên khi Ninh Thư vừa bước vào là lập tức có rất nhiều người phụ nữ bước đến, hơn nữa còn có không ít đàn ông.
Bà nó, ông đây không phải là gay, cũng không phải là les.
Ninh Thư nhìn thấy An Noãn đang ngồi uống rượu trong góc của quán bar, lại còn đang không ngừng nguyền rủa tay bạn trai cũ cặn bã của mình.
Ninh Thư ngắm nhìn An Noãn, không tính là quá xinh đẹp, nhưng lại mang theo cảm giác thanh thuần, hơn nữa khí chất lại làm cho người khác thoải mái.
Giai nhân xinh đẹp, chàng trai tuyệt vời.
Ninh Thư chưa từng xuất hiện trước mặt của An Noãn, nhưng cũng không thấy An Noãn có ý định tìm trai bao, ngược lại có người muốn tiến đến để sàm sỡ thì lập tức bị An Noãn mắng té tát rồi đuổi đi.
Cốt truyện đã thay đổi sao?