“Lôi ra.” Trẫm lại muốn xem thứ đồ chơi này giỏi cỡ nào, dám cướp chuyển phát nhanh của địa phủ.
Thẩm Hàm Nguyệt dùng một lá bùa rất kỳ quái dán vào tên tái nhợt kia, trên trán đã xuất hiện dấu vết người chết. Chớp mắt, lá bùa biến thành âm khí, xông vào thân thể người nọ.
Tiếp đó khuôn mặt bắt đầu trắng bệch đến ghê sợ, một âm thanh sắc nhọn giống người nhưng không phải người, lại như quỷ cũng chẳng phải quỷ vang lên.
Thứ đen sì bị âm khí trong cơ thể mạnh mẽ lôi ra ngoài. Thứ kia vừa ra khỏi, thân thể liền hóa thành xác thối, tanh tưởi kinh người.
Minh Thù lập tức lui về sau vài mét, Thẩm Hàm Nguyệt tóm chặt thứ muốn chạy, vốn cho rằng có chút vất vả, ai ngờ lại dễ dàng tóm được nó.
Hình dạng thứ kia có hơi giống con người, toàn thân trên dưới da bọc xương, nhỏ dịch nhờn kỳ lạ, nhìn rất buồn nôn.
Nó bị Thẩm Hàm Nguyệt bắt lại, nhe nanh trợn mắt thét chói tai về phía Minh Thù tựa như muốn xông đến cắn một miếng thịt của cô.
“Là tinh mị (2).” Tạ Hồi vội lên tiếng:
“Chẳng trách âm khí không nặng.”
“Dáng dấp tinh mị không phải đều đẹp như tiên sao?” Minh Thù cảm thấy mình nên làm quen lại từ đầu với loại tinh mị này.
“Tinh mị có rất nhiều loại, loại này được hình thành từ sự tức giận và oán hận của con người, đương nhiên khó coi.” Tạ Hồi nói:
“Nếu trong núi cô gặp phải tinh mị dạng thực vật, hồn cô cũng có thể cho nó cướp mất.”
“Hóa ra là dậy thì thất bại.” Minh Thù chỉ vào tinh mị đang gào thét với mình kia:
“Giết đi.”
“Khoan khoan khoan.” Quỷ này sao chỉ một lời không hợp liền giết chết.
“Chưa phá được án, cô đã giết nó như vậy có hợp lý không?”
“Nó là do ta bắt, thứ gây tai họa cho nhân gian, ta giết chết cũng không có vấn đề gì.” Minh Thù có đủ lý do.
“Đại nhân…” Thẩm Hàm Nguyệt nhìn Minh Thù.
“…”
Minh Thù liếc nhìn tinh mị: “Mười cái chân giò! Không phải, hai mươi cái!”
Thẩm Hàm Nguyệt yên lặng gật đầu.
–
Đây là vụ án đặc biệt, tất nhiên giao cho bên thiên sư xử lý. Tinh mị thừa nhận là nó gây ra, người là do nó giết, linh hồn của chuyển phát nhanh Âm Dương bị mất cũng là nó cướp.
Có điều nó chỉ giam linh hồn lại, không hề ăn mất.
Khi hỏi nó giam linh hồn lại làm gì, tinh mị thà chết không nói.
Quả có chuyện tinh mị giết người, nhưng tinh mị đã chiếm thân xác của một thiên sư, còn giết nhiều người như vậy, đoàn thiên sư chưa từng gặp phải điều này. Thực lực của tinh mị này chắc là cũng giỏi.
Mà mọi người muốn nghe Tạ Hồi kể đã bắt được nó ra sao.
Tạ Hồi liền khô khan nói: “An Ca chỉ đập ba cái là tóm được.”
Cục diện không chút ly kỳ, cho nên nói ra hoàn toàn không có cao trào, nhiệt huyết sôi trào hay kích động lòng người gì cả.
Đoàn thiên sư: “…”
Không hổ là An Ca của địa phủ.
Giải tán thôi, giải tán thôi, không thể chọc tới, không thể chọc tới.
Tạ Hồi: “…”
Minh Thù nhìn thoáng trên lầu, Tô Nhu đã đi mất, không biết có phải là thừa dịp loạn chạy mất hay không.
Không sao, chúng ta còn nhiều thời gian, giá trị thù hận cứ từ từ tăng, nếu không thì thật nhàm chán.
Minh Thù đứng ở cửa cười đến mức như tổng tài bá đạo bị thần kinh.
“Đại nhân, tôi đã xử lý xong những linh hồn bị giam lại.” Thẩm Hàm Nguyệt cung kính đứng phía sau Minh Thù.
“Đi thôi, đi ăn chân giò.”
Thẩm Hàm Nguyệt không thể đoán được, thở dài theo Minh Thù xuống lầu. Lúc đi ngang qua một thân cây, nghe thấy tiếng Tiểu Hồng gào từ phía trên: “Đại nhân, đại nhân đưa tôi xuống với!”
Minh Thù cảm thấy chân giò quan trọng, không để ý đến Tiểu Hồng, nhẹ nhàng bay vèo qua dưới bóng cây.
Tiểu Hồng: “…”
Cuối cùng là Thẩm Hàm Nguyệt đưa cô xuống.
“Em còn dám quay lại ư, anh trai mình xảy ra chuyện, em thì hay rồi, cả ngày không thấy đâu… lại còn đưa một người không rõ lai lịch về. Thẩm Hàm Nguyệt, em để nhà họ Thẩm ở đâu hả.”
Thẩm Hàm Nguyệt vừa đưa Minh Thù vào nhà họ Thẩm, đã bị Thẩm Ảnh đợi ở phòng khách mắng cho tối mày tối mặt.
Hiển nhiên là nhìn thấy Minh Thù.
Hai tay Thẩm Hàm Nguyệt nắm chặt, sợ Minh Thù nổi giận: “Anh, không phải anh đã không sao rồi ư.”
Thẩm Ảnh sửng sốt một chút: “Sao embiết?”
Chuyện này hắn cũng mới nhận được điện thoại, hắn cũng chưa nói với ai, cảnh sát càng không thể nào nói lung tung, sao cô có thể biết.
Em gái hắn cả ngày không đến trường, thỉnh thoảng mấy ngày liền không thấy bóng dáng đâu, Thẩm Ảnh cảm giác mình sắp sửa hết sự kiên nhẫn đối với cô…
Thẩm Ảnh lạnh lùng: “Sắp phải thi cuối kỳ rồi, nếu em lại thi được có mấy điểm thì anh sẽ lập tức đưa em ra nước ngoài.”
Thẩm Hàm Nguyệt cắn môi dưới, không hé răng.
Chắc là Thẩm Ảnh tức lắm, phất tay bỏ lên lầu.
***
(1) Quét hoàng: Càn quét mại dâm, quét văn hóa phẩm đồi trụy.
(2) Tinh mị: Yêu tinh mê hoặc người khác.