Đường Tam cứ như vậy đi trên bậc đá. Hắn mặc áo choàng chùm mũ, mang mặt nạ, khí tức nội liễm, cũng không sợ bị người khác nhận ra hắn là nhân loại. Hắn vừa đi vừa quan sát Đấu Thú Tràng. Qua những ngày nghỉ ngơi và tu luyện, Đường Tam phát hiện sau khi tiến hoá thành Thất giai Tứ vĩ Thiên Hồ, Thiên Hồ Biến có thêm một kỹ năng gọi là thuật vọng khí. Thuật này khác với thuật vọng khí đơn giản mà Độc Bạch thi triển lần đầu họ gặp nhau, bây giờ hắn có thể chân chính nhìn trộm khí vận, khí thế của người khác. Mục tiêu bị nhìn trộm có thể là sinh vật, cũng có thể là vật thể, thậm chí là một vị trí.
Lúc này, Đường Tam đang dùng thuật vọng khí để nhìn trộm khí vận của Đấu Thú Tràng Tổ đình. Hắn phát hiện nơi này có quy mô cực kỳ lớn, lại tràn ngập khí tức màu đỏ thẫm phóng lên tận trời.
Màu đen tượng trưng cho ảm đạm, âm sương, vận rủi, màu đỏ tượng trưng cho gϊếŧ chóc, hoạ sát thân. Không hề nghi ngờ, đây là một nơi tràn ngập vận rủi cùng tai hoạ, điều này có quan hệ mật thiết với vô số gϊếŧ chóc, đồng thời, nó cũng gánh chịu một phần âm lực đến từ núi Thiên Hồ. Nơi này khẳng định là một trong những địa phương được Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng sử dụng để trung hoà vận may. Cỗ khí tức màu đỏ thẫm kia tựa hồ bị khống chế trong phạm vi nhất định, cũng không tràn ra bên ngoài.
Càng leo lên cao, gió núi càng lạnh thấu xương. Nhiệt độ hạ thấp, gió thổi càng mạnh, một bên là vách núi ngày càng cao, bên kia là vách núi dựng đứng. Ba ngọn núi tạo thành Đấu Thú Tràng này không giống với các ngọn núi khác, không có một ngọn cỏ nào mọc được ở nơi đây.
Thuật vọng khí có thể tác dụng tự thân, không chỉ nhìn trộm vận khí, mà còn có thể che giấu khí tức của bản thân. Đường Tam có Tinh Thần Lực tu vi Cửu giai đỉnh phong, lại có thêm Thần Thức làm hạch tâm, vận dụng thuật vọng khí tự nhiên là thuận buồm xuôi gió, khí tức của hắn bây giờ không khác gì người bình thường.
Cũng chính vì vậy, người tham dự đấu giá lại giữ khoảng cách với hắn. Không có khí tức huyết mạch tồn tại, bọn họ nghĩ đó mới là tồn tại đáng sợ nhất.
Đối với chuyện này Đường Tam cũng không để ý, chỉ cần những cường giả đỉnh cấp kia không phát hiện ra hắn vận khí siêu cấp thì hắn đã thoả mãn rồi.
Độ cao đã vượt qua bình đài, tiếp tục đi lên cao liền nhìn thấy mặt đất màu đỏ thẫm của Đấu Thú Tràng. Trong vô hình, bầu không khí dường như trầm mặc hơn, nơi này không biết đã gϊếŧ chết bao nhiêu người. Có người bị định tội và phải đến đây liều mạng, cũng có người chủ động đến với mục đích lịch luyện.
Sau khi kiểm tra thẻ số lần hai, Đường Tam rốt cuộc đã đến hang động của mình. Trên ba ngọn núi có rất nhiều hang động, tổng số khoảng hơn ba nghìn. Trừ những hang động đỉnh cấp trên đỉnh núi, các hang còn lại đều có người tham dự đấu giá. Ba ngày đấu giá diễn ra liên tục, người tham dự không được rời đi giữa chừng, nếu rời đi thì không thể tiếp tục cạnh tranh. Cho nên người tham dự có thể ở lại hang động nghỉ ngơi. Đương nhiên không gian hang động có thể tu luyện nhưng không ai muốn tu luyện ở đây, hấp thu vận rủi sao?
Hang động của Đường Tam gần với Trương Hạo Hiên, bởi vì lúc báo danh hai người cùng đi. Sở dĩ không cùng nhau đến là tránh để người khác biết quan hệ giữa bọn họ.
Vị trí của Trương Hạo Hiên là số 338, còn Đường Tam là số 336.
Hang động không lớn, cũng không cách Đấu Thú Tràng quá xa, bọn họ không có bối cảnh nên sẽ không có vị trí tốt.
Hang động số 336 rộng khoảng chừng mười mét vuông, bên trong có một cái bàn, trên bàn có một quả cầu thuỷ tinh khắc pháp trận, đây là dùng để đấu giá. Ngoài ra còn có một ít thức ăn nước uống, cái khác liền không có.
Chỗ ngồi có một cái bồ đoàn, bên cạnh là một kính viễn vọng, cái này giúp mọi người nhìn rõ vật đấu giá. Dù sao khán đài cũng cách Đấu Thú Tràng một khoảng nhất định, không phải ai cũng có nhãn lực lợi hại như Đường Tam.
“Lão sư, ta đến rồi, số 336.”
“Tốt. Im lặng chờ bắt đầu đi.”