– Các vị tiền bối, tính tình của Mộng Ly táo bạo, thỉnh không nên lấy làm phiền lòng, bất quá vãn bối đã quyết định làm việc này, sẽ nhận hậu quả như thế nào, tự nhiên đã suy nghĩ cẩn thận!
Kỳ thực, trong lòng Vân Thiên Hà, hắn đến Tuyết Vực tìm kiếm Lão Cái trong Thánh Võ Tông cũng là vì muốn cùng Lão Cái chứng cứ một việc, còn chuyện về Thiên Môn, hắn chưa từng có ý định muốn Thánh Võ Tông xuất thủ, bất quá nếu như đã mở lời rồi, nhiều hơn một sự giúp tự nhiên là tốt.
Đúng lúc này, Lục Bân vội vội vàng vàng chạy vào trong đại sảnh, có chút thở dốc nói:
– Các vị tiền bối, lão phong tử tiền bối truyền tin tức, người của Thiên Môn đến di chỉ bản môn trên Tuyết Long Sơn, ý đồ bất thiện, lần này ngay cả thánh thú thủ vệ Khôn Sương Thiên Chu bọn họ cũng mang tới, sợ rằng chính là vì thứ niêm phong từ lâu của bản môn!
– Đám tiểu tặc chết tiệt này, sư tôn, để đệ tử lên núi!
Tân Lặc trưởng lão oán hận mắng to, hướng Phiêu Vô Diệp chờ lệnh.
Các vị trưởng lão khác đều không chút biểu tình, nhưng vị trung niên lại hiện rõ biểu tình phẫn nộ trên mặt.
Mộng Ly hiếu kỳ hỏi:
– Các ngươi niêm phong thứ gì nha, thế nào Thiên Môn lại muốn tới tìm?
– Hồn khí Tuyết Nguyên Cự Linh Tê!
Phiêu Vô Diệp mở miệng nói.
Mộng Ly hơi động dung, nói:
– Tuyết Nguyên Linh Tê thú chính là thượng cổ hoang thú, các ngươi niêm phong đại gia hỏa này lại làm gì, có thứ sắc bén như vậy, vì sao lại không cần?
Phiêu Vô Diệp lộ ra biểu tình bất đắc dĩ, nói:
– Từ khi đệ nhị tông chủ nhậm chức bản tông, hồn khí Tuyết Nguyên Cự Linh Tê đã không còn ai có thể khống chế được nữa rồi, sau này đệ tam tông chủ sợ thả hoang thú này ra sẽ khiến cho sinh linh đồ thán, ngộ thương đệ tử bản môn và người nhà, dưới sự giúp đỡ của một vị bằng hữu, đã rút hồn khí của nó ra niêm phong lại, mà lúc đó khi niêm phong đã lưu lại hai vật làm chìa khóa mở ra, Thánh Võ Lệnh chính là một trong số đó!
Vân Thiên Hà không giải thích được, nói:
– Nếu như chìa khóa để mở ra nằm trong tay các ngươi, một thứ khác hiện tại cũng vật quy nguyên chủ, Thiên Môn làm như vậy rốt cuộc là muốn gì?
– Sau khi bản môn xuống dốc, cùng với Thiên Môn phát sinh xung đột, hiện tại vẫn không ngừng nghỉ, Thiên Môn cũng rất muốn có đầu hoang thú kia, cũng dự đoán được kiện hồn khí có thể khống chế được đầu hoang thú kia, đã từng nhiều lần phát sinh xung đột, bọn họ đã vài lần muốn mạnh mẽ phá vỡ phong ấn, nhưng đều thất bại trở về, sau đó liền thẳng thắn đánh chủ ý vào đầu hoang thú đang ngủ say trong sơn động tại Tuyết Long Sơn, muốn dùng các loại thủ đoạn kích nộ nó tỉnh lại, ra ngoài tàn sát sinh linh, san bằng bản môn, dụng tâm cực kỳ ác độc.
Nghe xong lời này, Mộng Ly mang theo vị đạo khinh thường nói:
– Người ta đã tới cửa khi dễ các ngươi vài lần, vậy mà đám lão già các ngươi lại mềm yếu như vậy, không biết báo thù đánh trở lại, cư nhiên chỉ dẫn người nhà tới trấn nhỏ này, ta thực sự mất mặt thay cho các ngươi!
– Mộng Ly, không được làm càn, chú ý ngôn từ của nàng!
Vân Thiên Hà nghe Mộng Ly nói có chút quá mức, liền bình tĩnh quát bảo ngưng lại!
– Ngươi, ngươi dám làm hung với ta?
Mộng Ly thấy Vân Thiên Hà dĩ nhiên dám quát tháo nàng, lập tức phát bưu, lúc này Tần Nguyệt kéo cánh tay Mộng Ly, khuyên nhủ:
– Tỷ tỷ, tỷ bớt tranh cãi, lời nói vừa rồi của tỷ xác thực làm cho mọi người khó chịu, có chút quá phận rồi!
Phiêu Vô Diệp đối với những lời nói này vẫn như cũ không hề để ý, vẫn bình tĩnh nói:
– Vị Mộng Ly cô nương này nói không sai, Thiên Môn mấy lần xâm phạm, chúng ta sợ bọn họ thực sự kích tỉnh Linh Tê hoang thú, vì vậy đã dẫn đệ tử bản môn cùng với người nhà tới sinh hoạt tại trấn nhỏ này, thời điểm then chốt cũng có thể cho bọn họ chạy trốn sinh tồn!
– Hừ!
Mộng Ly hừ một tiếng, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Vân Thiên Hà, giận dữ quay sang một bên không nói.
Vân Thiên Hà nói:
– Nếu Thiên Môn đến phạm, vậy thì chúng ta nên đến Tuyết Long Sơn trước đáp lại, lúc chấm dứt việc này, sau đó tiếp tục thương nghị an bài dùng võ cấm đoạn cụ thể, ý tiền bối như thế nào?
– Vậy thì theo như ngươi nói đi!
Lúc này Phiêu Vô Diệp quay sang những người khác dặn:
– Ngôn Chí, ngươi và Lục Bân, mấy tiểu bối lưu lại bảo vệ trấn, Bá Á và Tân Lặc cùng ta lên núi.
Triệu trưởng lão muốn nói cái gì, nhưng Phiêu Vô Diệp thật sâu liếc nhìn hắn một cái, Triệu trưởng lão muốn nói nhưng cũng không thoát khỏi miệng, chỉ gật đầu, nhìn theo mấy người rời đi, Lục Bân có chút phiền muộn.
– Triệu bá, vì sao thái thượng trưởng lão không cho chúng ta lên núi!
Triệu Ngôn Chí nói:
– Những người thanh niên này tới đây, cũng thúc đẩy thái thượng trưởng lão quyết đoán lần cuối cùng, muốn kết liễu với Thiên Môn, mặc kệ kết quả như thế nào, chúng ta phải đảm bảo các đệ tử nội môn cùng với người nhà bọn họ được chu toàn, ngươi nên hiểu rõ, có một số việc cuối cùng vẫn phải đối mặt, mà hiện tại cũng là lúc chúng ta đối mặt rồi, chúng ta không thể tiếp tục trốn tránh!
Long Tuyết Sơn cách trấn nhỏ Tuyết vực cũng không xa, chỉ khoảng chừng trên dưới năm dặm đường. Vân Thiên Hà dưới sự dẫn đường của Trần trưởng lão và Tân Lặc, không đến nửa canh giờ đã tới chân Tuyết Long Sơn.
Tuyết Long Sơn đúng như tên gọi, nhìn tổng thể giống như cự long đang say ngủ, mà nơi Thánh Võ Tông trước kia tọa lạc, chính là tại đầu của cự long.
Nhưng mà, thời điểm Vân Thiên lên bụng núi, để Mộng Ly mang theo Đường Linh Toa và tiểu Phạm Ny, đi phía sau Phiêu Vô Diệp lên núi.
Hắn cùng với Tầm Nguyêt, Tần Lặc, Trần trưởng lão thì trực tiếp tới đỉnh đầu cự long trước, nơi đây chính là di chỉ phế tích Thánh Võ Tông.
Nơi di chỉ này đã từng trải qua một hồi tai nạn mang tính hủy diệt nghiêm trọng, từng suýt chút nữa hóa thành đất bằng, sau đó tuy rằng đệ tử Thánh Võ Tông tiến hành chữa trị, nhưng bởi vì công trình quá mức to lớn, tốn hao quá nhiều, vì vậy phải di chuyển tới địa điểm mới, nơi này trở thành di chỉ.
Khi đoàn người Vân Thiên Hà và Tân Lặc tới chỗ di chỉ, hiện tại vẫn có thể nhìn thấy một ít vết tích cảnh tượng rách nát đổ vỡ.
Bất quá làm cho mấy người chú ý nhất chính là, ở phía hậu sơn truyền tới tiếng đánh nhau kịch liệt, còn có tiếng cự thú tê rống, muốn phá vỡ màng tai con người.
Khi nhóm người đến hậu sơn, chỉ thấy tại hậu sơn có một bình thai rộng lớn, phía sau bình thai có một sơn động cao ước chừng ba trượng, trước cửa động bị băng tuyết bao trùm, kết thành từng tầng băng cứng, tựa hồ đã thật lâu không có người tiến vào trong động, Vân Thiên Hà suy đoán, sơn động này hẳn là Linh Tê động.
Nhưng hiện tại, trên bình thai, có một con nhện hình thể vô cung to lớn, ước chừng cao ba trượng, tám trảo như cương kiềm, diện mục dữ tợn xấu xí, con nhện to lớn này đang án giữ trước cửa động.
Mà lúc này, con nhện đang đối chiến với một vị lão giả, mỗi một chân của đại băng chu (nhện băng) đánh xuống đều mang theo tiếng xé gió kịch liệt, giống như cương chùy nện mạnh, cả bình thai mạnh mẽ rung động, đá vụn bay ngang.
Mà sau khi Vân Thiên Hà nhìn thấy vị lão giả này, tâm tình nhất thời giao động.
Tựa hồ vị lão giả kia cũng đã phát hiện ra Vân Thiên Hà, bật người tránh thoát khỏi cự trảo của đại băng chu, bỗng nhiên hướng về phía hắn nở nụ cười:
– Tiểu oa nhi, chúng ta rốt cuộc lại gặp mặt!