Sau đó, ngày nào Minh Châu cũng đến tìm lão thái thái, một mực đòi lão thái thái trả lại con gái cho nàng ta, không chịu ở cữ, quỳ rạp xuống đất, sau đó dập đầu rầm rập.
Lão thái thái tức đến mức đau đầu, cũng may hiện tại đứa bé có thể tự bú sữa mẹ rồi. Lão thái thái vốn định chờ đến khi đứa bé khỏe hơn một chút sẽ đem trả lại cho Minh Châu, nhưng chứng kiến điệu bộ này của Minh Châu thì quyết định giữ đứa bé này ở bên mình nuôi dưỡng, chỉ sợ sau khi lớn lên lại có dáng vẻ này của Minh Châu.
Phủ Tướng quân không thể để mất đứa bé này. Mặc dù là con gái vợ lẽ, nhưng cũng không thể làm mất đi danh tiếng của phủ Tướng quân.
Nên hiện tại lão thái thái quyết tâm không giao trả con cho Minh Châu. Minh Châu lại càng làm ầm ĩ hơn, ngày nào cũng làm loạn với An Hựu, bắt An Hựu phải đem con mình trở về.
Một bên là mẹ già, một bên là người yêu, hơn nữa lão thái thái đã nói rất rõ lý lẽ rồi, hiện tại đứa bé yếu ớt, lão thái thái làm vậy là đang giúp đỡ.
Lão thái thái lớn tuổi, còn phải chăm sóc đứa bé, vốn đã rất mệt mỏi, Minh Châu còn làm ầm lên với hắn, An Hựu cũng không biết nên làm thế nào.
An Hựu bị Minh Châu quấy rầy đến không có cách nào, hầu như rất ít đi đến tiểu viện của Minh Châu, luôn trốn tránh nàng, sợ lại nổi lên xung đột gì.
Hắn hiện tại quả thực không biết nên làm thế nào với Minh Châu đang khóc sướt mướt.
Một tháng sau, Minh Châu càng đau khổ hơn trước, cơ thể yếu ớt, sắc mặt tái nhợt, mặt cắt không còn giọt máu.
Ninh Thư cảm thấy gió thổi lớn một chút cũng có thể thổi bay Minh Châu đi rồi.
Vì sao lại tự dằn vặt mình.
Vì sao lại muốn tự chuốc khổ như vậy?
Ninh Thư làm sao cũng không hiểu nổi những nữ chính này nghĩ cái gì, đời người đã phải trải qua bao gian nan như thế, tại sao còn muốn tự ngược đãi mình?
Lý Niệm Lôi được chuẩn đoán là có thai rồi, khiến lão thái thái thực sự rất vui mừng, đây là chắt, Ninh Thư cũng vui vẻ, cảm thấy cuộc đời mình có sự thay đổi lớn, thành bà nội rồi.
Minh Châu nghe được tin tức này, nước mắt lại rơi xuống, bởi vì nàng nghĩ ngay tới con gái của mình.
Lúc ở cữ, Minh Châu lúc nào cũng khóc, dẫn đến mắt của nàng bây giờ luôn mờ nước, có những lúc thậm chí không khống chế được nước mắt cứ như vậy mà chảy xuống, gió thổi lớn một chút mắt liền khó chịu.
Đã qua hai tháng rồi nhưng Minh Châu và An Hựu cũng không dây dưa, Minh Châu cả ngày đắm chìm chuyện của con gái, cuối cùng cũng phản ứng lại, ôn nhu quấn quít lấy An Hựu.
Minh Châu một mực làm loạn đột nhiên không còn phiền muộn nữa, An Hựu cũng rất vui, tình đến lúc sâu đậm dĩ nhiên sẽ trở về bên nhau.
An Hựu đã xấp xỉ một năm uống thuốc đông y mà vẫn “xuất sớm”, nhanh chóng “giao nộp thóc giống”, làm cả người Minh Châu đang ôm An Hựu cũng cứng lại.
Minh Châu rất tức giận đẩy An Hựu ra, sau đó quay lưng về phía hắn. An Hựu có chút khổ não xoa trán một cái, thân thể hắn không biết bị sao vậy?
Bị Minh Châu ghét bỏ như thế, An Hựu cảm giác tôn nghiêm của mình như bị Minh Châu chà đạp lên.
Cả hai đều thấy không còn cách nào để đối mặt với đối phương, An Hựu mặc xong y phục bèn đi ra ngoài, Minh Châu lại yên lặng rơi lệ.
Ngày hôm sau, Ninh Thư chứng kiến sắc mặt vàng vọt của An Hựu, lại thấy vẻ mặt đầy u oán của Minh Châu, cười ha ha, nói chuyện cùng Lý Niệm Lôi, không thèm nhìn hai người sinh hoạt không hài hòa kia.
Lão thái thái dặn Lý Niệm Lôi trong lúc mang thai phải chú ý, nàng nở nụ cười gật đầu.
An Hựu đi vào nhìn thấy khung cảnh vui vẻ nhưng có vẻ không liên quan đến hắn. Người trong nhà chỉ quét mắt qua hắn một lượt rồi lại quay sang nói chuyện tiếp.
Không ai để hắn trong lòng, An Hựu bất đắc dĩ lại nổi giận.
Ninh Thư thấy Minh Châu và An Hựu bước vào không làm gì, cũng chẳng nhìn nhau lấy một cái. Trên mặt Minh Châu tràn đầy sự uể oải, nhíu chặt lông mày.
Cho nên yêu nhau thì dễ, đến chết vẫn yêu nhau mới khó, tình yêu mong manh dễ thay đổi, một chút trắc trở là có thể làm cho tình yêu bị biến chất.
Sau khi dùng xong bữa sáng, Ninh Thư trở lại tiểu viện của mình thì nghe được tiếng của 2333.
“Keng, nhiệm vụ hoàn thành, rời khỏi thế giới nhiệm vụ.”
Ninh Thư mỉm cười, cuối cùng cũng rời khỏi thế giới này rồi.
Mê man một hồi, Ninh Thư mở mắt lần nữa đã thấy mình đang ở không gian hệ thống, sau đó nằm lỳ trên giường ngủ một giấc.
Lúc tỉnh lại, Ninh Thư đầu tiên là tu luyện một lát, đến khi linh hồn của mình được làm đầy, sau đó lại đi tưới nước cho bồn cây, nhìn những giọt nước trên lá từ từ lăn xuống, những nóng nảy trong lòng Ninh Thư đều trầm tĩnh lại rồi.