Quyền cuối cùng của Bạo Động Viên đánh tráng hán Kim Giáp Xích Thể bay cao mấy nghìn dặm, tiếp đến mạnh mẽ rơi xuống. Đập xuống mặt đất, tạo thành hố sâu hơn 10 trượng. Thoáng chốc đất trời rung chuyển, đất đá cuồn cuộn, bụi mù bay lượn bao phủ thiên địa.
– Cái quái gì thế hả? Dám ngạo mạn trên địa bàn của ta!
Trong đám bụi bẩn, một thân ảnh hùng tráng từ từ đi tới. Hắn vừa quát lớn, vừa cầm tráng hán Kim Giáp kéo về phía trước.
Trước kia Đại Lực Kim Cương Xử chính là yêu binh chủ chiến của Khổ Đà Vương, hiện tại đã bị hôn mê bất tỉnh. Trên người đầy vết bầm rập, đều do Bạo Động Viên đánh mà ra.
– Khà khà khà…
Bắc Quang Quang giống như con vịt bị bóp cổ, toàn thân run lẩy bẩy.
Trông thấy Bạo Động Viên bước từng bước đi tới, hắn lại hoảng sợ lui về phía sau.
Căn bản Bạo Động Viên không nhìn thấy hắn, mấy bước bước tới, sau cùng đi tới trước mặt Sở Vân.
– Ngươi chính là người truyền thừa của lão chủ nhân?
Thân hình hắn cao tới hai trượng, tóc đen dựng ngược, cơ bắp cuồn cuộn, long ngực đen óng trải dài xuống phía dưới. Bên eo bao quanh bởi một mảnh vải đen giản dị, trên đôi trên đều là đám lông đen rậm rạp. Toàn thân tản mắt ra một cổ khí lực sung mãn không gì sánh bằng.
– Ngươi muốn có được truyền thừa, sẽ phải vượt qua khảo nghiệm của ta!
Hắn nhìn Sở Vân, nói.
Ực ực.
Tiểu Phi Yến nuốt nước miếng, không kiềm chế được lui về phía sau một bước, đứng núp sau lưng Dịch Yên.
– Bạo Động Viên…
Mấy vị Kiếp Yêu cùng nhau bay xuống, sắc mặt vô cùng kiêng dè.
Sở Vân ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hai mắt Bạo Động Viên, không chút sợ hãi nói:
– Ngươi rất khá, ta cũng đang muốn gặp một người như ngươi. Khảo nghiệm của ngươi là gì?
– Đừng vội! Hãy tới Bạo Động Sơn của ta, rồi sẽ nói chuyện.
Bạo Động Viên xua tay, sắc mặt nghiêm túc, hung mành uy nghiêm.
– Vân Sỉ Hổ tỷ tỷ, Tiểu Mộng muội muội, đã lâu không gặp ah!
Thế nhưng, đột nhiên sắc mặt Bạo Động Viên thay đổi. Hắn tươi cười, xoa xoa hai tay, khom người cúi chào hai vị Kiếp Yêu Vân Sí Hổ và Mộng Thận Loa Văn Bối.
Vân Sí Hổ to béo tráng kiện, Mộng Thận Loa Văn Bối như tiên giáng trần, thế nhưng lúc này vẻ mặt như chiếc bánh mì nướng. Trông thấy Bạo Động Viên tới gần, lập tức đề phòng lui lại vài bước.
– Ba vị cô nương, xin cho hỏi quý tính đại danh?
Bỗng nhiên Bạo Động Viên xoay người lại, tiến gần về phía ba người Hoa Mai, Dịch Yêu và Phi Yến. Trông thấy ba nữ tử như hoa như ngọc, khuôn mặt hắn thoáng lộ vẻ tươi cười, đôi mắt bùng cháy, miệng chảy nước miếng.
– Không phải ngươi muốn khảo nghiệm ta sao?
Sở Vân đứng trước mặt ba vị nữ tử, nói.
-Tiểu tử thối!
Bạo Động Viên tức giận thốt lên. Trông thấy Sở Vân, nhất thời khí chất hèn mọn vừa chuyển, trở nên hung ác dữ tợn.
Xoạt!
Sở Vân mở quyển trục ra, quát hỏi:
– Bạo Động Viên, chẳng lẽ ngươi không biết đây là cái gì sao? Ngươi đã quên lời dặn dò của Vạn Thú Vương rồi sao?
– Tiểu tử ngươi…
Hai mắt Bạo Động Viên trợn trừng, nhìn về phía Sở Vân, nhưng không gì hơn thế. Hắn là kẻ hết mực trung thành đối với Vạn Thú Vương, trông thấy địa đồ, lại chuyển ánh mắt về phía ba nữ tử, kết quả bị Sở Vân che khuất tầm nhìn.
Hắn tức giận, giậm chân nói:
– Tiểu tử, ngươi hãy theo ta. Không vượt qua khảo nghiệm, ngươi sẽ phải chết!
– Ngươi đừng hòng chạy thoát!
Bàn tay to lớn của hắn vung ra, ngay cả Bắc Quang Quang đã bí mật bỏ trốn tới vài dặm, cũng bị bắt trở lại.
– Tiểu tử ngươi, cũng dám giỡn mặt ta.
Tiếp đến hắn chụp lấy Ngũ La Lạn Hoa Yên của Bắc Quang Quang. Nhất thời dung mạo của Bắc Quang lộ ra.
Khuôn mặt hắn vốn có vẻ hiền lành, lúc này vẻ mặt tràn ngập lỗi khiếp sợ. Hắn khoác trên mình bộ y phục tu sĩ, gọn gàng mộc mạc. Trên đầu bóng loáng, không một sợi tóc, đây chính là đặc điểm riêng của Khổ Đà Tự.
– Bắc Quang Đại Sư!
Đám người Hoa Mai trông thấy dáng điệu của hắn, liền giật mình hoảng hốt.
Bắc Quang Đại Sư chính là một trong bốn vị trưởng lão của Khổ Đà Tự, nổi danh nhân từ độ lượng trong giới du hiệp. Không ngờ hắn là một trong bốn dâm tặc nổi danh Tinh Châu!