“Em rất hiểu tôi.”
Hạ Nhi nghiến răng, thanh âm thật thấp:
“Cô sợ Kristy?”
Dung Lạc trong phút chốc hơi trầm mặc, sau đó lùi lại, kéo ra khoảng cách với Hạ Nhi, xoay người ngồi xuống ghế sofa, đầu ngón tay ưu nhã xinh đẹp chạm lên trên tay vịn, ánh mắt xuyên qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài, sau đó lại quay sang nhìn cô, thanh âm lười biếng tiếp tục vang lên:
“Lạc chưa từng biết sợ ai cả.”
Hạ Nhi ngước mắt, đón lấy ánh mắt của Dung Lạc, nhìn thẳng:
“Vậy cô thả Kristy ra!!”
Thanh âm cô gái mát lạnh, từng chữ đều rất bình thường, nhưng tổ hợp lại với nhau, tự dưng lộ ra phách lối và ngông cuồng.
“Hah…”
Dung Lạc hơi kéo dài ngữ điệu, con ngươi màu xanh biển hơi híp lại:
“Cố Khúc là một kẻ thua cuộc, còn là một kẻ phản bội. Cô ta rõ ràng rất đáng chết. Không phải sao?”
Hạ Nhi cười lạnh.
Nữ nhân này quá cường thế bá đạo, dưới cái nhìn của cô tựa như cái đồ biếи ŧɦái.
Dung Lạc liếc nhìn cô, lát sau liền cong môi lên, mặt mày nhẹ nhàng mang theo ý cười ôn nhu, tuỳ ý hỏi một câu không đầu cũng không đuôi:
“Tôi không gϊếŧ Cố Khúc, em sẽ vui vẻ chứ?”
Hạ Nhi nhướng mày, một lát sau cong môi lên, cô nở một nụ cười vô cùng giả tạo, cao giọng:
“Vui! Chỉ cần cô không động vào Kristy, tôi sẽ vui vẻ tới chết cho cô xem.”
Miệng thì rõ ràng nói sẽ vui vẻ, nhưng ngữ khí nghe qua đã biết là cô đang rất bực bội, Dung Lạc nhìn biểu cảm của cô như đang cố an ủi chính mình, còn có chút thoả hiệp để đạt được mục đích.
Quả thật có chút dở khóc dở cười.
Dung Lạc một tay chống cằm, đôi mắt xanh biếc lười biếng khoá chặt vào khuôn mặt cô, giọng nói từ tính quyến rũ đến chết người, trầm giọng:
“Vậy em cười một cái cho tôi xem nào!”
Khoé miệng Hạ Nhi giật giật.
Cô suy nghĩ một lúc, sau đó hít sâu một hơi, khoé môi từ từ cong lên, trên gương mặt xinh đẹp bỗng như có thêm chút màu sắc, con ngươi hổ phách long lanh cực kỳ trong sáng, nụ cười bên môi tươi tắn hệt như ánh nắng bên ngoài cửa sổ, như trăng trong nước, hàm răng trắng như những viên ngọc trai giấu trong lớp vỏ, nụ cười hiện ra vô cùng rạng rỡ mê người.
Dung Lạc vừa nhìn vừa nghĩ, giây phút này bản thân chìm đắm thật rồi.
Chỉ vì một nụ cười của cô, vì một ánh mắt của cô, lại có thể khiến trái tim từng chút từng chút rung động rồi lại nở rộ một niềm hạnh phúc mãnh liệt, niềm hạnh phúc đó như những cánh hoa, từng cánh, từng cánh xòe rộng, cũng giống như ánh sáng, từng chút, từng chút làm ấm cả huyết mạch bạo ngược trong thân thể.
Thật muốn hôn cô.
Ý nghĩ đó lướt qua trong đầu Dung Lạc, ngay lập tức biến thành hành động.
Dung Lạc đứng dậy đi về phía Hạ Nhi, cười khẽ vươn tay cẩn thận chạm vào gò má cô.
Hạ Nhi cứng đơ người, ngay lập tức có ý muốn phản kháng, nhưng lại kiềm xuống rất nhanh.
Ngón tay Dung Lạc lướt qua làn da của cô, cảm nhận nó non mềm giống như tơ lụa vậy. Dung Lạc cẩn thận xê dịch ngón tay, dường như muốn chạm vào môi cô, nhưng một giây sau liền bị Hạ Nhi dùng tay bắt được, biểu diện vô hồn, cô lạnh lùng hỏi:
“Cô có thể thôi cái trò động động chạm chạm bổn tiểu thư không?”
Dung Lạc có chút sững sờ, mấy giây sau mới chậm rãi trả lời:
“Mỗi lần trông thấy em, tôi lại không khống chế được…”
Dung Lạc buông mi, trong con ngươi màu xanh biển phảng phất như có ánh sáng chiếu rọi, tạo ra từng gợn sóng lăn tăn, giọng nói vang lên có mấy phần ưu tư nhàn nhạt:
“Dù sao tôi đã chấp nhận nghe lời em, không gϊếŧ Cố Khúc.”
Hạ Nhi nghe thấy, ngay lập tức thả tay Dung Lạc ra.
Dung Lạc cúi đầu, nhếch nhẹ khóe miệng, mái tóc vàng óng rủ xuống ngăn trở tia giảo hoạt trong đáy mắt.
“Vậy…”
Trong đáy mắt Dung Lạc rộ lên hứng thú nồng đậm.
Hạ Nhi nhìn thấy liền cả kinh, cô giật mình muốn rụt người về, nhưng bất chợt toàn thân người nhẹ bẫng bị một lực nắm lấy rồi kéo cô ngã nhào về phía trước, kèm theo đó là một thanh âm khiêu khích càn rỡ rót vào bên tai đầy gian ý, lại đượm mùi quyến rũ câu dẫn người ta phạm tội:
“Nếu em đã không cho Lạc chạm vào em. Vậy thì em thử một chút chạm vào Lạc xem?”
Rõ ràng là một câu nói đầy mùi vị dẫn dụ, nhưng ánh mắt Dung Lạc lại bình thản trong sáng không chút tỳ vết.
Hạ Nhi hằn học dữ dằn nhìn Dung Lạc, cô giãy giụa hệt như một con cá bị mắc vào lưới, chỉ muốn thoát khỏi, bất chợt Dung Lạc lại ghé sát vào tai cô mà vô sỉ khẽ nói:
“Xin em thứ lỗi…”
Lời còn chưa dứt, Dung Lạc áp môi xuống.
Hôn cô!!
Hạ Nhi điên cuồng vùng vẫy, đôi môi lạnh kia áp lên môi cô, nhẹ nhàng liếʍ ʍúŧ như đang thưởng thức từng hương vị mềm mại, thơm ngát.
Những ngón tay thon dài thẳng tắp của Dung Lạc nắm lấy sau gáy cô, miên man lướt vào mái tóc cô như một giai điệu sâu lắng chạm đến lòng người, siết chặt.
Hạ Nhi biết mình không thể cử động được, cô từ bỏ việc phản kháng.
Đôi mắt hổ phách bình tĩnh không chút lay động, lúc đầu lưỡi Dung Lạc đưa ra đảo qua cánh môi cô, trong nháy mắt, Hạ Nhi dùng lực chân giẫm mạnh xuống chân Dung Lạc, ngay sau đó cơ thể Dung Lạc bị cô đẩy về phía sau, một đôi tay vươn ra, mạnh mẽ bóp chặt lấy chiếc cổ trắng nõn của Dung Lạc.
Dung Lạc không tránh không né, hô hấp nóng bỏng có chút hỗn loạn phả trên mu bàn tay Hạ Nhi.
“Đừng có quá phận! Dung Lạc!!” Hạ Nhi nghiến răng gằn từng chữ một.
Nửa ngày sau, Dung Lạc ngửa đầu, trên mặt lộ ra ý cười nhu thuận:
“Tôi sẽ cố gắng.”
Hạ Nhi nhìn chằm chằm Dung Lạc vài giây, sau đó chậm rãi buông tay ra.
Cổ Dung Lạc bị bóp hằn lên một vết đỏ, Dung Lạc dùng ngón tay vuốt nhẹ lên cổ, khoé môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý, thấp giọng chê trách:
“Em bạo lực thật đấy.”
Hạ Nhi cứng người, đáy mắt lướt qua một tia u ám, nhưng trong nháy mắt quay người lại đã lộ ra nụ cười nhu thuận, dịu dàng ngoan ngoãn đáp trả:
“Đối với cô, hành động này vẫn còn dịu dàng lắm.”
Bất giác Dung Lạc mỉm cười, khuôn mặt tuyệt sắc phong tao thoáng nhanh qua sự gian xảo, Dung Lạc đột ngột tiến gần đến phía Hạ Nhi, nhanh chóng nắm lấy cổ tay cô mà nói:
“Vậy em dịu dàng với tôi thêm một chút nữa đi.”
Rõ ràng biết bản thân đang ở phía yếu hơn, Hạ Nhi đành làm vẻ mặt trấn định, nụ cười bên khoé môi dần dần vặn vẹo, nghiến răng gằn mạnh từng chữ:
“Tôi, sẽ, cố, gắng!”
Nghe câu nói đó của cô, nụ cười bên môi Dung Lạc càng xán lạn hơn, đôi mắt trong sáng, lộ ra mười phần vô hại.
Hạ Nhi liếc nhìn qua Dung Lạc, rồi xoay người bước ra cửa, nhưng không hiểu sao lại có chút không yên tâm, cô quay đầu lại, cố nhắc nhở thêm một lần:
“Nhớ kỹ đấy! Không được động vào Kristy!!!”
Dung Lạc nhìn cô không chớp mắt, sau đó ngoan ngoãn gật đầu một cái.
Hạ Nhi trông thấy cái gật đầu đảm bảo đó, không chút do dự liền bỏ chạy.
Sau khi Hạ Nhi vừa rời khỏi, nữ nhân ngồi trên sofa mới nhìn về phía Dung Lạc.
Nữ nhân vẻ mặt đầy thắc mắc, mí mắt xinh đẹp hơi thấp xuống, khiến sự hiểm hóc trong đáy mắt màu xanh biển bỗng chốc từng chút từng chút đậm dần, ngón tay được chau chuốt tỉ mỉ khẽ vuốt nhẹ lên khuôn cằm tuyệt mỹ, nghi hoặc hỏi:
“Đó là Hạ Nhi? Là nữ nhân mà con nhất quyết phải có cho bằng được?”
Dung Lạc liếc nhìn nữ nhân một cái, sau đó xoay người đến bên ghế sofa ngồi xuống, tựa hai khuỷu tay lên đầu gối, hơi nhướng người rồi chậm rãi cúi đầu, mái tóc mềm mại rũ qua một bên theo động tác đó, hai bàn tay khẽ đan lại vào nhau, Dung Lạc chôn mặt trong lòng bàn tay, chỉ lộ ra một đôi mắt xanh thẳm như hải dương.
Màn cửa trong phòng khách nhẹ nhàng lay động, không khí thanh lãnh yên tĩnh, đồng hồ treo trên tường tích tắc từng tiếng.
Lúc này Dung Lạc lại có thể nghe thấy rõ tiếng trái tim mình đập không có quy luật đang vang lên trong căn phòng, thình thịch, thình thịch,…
Mỗi một tiếng đều rõ ràng đến như vậy.
“Con biết mẹ muốn nói gì. Người thông minh cũng thường làm hỏng việc, làm càng nhiều thì sai càng nhiều. Nhưng con vì cô ấy, sai đến mấy cũng thấy đáng.”
Giọng Dung Lạc vang lên rất dịu dàng, trầm ấm, êm ru.