Một giây sau, sắc mặt Nguyễn Hạo Thần rõ ràng đã hòa hoãn lại, mặc dù vẫn khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo như cũ, nhưng ít nhất cũng không còn đáng sợ như vậy.
Thư ký Lưu há có thể không nhận ra sự thay đổi trên sắc mặt của tổng giám đốc nhà mình, trong lúc nhất thời anh ta trợn tròn mắt, không phải chứ, tổng giám đốc từ trước đến nay của anh ta vẫn luôn lạnh lẽo vô cùng, cứ như vậy bị một chiếc ví khiến cho, cho, cho…
Giờ phút này, thư ký Lưu đột nhiên tìm không được một từ ngữ nào để hình dung được tâm trạng của anh ta.
“Ông xã, bây giờ chúng ta đi đâu?” Khả năng quan sát của Tô Khiết đường nhiên không kém hơn thư ký Lưu, đương nhiên cô cũng nhìn thấy sự thay đổi của Nguyễn Hạo Thần, âm thầm thở dài một hơi, xem ra chiếc ví tiền vừa rồi cô mua thật sự phát huy tác dụng.
Đương nhiên, Tô Khiết càng biết nắm chắc thời cơ, thừa thắng xông lên.
Nguyễn Hạo Thần sao có thể không nhận ra tâm tư của cô, chỉ là giờ phút này lại đột nhiên tức giận không nổi, hơn nữa đến bây giờ anh vẫn chưa phát hiện ra điều gì, cho dù muốn tỉnh sổ với cô cũng không có lý do chính đáng.
Đã nói nước ấm nấu ếch xanh, người anh cũng đã cưới trở về còn cần phải gấp gáp nhất thời sao?
Anh cũng không tin, cái đuôi cáo của cô có thể giấu nhất thời, lại có thể giấu được cả đời!
Anh nghĩ, rất nhanh tất cả sự thật cũng sẽ được lộ ra.
Chờ đến khi anh điều tra ra tất cả mọi chuyện một cách rõ ràng, tìm được chứng cứ, sẽ từ từ tính sổ với cô, Nguyễn Hạo Thần tuyệt đối không thừa nhận, giờ phút này anh là vì mềm lòng.
Giày vò đến giữa trưa, đã đến thời gian ăn cơm.
“Đi thôi, đi ăn cơm trước.” Lần này, giọng nói của anh rõ ràng là không còn lạnh lẽo như vừa rồi nữa.
Đôi mắt của thư ký Lưu hung hăng chớp chớp, giống như không quá tin tưởng vào mắt mình, chuyện này, chuyện này kết thúc rồi sao?
Hóa ra tổng giám đốc lại có thể dễ dỗ dành như vậy sao?
Tô Khiết rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng Tô Khiết lại không biết, giờ phút này, con trai và bạn thân của mình đang âm thầm mưu đồ bí mật làm một chuyện đại sự.