“Đại nhân Tô Ngạo, thực lực của ngài đã lên đến cấp sáu, cấp bậc này không có nhiều lắm. Ngài phải tự đi gặp nữ vương bệ hạ để người giao việc cho ngài.”
Tô Ngạo gật đầu, rồi một đám người hoan nghênh anh ta đi vào.
Khác với những người ngoài kia, người ở đây nhìn anh ta rất vui vẻ, cứ như thể anh ta là một thứ bánh trái thơm ngon nào đấy, thật kỳ quái.
Ngay cả đứa bé loài người cũng hò reo, “Oa, lại có một chú zombie lợi hại nữa đến rồi này. Nghe nói chú ấy cấp sáu đó, lợi hại chưa.”
Khóe môi Tô Ngạo cong lên. Từ lúc thành zombie đến giờ, đây là lần đầu tiên anh ta cảm nhận được cảm giác được người khác ngưỡng mộ. Cảm giác này thật hạnh phúc.
“Cô chú zombie giỏi nhất, trước kia có mấy con licker đến đây, các cô chú đánh chết hết luôn.”
“Đúng đúng, ngày trước bạn tớ suýt nữa bị diều hâu biến dị bắt đi, may là có một anh zombie phát hiện ra rồi cứu đó.”
Tôn sùng. Người ở đây tôn sùng zombie.
Lòng Tô Ngạo rộng mở. Từ hôm nay trở đi, anh ta cũng là thành viên của nơi này.
Những đứa trẻ đó cũng sẽ tôn sùng anh ta như thế ư?
“Thưa bệ hạ, thưa thân vương điện hạ, một vị zombie cấp sáu đến.” Ngô Sở mặc áo bành tô, ưu nhã đi vào, thành kính nói, “Bệ hạ có yêu cầu gì không ạ?”
Đường Quả ăn một miếng, Thời Thừa cẩn thận lau miệng cho cô. Ngô Sở nhìn quen rồi cũng chẳng trách móc gì, còn rất hài lòng với biểu hiện của Thời Thừa. Thân vương điện hạ nên đối xử với bệ hạ tôn kính của họ như thế.
“Cho anh ta vào đi.”
Zombie cấp sáu à, cô hoan nghênh cực kì. Đặc biệt là zombie tự mình lên đến cấp sáu, thiên phú hẳn phải rất tốt.
Tô Ngạo nhìn thấy được nữ vương zombie, hóa đá tại chỗ.
Đường Quả cũng hơi giật mình, rồi cười nói, “Hóa ra là anh.”
Tô Ngạo bừng tỉnh, hiểu rõ ràng. Ngày đó chắc hẳn anh ta đã bị phát hiện rồi?
Vậy rốt cuộc cô mạnh đến mức nào?