Mà thứ này, Hoắc Dận là dân học âm nhạc cho nên chỉ cần liếc mắt đã nhận ra ngay là card âm thanh!
“Card âm thanh? Card âm thanh để làm gì?”
“Để chỉnh âm!”
Cả khuôn mặt nhỏ nhắn của Hoắc Dận đều xanh mét, giọng nói trong nháy mắt giống như đóng băng.
Mặc Bảo hiểu ra, cậu xắn tay áo lên chẳng nói chẳng rằng, vẻ mặt sát khí đằng đằng muốn đi tới giết đám chó này.
Vừa rồi động tay động chân trên người bọn họ?
Đúng là chán sống mà! !
Mặc Bảo chuẩn bị đại khai sát giới…
…
Ôn Hủ Hủ nghe thấy tin tức đánh nhau trong phòng làm việc của ban tổ chức.
Vừa nghe thấy tin đó cô còn hơi sửng sốt: “Đánh nhau? Tại sao lại đánh nhau?”
Bảo vệ: “Tôi cũng không biết, dù sao chỉ là mấy đứa nhỏ đánh nhau, cuối cùng là con trai cô lợi hại, đánh bọn chúng nằm bẹp dí, bây giờ đang khóc đòi cha gọi mẹ.”
Ôn Hủ Hủ: “…”
Tạo nghiệt mà!
Cô lao ra khỏi văn phòng sau đó đi đến phòng thu.
Quả nhiên khi cô đi vào phòng thu, nơi này đã thành một mớ hỗn độn, sân khấu ngừng biểu diễn, còn người trong khán phòng cũng cũng đi đến khu tin tức bên này, rất nhiều người vây quanh.
“Trời ạ, sao có thể đánh nhau chứ? Hư không chịu nổi!”
“Đúng vậy, vừa rồi còn nói thằng bé này là một thiên tài âm nhạc hiếm có, nhìn xem mới chớp mắt đã biến thành như vậy rồi!”