– Để gặp Thượng Quan Uyển Nhi?
Lý Tiên Huệ cười khẽ khanh khách.
Tần Tiêu ở trên mũi của Lý Tiên Huệ khẽ véo một cái:
– Cứ xem là vậy đi. Ngươi ngủ thật ngon nha. Từ từ ăn dấm chua, ta cũng trở về phòng đi nghỉ ngơi đây!
– Đi đi thôi, để xem có thể mơ tới Uyển nhi muội muội của ngươi hay không, khanh khách!
Lý Tiên Huệ cười khẽ một trận như tiếng chuông bạc, tựa đầu lui vào trong chăn.
Tần Tiêu cười khẽ rời khỏi đó, thay nàng đóng lại cửa phòng cẩn thận. Ngửa đầu nhìn sắc trời, quần tinh điểm điểm, ngày mai hẳn là khí trời đẹp thích hợp để du ngoạn. Hiện tại đã nổi gió Đông Nam. Thế nhưng xuôi dòng mà xuống, hẳn là cũng không có vấn đề lớn, vẫn là tiếp tục đi thủy lộ đi sao. Không mệt người như vậy. Dựa theo hành trình suy đoán, khoảng chừng thời gian ba ngày có thể đến được Giang Châu.
Trải qua lời nói vừa rồi của Lý Tiên Huệ, trong đầu Tần Tiêu thật đúng là hiện ra giọng nói và dáng điệu nụ cười của Thượng Quan Uyển Nhi. Mấy tháng trước, trước thành Lạc Dương tuyết bay không ngừng, một hồi cáo biệt thê thống kia…Ừm, vẫn là sớm một chút lên đường chạy đi thôi. Xác thực là có một chút nhớ đến nàng. Tiên nhi hảo lão bà này cho tới nay ta đều cho rằng nàng là thuần túy ôn nhu, không nghĩ tới cũng có một mặt hung hãn. Ha hả cư nhiên là vào lúc đó vì ta mà xuất đầu. Hơn nữa, phen lời nói kia của nàng, ngôn từ trong sáng có tình có lí, từ câu chữ đủ nói trúng chỗ đau, thẳng kích điểm yếu hại của Trương Cửu Linh, khiến đại tài tử như hắn bị mắng đến phát ngốc thất thần.
Xem ra, lão bà này của ta ngoại trừ ôn nhu nhàn thục, còn còn kiến giải nha!
Trong lòng Tần Tiêu cười. Tâm tình thập phần mỹ lệ đi vào trong phòng của mình, tới nằm trên giường, âm thầm cười nói: ta ở chỗ này thản nhiên tự đắc, Trương Cửu Linh ca môn kia, có phải là núp trong phòng chùm chăn kín đầu không đấy?
Sáng sớm ngày thứ hai, Tần Tiêu còn mông lung tựa tỉnh chưa tỉnh, cánh cửa đã bị gõ vang lên. Đứng dậy mở rộng cánh cửa, cư nhiên là Trương Húc.
Trương Húc có chút khẩn trương chạy vào, lôi kéo Tần Tiêu ngồi xuống bên cạnh bàn:
– Phu nhân kia của ngươi cũng quá hung dữ một chút, Trương Cửu Linh bị mắng bỏ đi rồi!
– A?
Tần Tiêu kinh ngạc một trận, lập tức cười:
– Hắn sẽ không nhỏ nhen như vậy đấy chứ?
– Theo lý thuyết là sẽ không.
Trương Húc có chút hưng phấn vui vẻ cười nói:
– Bất quá, hắn đúng là người cực kỳ thanh cao tự ngạo, không thể so với loại chai lì như ta được. Phỏng chừng nha, Tần phu nhân một phen mắng nhiếc thống khoái này, có thể khiến hắn nhớ kỹ hơn nửa đời người.
– Như vậy không phải rất tốt sao?
Tần Tiêu cười nói:
– Ta nghĩ Tiên nhi mắng rất đúng rồi. Đổi lại là ta, cũng không có mắng được giống như nàng say sưa lâm li như vậy đấy.
– A, ta là không dám chọc giận ngươi. Tuy rằng ta không sợ ngươi, thế nhưng không thể trêu vào phu nhân kia của ngươi nha!
Trương Húc xuất ra một phong thư ném tới trên bàn:
– Trương Cửu Linh lưu lại cho ngươi, nhìn đi sao.
Tần Tiêu nghi hoặc lấy ra thư mở ra, một tời giấy trắng, bên trên sáu chữ màu xanh lục mảnh mà hữu lực:
– Cảm tạ, sau này gặp lại.
Tần Tiêu cầm tời giấy đọc một hồi, rồi cười nói với Trương Húc rằng:
– Xem ra Trương Cửu Linh này, thật là người khiêm tốn. Ai một phen mắng nhiếc kia, còn ngược lại cảm tạ ta. Phần lòng dạ này, thật là có chút hiếm có được.
Trương Húc cười:
– Đều là quái nhân! Một kẻ vô duyên vô cớ đem người đọi đến mắng, một kẻ lại cảm tạ đối phương mắng mình thật tốt. Cũng may các ngươi từ nay về sau không có kết thành hận thù, bằng không ta người trung gian này sau này không có ai ở bên cạnh thật rồi. Ngươi đoán xem, Trương Cửu Linh rời khỏi nơi này, sẽ đi làm gì chứ?
– Ngươi cho rằng thế nào đây?
Tần Tiêu hỏi ngược lại.
– Đổi lại là ta, khẳng định tìm địa phương mượn rượu tiêu sầu, hoặc là tìm người hòa giải tâm sự.
– Hắn hẳn là sẽ không.
Tần Tiêu tự tin địa tràn đầy cười nói:
– Tuy rằng ta cùng với hắn quen biết mới một ngày đêm, nhưng ta hiểu được loại người như hắn vậy.