“Hehe…
Mie cười dễ thương.
Thế là ba người ngủ như cũ.
Sáng.
Thức dậy ăn sáng, hai cô soạn đồ.
Diệt Thiên:”Trước khi đi, thì hai em kí vào đây.
Móc ra từ giấy trắng và bút, anh chỉ ô cần kí nói:
“Senren em thì ở đây, còn Mie của em thì ở đây.
Senren:”Anh kiêu bọn tôi kí lên giấy trắng chi vậy?
Diệt Thiên:”Kí thì được rồi, hỏi nhiều như vậy làm gì.
Senren:”Tôi không kí! tự nhiên bắt kí rõ ràng là đáng ngờ.
Diệt Thiên:”Đáng ngờ đâu, kí giấy trắng thôi chứ làm như giấy đăng kí kết hôn không bằng.
Senren:”A-Anh nói bậy bạ gì đó! t-tôi mới không kí loại giấy đó…
Diệt Thiên:”Thế hôm qua em kí cái gì?
Senren:”C-Cái đó chỉ là…
Diệt Thiên:”Thì anh có bắt em kí cái đó đâu, có ép chắc cũng chả chịu.
Senren:”(Mới không phải, có giỏi anh lấy ra tôi kí cho anh xem! [ảo tưởng] nhưng lỡ ảnh lấy ra thật thì sao? mình có nên kí không?).
Diệt Thiên:”Không kí thì thôi, đây là giấy sinh mạng, khi kí tên và dùng móng tay tóc hỗn hợp lại, chúng sẽ có liên kết với nhau, khi một người giữ mảnh giấy của người kia, thì nó luôn hướng về họ, biết được người còn lại ở hướng nào, còn sống hay đã chết…
Thở dài, anh kí tên của mình vào ô nào đó, gấp tờ giấy lại định cất đi.
Senren:”Được rồi, tôi kí được chưa, chỗ này đúng không?
Diệt Thiên:”Ừm.
Mie:”Chị cũng kí.
Chờ hai cô kí xong, anh cầm lên lấy ra bút hút chữ trả chữ về, anh cố nén cười, nhưng vẫn không nhịn được nhếch mép lên, vì nó là giấy đăng kí kết hôn.
Senren:”Anh cười cái gì đó, biết ngay là đáng ngờ mà, mau đưa cho tôi xem.
Cô vừa nhìn thấy phía sau tờ giấy có bóng mực à, tự nhiên anh lấy cái cây cạo râu ra là bóng mực một đống, còn cười cái kiểu đó không biết là đáng ngờ mới ngu đây.
Cô nhào tới muốn giựt, nhưng bị anh né ra ngay lập tức:
“Nè, đáng ngờ gì đâu.
Senren:”Anh cười cái kiểu đó, không đáng ngờ mới lạ đó.
Diệt Thiên:”Em vô duyên lắm nhe, cười kệ người ta chứ, mắc mớ gì tới em đâu.
Senren:”Còn dám nói không đáng ngờ, anh đưa cho tôi xem mới tin.
Diệt Thiên:”Mơ đi.
Cô nhào tới, anh né trái tránh phải hai người chơi rượt bắt.
Senren:”Đưa đây mau!
Diệt Thiên:”Mơ à? có giỏi thì tự lấy.
Cô tức quá rượt tiếp.
Lát sau, thấy rượt hoài chả lấy được, cô từ bỏ, mặc dù nó đáng ngờ thật, anh gọi ra thứ nguyên bích xuyên qua ba người biến mất.
Trên một đảo hoang.
Diệt Thiên:”Chỗ này anh thấy cũng được đấy, ít quái vật, ở đây nghỉ mát hết xẩy con bà bẩy.
Senren:”Anh không phải nói chuyển nhà tới luôn sao? nhà đâu?
Diệt Thiên:”Anh đổi ý rồi, đêm đầu mình sẽ cắm trại ở đây, còn nhà tính sau.
Lấy ra dụng cụ, hai cô cũng đành chịu phụ dựng lều trại.
Diệt Thiên:”A đây rồi, quyển bí kíp kết ấn, giữ lấy dùng đi.
Senren:”Hơ…?
Hai cô mở ra xem thử, bên trong có hình 12 ấn khác nhau, có vài ấn đặc biệt và chú giải nữa, những trang khác có các loại nhẫn thuật khác nhau, có chỉ cách kết ấn và thực hiện luôn.
Nghe giới thiệu thì hình như rất trâu, ờ đa số vài nhẫn thuật và thuật đặc biệt thôi, hai cô chăm chú nhìn, nhất là cách kết ấn.
Diệt Thiên:”Để anh làm mẫu ảnh phân thân chi thuật nhé, để coi… như vầy phải không ta.
“Bong.
Ba đám khói bốc lên, xuất hiện thêm ba anh nữa…