Đợi khi Vân Thiên Hà ăn xong, mấy người thu thập đồ đạc, liền ra cửa, đi về phía Bắc.
Mấy ngày hôm sau, vây quanh liên quan tới A Đài Mông bị tiễu trừ, phản loạn Xuất Vân Quốc triệt để bình định, Vương tử Kiên kế thừa ngai vị hoàng đế Xuất Vân.
Khi tân nhậm hoàng đế kế vị, thu hồi lại binh quyền nam bộ, ngoài dự đoán của mọi người chính là, hắn không những rút quân đội nguyên bản đóng quân tại biên cảnh đại thảo nguyên Kiền Châu Đại Đường, chỉ giữ lại một bộ phận đóng tại cảnh nội, mà phần lớn binh lực hội họp với kỵ binh bắc bộ, tạo thành hai mươi vạn thiết kỵ, công nhiên tiến vào chiếm giữ biên cảnh giáp tới tây nam La Lan quốc.
Tân hoàng đế Xuất Vân Quốc có hành động này, làm cho La Lan đế quốc kinh hãi, không rõ ý đồ của hắn, không thể không chậm lại chiến sự với Bắc quân Đại Đường quốc.
Nhưng đối với việc này, tại Đại Đường quốc không những nhấc lên ngọn sóng đáng kể nào, mà sóng ngầm tình thế nguy hiểm bắt đầu khởi động trong nước thoáng cái đã dẹp loạn hơn rất nhiều.
Dưới tình huống kỳ quái như thế này, tự nhiên là có người thích thú, có người phẫn nộ.
Ầm…
Một tiếng nổ vang, bàn bị đập nát thành phấn mạt, lúc này, trong một tòa nhà nào đó tại Kiền Châu Đại Đường Quốc, một vị lão giả râu mép dựng ngược, giận không thế kìm chế, nhìn một trung niên nhân phía dưới, trên người còn dính đầy vết máu, trong ánh mắt hầu như sắp phun lửa ra ngoài.
Hắn rít gào như sâm nói:
– Vì sao hai vị đường chủ xảy ra chuyện, không có người nào còn sống trở về, nhưng ngươi lại chạy thoát được, nói cho ta biết, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, là ai làm?
– Trưởng lão, vốn ban đầu chúng ta cùng với A Đài Mông tiến hành rất thuận lợi, thế nhưng đột nhiên xuất hiện một tên tiểu tử giết người của chúng ta trở tay không kịp, lúc đó tiểu tử kia đã bắt sống A Đài Mông, ép hắn nói ra một ít bí mật về bản môn, A Đài Mông cũng đang định nói ra, kết quả hai vị đường chủ muốn giết người diệt khẩu, nhưng không địch lại được tên tiểu tử kia, đều bị hắn giết chết, ta phải giả chết mới tránh thoát được một kiếp!
Trung niên nhân bất đắc dĩ nói.
– Một tên tiểu tử, giết chết hai cao thủ cấp Tông sư, mà ngươi phải giả chết mới chạy thoát trở về, ha ha…
Vị trưởng lão này âm trầm cười lớn:
– Bị một tên tiểu tử phá hủy đại cục, ngươi còn mặt mũi trở về nói với ta những câu này, đẩy trách nhiệm không còn một mảnh!
– Trưởng lão, lời nói của thuộc hạ là thật, tu vi võ đạo của tên tiểu tử kia rất mạnh, đã đạt tới cảnh giới Đại Tông Sư hậu kỳ, chúng ta căn bản không phải đối thủ, người cũng biết hai vị đường chủ bất quá chỉ là Tông Sư sơ kỳ!
– Có biết lai lịch của tên tiểu tử kia như thế nào?
Trưởng lão nhíu mày, thần tình ngưng trọng hỏi.
Trung niên nhân nói:
– Tiểu tử này đang điều tra việc ba gia tộc Cổ Vu tộc tại Xuất Vân Quốc bị diệt môn, mà A Đài Mông làm việc không sạch sẽ, để lại đuôi, tại thời điểm hắn chết đi, vẫn nói ra bí mật, bán đứng bản môn, tên tiểu tử kia còn tuyên bố muốn tiêu diệt bản môn!
– Ha ha, một tên tiểu tử chưa dứt sữa, dám phát ngôn bừa bãi muốn tiêu diệt bản môn, lão phu ngược lại muốn nhìn xem hắn có cái năng lực ấy hay không!
Trưởng lão này cười lớn, trong ánh mắt hiện lên môt tia giễu cợt.
Đúng lúc này, bên ngoài có một vị thanh niên tiến vào bẩm báo nói:
– Trưởng lão, bên phía Kinh Thành nhận được tin tức, Vương gia mời lập tức vào Kinh một chuyện, Vương gia nói lần này thất bại, phía Đông đã không có kiềm chế, kế hoạch bản môn khống chế chư quốc Đông vực chỉ có thể biến hóa, không thể làm gì khác hơn là mưu đồ phía Tây nam và Bắc cương, thỉnh trưởng lão vào thương nghị!
Trưởng lão nghe xong, nhíu mày suy nghĩ một chút, liền nói với trung niên nhân bên dưới:
– Ngươi lập tức trở lại Tuyết Vực, bẩm báo chuyện này với đại trưởng lão phó tông, việc này hắn tự có định nghị, còn chuyện về tiểu tử kia, để hắn xử lý!
Chờ sau khi ra ngoài, vị trưởng lão này cười lạnh nói:
– Một tên tiểu tử, dám đối kháng với cả một Tông môn, quả thực là không biết tự lượng sức mình, đừng để bản trưởng lão tra được lai lịch của ngươi!
Đại Đường quốc, thành Đường Kinh, Túc Tĩnh Vương phủ.
Lúc này Túc Tĩnh Vương ngồi bên cạnh bàn, thần sắc thản nhiên bình tĩnh uống trà, Tuyết Ông tiên sinh cầm một khối ngọc trong tay thưởng thức, đang tự suy nghĩ cái gì đó.
Một lúc lâu sau, quản sự tến và hội báo:
– Vương gia, đây là tình báo mới đưa tới!
Túc Tĩnh Vương tiếp nhận tình báo, mở ra nhìn, cũng cười lạnh nói:
– Sách lượng xao sơn chấn hổ thật tốt a, La Lan hiện tại án binh bất động, bắt đầu do dự rồi!
Nói như vậy, nhưng trong ánh mắt của Vị vương gia này lại hiện lên một tia cuồng nộ không nhìn thấy rõ, hắn đứng dậy, nói với vị quản sự:
– Bắc Hầu Phủ gần đây có động tĩnh gì? Đồ Nguyên Khách đang làm gì?
Quản sự nói:
– Hai ngày trước, Bắc Hầu Phủ có mấy khách nhân tới bái phỏng, bọn họ ơ lại hai ngày liền rời đi, đã nhiều ngày Bắc Hầu Phủ vẫn không có động tĩnh gì, Đồ Nguyên Khánh sau khi vào triều, liền trở về nhà không ra khỏi cửa!
Nghe xong những lời này, trong lòng Túc Tĩnh Vương nghĩ có điều gì không đúng, nói:
– Vị cung phụ Nam Lâm thị trong phủ còn ở lại?
Quản sự nói:
– Vị Lâm Cận Hiên kia một mực ru rú trong Bắc Hầu Phủ, mấy ngày trước còn thấy hoạt động, gần đây thì không có động tĩnh gì!
Túc Tĩnh Vương nhướng mày, nói:
– Vậy khách nhân ngày hôm trước tới bái phỏng có lai lịch gì, bọn họ tới mấy người, đi mấy người?
– Đây là một nhóm năm người, hai nam ba nữ, cũng không giống như người Đông vực, hai năm trước đến Đại Đường Quốc sau đó biến mất không còn tung tích, gần nhất lại trở về, không biết làm cái gì, bất quá thời điểm bọn họ rời khỏi Bắc Hầu Phủ là sáu người!
– Đi về phương nào?
Hai bàn tay Túc Tĩnh Vương đã nắm chặt, nhưng trên mặt vẫn rất lãnh tĩnh.
– Bọn họ ra cửa nam, đi về phía nam, trong sáu người này, hai vị lão giả có tu vi Đại Tông Sư, bốn người thanh nên đều là Tiên Thiên, còn có một thư sinh mặt trắng, căn bản không có võ công, người của chúng ta chỉ theo bọn họ tới cửa nam liền bị bọn họ bỏ rơi, vì vậy không biết đi đâu!
– Khá lắm, thư sinh mặt trắng nhu nhược, ha ha…
Túc Tĩnh Vương đột nhiên nở nụ cười:
– Một tiểu tử giảo hoạt quyết sách thiên lý a, cư nhiên ngay dưới mí mắt bản vương đưa mẫu thân của hắn lặng yên không một tiếng động rời đi, không còn lo lắng người nhà, hắn càng không kiêng nể gì, bản vương năm đó không giết chết hắn, nghĩ không ra đúng là dưỡng hổ thành họa, nơi chốn phá hỏng đại sự của bản vương. Người này, không chết không được!
Tuyết Ông nghe xong lời này, đôi lông mày không khỏi nhíu lại, nhưng không mở miệng nói nời nào.
Trong lòng hắn hiện tại đã triệt để chán ghét những chuyện tình tranh quyền đoạt thế này, càng đối với hành vi của tông môn tận đáy lòng có chút căm thù tới tận xương tủy, nếu như không phỉa bởi vì quan hệ sư huynh đệ với Túc Tĩnh Vương, cũng có giao tình trước kia, còn có nhiệm vụ sư phụ tự mình giao phó, hắn đã sớm rời khỏi nơi thị phi làm hắn chán ghét này rồi, lánh đời du lịch thiên hạ, tiếp tục tìm kiếm tung tích phụ thân mới là cuộc sống mà hắn muốn.
Vì vậy trong thời gian gần đây, về những hành vi của Thiên Môn, Tuyết Ông Tiên Sinh luôn hờ hững, chỉ làm một tiên sinh thanh nhàn trong Vương phủ, thuận tiện điều tra nghe ngóng hạ lạc phụ thân, cuộc đời này không thể tận hiếu, chính là tiếc nuối lớn nhất trong lòng hắn.
Túc Tĩnh Vương trầm ngâm chỉ chốc lát, trong ánh mắt hiện lên một tia âm ngoan, cuối cùng nói với quản sự:
– Thông báo cho những người đó, hành động đối với Đồ thị, có thể triển khai rồi. Nếu như một ngày một đêm Đồ thị không giao ra căn nguyên tổ chức kia và những bí mật nắm giữ liền giết một người, thẳng cho tới khi chúng diệt tộc mới thôi!