Dương Tuấn Thiên suýt nữa vui chết người, loại xe rách này còn không tồi?
Xem ra, Giang Nghĩa quả nhiên là chưa trải sự đời.
“Anh cảm thấy không tồi thì không tồi đi.”
“Đúng rồi, xe sắp hết xăng rồi, anh đi đổ xăng là được; ngoài ra buổi tối chúng tôi phải luyện tập, anh đi mua ít đồ ăn tối cho chúng tôi, nghe thấy chưa?”
Dương Tuấn Thiên hoàn toàn bỏ những lời của Lâm Gia Vinh ở sau đầu.
Căn bản không chiếu cố Giang Nghĩa.
Không những không chiếu cố, thậm chí còn coi Giang Nghĩa như đàn em để sai, thật sự không để Giang Nghĩa vào mắt.
“Tôi biết rồi.”
Giang Nghĩa ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn, lái xe rời đi.
Đám người Dương Tuấn Thiên ở đằng sau giơ ngón tay giữ lên.
“Đồ rác rưởi, còn dám ở chỗ chúng ta lừa ăn lừa uống.”
“Không quá ba ngày, ông đây khiến mày cút!”
Sắc trời dần tối.
Giang Nghĩa lái xe chạy một vòng, thích ứng với tính năng của chiếc xe, thật ra chiếc xe ngoài trừ động lực kém một chút ra thì các phương diện khác đều khá tốt, dù sao có kém nữa, nó cũng là Ferrari.
Sau khi anh mua cơm thì đi đổ đầy bình xăng.
Khi đang định rời đi, đằng sau có một chiếc xe con màu trắng bạc lái tới, người lái xe là một cô gái trẻ khoảng 25 tuổi.
Một mái tóc dài đen óng, sơ mi màu trắng không dính một hạt bụi.
Dưới mắt trái của cô ta có một nốt ruồi đen bé.
Cô gái này chính là con gái lớn của Lâm Gia Vinh, cũng là giám đốc của đội xe Hỏa Nha – Lâm Mộng Vân.
Sau khi nhìn thấy chiếc 458 đó, Lâm Mộng Vân sững người, cô ta nhớ đó là xe của Dương Tuấn Thiên, không phải để ở đội xe bám bụi một năm rồi sao?
Sao hôm nay tâm huyết dâng trào mà lái ra ngoài thế?
Lâm Mộng Vân đạp chân ga, muốn đuổi theo hỏi xem chuyện gì.
Kết quả quá ngại ngùng, tốc độ của chiếc 458 rất nhanh, thoáng cái thì lao đi, căn bản không cho Lâm Mộng Vân cơ hội đuổi theo.
“Ha, anh cho rằng có thể bỏ lại tôi sao?”
Tuy Lâm Mộng Vân chỉ là giám đốc, nhưng kỹ năng lái xe cũng rất giỏi, hơn nữa xe cô ta chạy đều dùng các linh kiện mới nhất, không phải là thứ mà chiếc 458 có thể so sánh.