“Không phải anh mới là người có chuyện cần giải thích với em sao? Về những hành động của anh gần đây? Em làm gì khiến anh không vui?”
“Em đâu có làm gì đâu.” Tạ Vũ cười ngây thơ.
“Anh nói thật đi.” Tiểu Nam nhìn chằm chằm anh, trong lời nói thể hiện rõ sự bực mình.
“Tiểu Nam, anh thích em.”
Tiểu Nam kinh ngạc.
“Anh có ý gì?”
“Có ý gì là sao? Anh chính là thích em, vậy thôi.”
Tiểu Nam hoàn toàn phát hỏa trong lòng. Đây vốn là câu nói cô đã mong chờ bao lâu nay, nhưng hiện giờ nó thực sự phát ra từ chính miệng anh, cô lại không cách nào hạnh phúc nổi. Cô có cảm giác như mình đang biến thành trò đùa của anh, để mặc cho anh xoay xoay mấy vòng.
Tiểu Nam không kìm nén được tức giận chất vấn: “Tạ Vũ, anh nghĩ rằng em là trò cười của anh à? Chỉ mấy ngày trước anh còn ôm ấp thân mật với chị Cẩn Mai, người cả trường này ai cũng biết, bây giờ anh lại nói là anh thích em. Rốt cuộc là anh muốn gì?”
Trước đây cô nói chuyện với anh đều gọi anh là “đàn anh Tạ”, nhưng bây giờ cô lại thẳng thắn gọi anh là “Tạ Vũ”.
Lần đầu trực tiếp gọi tên anh nhưng lại không giống trong tưởng tượng của cô chút nào, tiếng gọi chứa đựng sự bực tức hận không thể lập tức trào dâng tất cả ra ngoài.
Tạ Vũ vội vã giải thích: “Anh và Tiêu Cẩn Mai đúng là đã từng yêu nhau, nhưng đó chỉ là quá khứ thôi, bọn anh đã chia tay được một thời gian rồi…..”
“Em thích anh.”
Một câu tỏ tình mà Tiểu Nam cất giữ trong lòng từ rất lâu, hiện tại lại nói ra một cách dửng dưng như thế, cô phải nói ra trong một tình huống bất đắc dĩ như thế.
Cô gắng gượng nở nụ cười thật tươi: “Anh có biết không, em đã thích anh từ lâu rồi, từ trước khi anh biết đến em.”
Trong đôi mắt Tạ Vũ hiện lên sự ngạc nhiên cùng nỗi buồn man mác.
“Chuyện giữa anh và Tiêu Cẩn Mai em không có ý kiến hay ép buộc anh điều gì, ai mà chẳng có người yêu cũ, em cũng tôn trọng tình cảm đã qua giữa hai người. Nhưng thứ mà em không thể chấp nhận được chính là mới vài ngày trước anh còn tình cảm mặn nồng, dây dưa không dứt với bạn gái cũ, bây giờ lại nói rằng anh thích em…..” Tiểu Nam nói đến nghẹn cả họng.
Cô nhìn anh, cái nhìn mang theo nỗi buồn và sự tức giận tràn đầy, lấy lại túi đồ xong lập tức quay về cửa trước ký túc xá.
Bên trong phòng, Dao Anh đang ngồi học bài trong quyển giáo trình luật đại cương, nghe thấy tiếng mở cửa tức khắc quay ra nhìn. Tiểu Nam khuôn mặt trắng bệch vì gió lạnh, khóe mắt còn đọng lại nước, ánh mắt lơ đãng.
Dao Anh hốt hoảng: “Tiểu Nam, cậu có chuyện gì sao?”
“Mình không sao. Cậu mau học tiếp đi.” Tiểu Nam không nhìn vào mắt Dao Anh, đi thẳng vào phòng thay đồ, khóa trái cửa.
Dao Anh đứng bên ngoài ghé tai vào sát cửa nghe ngóng, chỉ thấy bên trong có tiếng nước ào ạt chảy.
Tiểu Nam đưa tay hứng từng làn nước lạnh ngắt dội vào mặt để bản thân tỉnh táo lại. Mặc cho cổ áo, hai ống tay áo và áo khoác bên ngoài bị nước bắn vào ước thành những mảng lớn, cô vẫn không chịu dừng lại.
Cho đến khi cảm thấy chính mình đã hoàn toàn tỉnh táo, Tiểu Nam khóa vòi nước rồi bình tĩnh bước ra ngoài, gạt bỏ tất cả lại một bên, xem như không có chuyện gì xảy ra.