…………………………………………………………………………………………..
-Vân Trung Hạc, ta nếu như có nhảy xuống vực sâu chết đi, cũng không cho ngươi thực hiện được ý đồ đâu.
Từ bên dưới truyền đến một giọng nói lanh lảnh phẫn nộ của một nữ nhân.
Tống Thanh Thư tò mò vạch lá cây nhìn xuống, chỉ thấy một thân hình thướt tha thon thả mặc áo đen, từng bước từng bước lùi về phía vách núi, gió thốc mạnh từ bên cạnh vách, làm cho mái tóc dài của nàng bay múa đầy trời, gió ép vào trước ngực, làm cho bầu vú thật cao nhô lên, trông rất đẹp mắt.
Đối diện là một hán tử trung niên gầy gò mặc thanh y, cầm trong tay một cây ngân trảo, cười híp mắt nhìn nữ nhân nói:
-Mộc Uyển Thanh, ngươi cam lòng dứt tình với Đoàn Dự sao?”
Thấy Mộc Uyển Thanh ánh mắt quả nhiên có biến hóa, Vân Trung Hạc tiếp tục nói:
-Ai da… ta suýt chút nữa đã quên, tình ca ca đã biến thành thân ca ca. . .
-Ngươi….
Bị Vân Trung Hạc đâm trúng vào trái tim đang rỉ máu, Mộc Uyển Thanh trong cơn giận dữ rút kiếm ra công tới.
Gian kế thực hiện được chỉ chờ như thế, Vân Trung Hạc khóe miệng lộ ra vẻ đắc ý vung ngân trảo nghênh tiếp.
Tống Thanh Thư từ đang xem náo nhiệt, nhận thấy kiếm pháp Mộc Uyển Thanh uyển chuyển nhưng hiểm hóc, đáng tiếc cũng là không phải đối thủ của Vân Trung Hạc, lúc này Vân Trung Hạc sử dụng chiêu thức hạ lưu, chiêu nào chiêu nấy tấn công về phía nơi trước ngực hoặc là hạ thể của Mộc Uyển Thanh, nàng thì vừa tức vừa giận, bởi vậy toàn thân nàng tránh né chiêu thức ngân trảo rất là lúng túng..
Tống Thanh Thư giờ mới thấy rõ diện mạo của nàng, gương mặt tú lệ tuyệt tục, như vầng trăng non thanh cao, cái cằm bé nhỏ tinh xảo, phối hợp cái miệng anh đào nhỏ nhắn, vô cùng thanh tú.
“Đoàn Dự đúng là tên ngốc sao, dung mạo Mộc Uyển Thanh không chút nào thua kém so với Vương Ngữ Yên kia!”
Đây là phản ứng đầu tiên của Tống Thanh Thư khi vừa nhìn thấy dung nhan nàng.
Nghĩ đến lúc lần đầu tiên mò đến Vô Lượng ngọc động tìm kiếm Lăng Ba vi bộ, từ đây liền dính với vận xui, Tống Thanh Thư đối với Đoàn Dự hận nghiến răng, khóe miệng lộ ra nụ cười xấu xa.
“Vậy thì ta sẽ trêu đùa cợt với Mộc Uyển Thanh của ngươi, để giải mối hận trong lòng!”
Vân Trung Hạc thì cứ nhảy nhót, mắt thấy Mộc Uyển Thanh sắp bị mình bắt, khi đó thì làm gì mà chống cự được, mặc cho mình muốn làm gì thì làm. . .
Nghĩ tới việc trong đời lần đầu tiên mới gặp qua một nữ nhân xinh đẹp như vậy, trong lòng của y liền hừng hực lên.
-Hừm… ai mà cãi nhau om xòm, quấy rầy Cẩu tạp chủng ta đang ngủ
Đột nhiên từ trên cây truyền đến một giọng nói làm cho hai người đang đánh nhau dồn dập cả kinh, ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy trên cây một thiếu niên quần áo lam lũ, tóc tai bù xù ngồi theo kiểu một tiểu dân sơn dã ở trên chảng ba nhánh cây của cây đại thụ, vừa ngáp vừa nhảy xuống dưới đất.
-Tiểu tử thúi, cút qua một bên đi, đừng có làm rộn chuyện tốt của lão tử.
Vân Trung Hạc hung tợn hù dọa nói, Tống Thanh Thư khoảng thời gian vừa qua ăn sương nằm gió, một thân y phục từ lâu đã dơ dáy bẩn thiểu, một ống quần cuốn lên, bây giờ nhìn hắn rách nát chẳng khác gì một tiểu dân nghèo khổ, có điều Vân Trung Hạc là cao thủ mà vừa rồi hoàn toàn không phát hiện còn có Tống Thanh Thư tồn tại, trong lúc này y lại không có chút nào để ý để nhận ra điều quái lạ này..
Tống Thanh Thư giả vờ ngây ngốc nhìn chằm chằm vào mặt Vân Trung Hạc.
-Ngươi ban ngày vì sao phải bịt kín một lớp khăn che mặt? Kỳ quái vậy..
Vân Trung Hạc lấy lạ nhìn Tống Thanh Thư đã hoá trang.
-Mẫu thân ta kể dung mạo của ta quá xấu, nên từ nhỏ đã đem che lại mặt của ta, còn nói sau này, ai là người đầu tiên mở ra khăn che mặt mà nhìn thấy dung mạo ta, nếu là một nữ nhân, thì sẽ gả lấy. . . Uí không, thì… ta sẽ cưới nàng làm thê tử…
Tống Thanh Thư đần độn quay về phía Mộc Uyển Thanh cười cợt..
“Hóa ra là một tên đần độn…”
Vân Trung Hạc âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mộc Uyển Thanh bị Tống Thanh Thư quay qua nhìn chăm chú nên sợ hãi, tức giận nói:
-Ngươi nhìn cái gì vậy!
-Tỷ tỷ…. dung mạo thật là xinh đẹp, hay là tỷ tỷ đến vạch ra cái khăn che mặt của tiểu đệ…tiểu đệ sẽ cưới tỷ tỷ làm vợ …
Tống Thanh Thư khờ khạo nói.