Rời Thẩm gia, Diệp Nam Kỳ liền trở về nhà mình mua trước kia, người giúp việc đã quét dọn sửa sang lại, có thể trực tiếp ở. Ngày hôm qua anh nhận được một gói chuyển phát nhanh, là đơn ly hôn. Thẩm Độ rồng bay phượng múa ký ba chữ to.
“Đừng có mơ!” [1] [1] Bản gốc của nó là 想得美, nhưng mình đổi nhưng vậy cho hợp văn cảnh.
Mặt Diệp Nam Kỳ không cảm xúc mà xé nát đơn ly hôn, quay lại liền cho toàn bộ phương thức liên hệ với Thẩm Độ vào danh sách đen. Anh muốn bình tĩnh lại, cách Thẩm Độ xa một chút, suy nghĩ Thẩm Độ mắt bị mù hay sao mà coi trọng anh.
Diệp Nam Kỳ cảm thấy kết cục cuối cùng của mình sẽ không tốt, đồng quy vu tận là rất ngu, nhưng cũng ở trong kế hoạch của anh. Anh không nghĩ tới tình ái, lúc theo đuổi Khương Nguyên Dư cũng không phải bày ra toàn bộ chân tình, Khương Nguyên Dư cũng phát giác ra, cậu ấy từ chối anh vô cùng kiên định, nói: “Sư huynh, anh không phải thích em.”
Thẩm Độ thổ lộ, giống như lái chiếc xe đi lung tung, quấy rầy đến đường đi đã sớm định ra của anh.
Đã là lần thứ hai.
Trong cuộc đời tối tăm của anh, Thẩm Độ giống như là yếu tố bất ngờ vậy.
Hôm nay là chủ nhật, Diệp Nam Kỳ và Văn Sâm đã bàn bạc xong, ngày mai đi công ty mới, Trương Minh đưa Văn Sâm trở về nhà trước, ngay sau đó rất tự nhiên mà lái về hướng nhà Thẩm Độ.
Diệp Nam Kỳ đau cả đầu, vội vàng nói: “Không phải bên này.”
Trương Minh còn chưa biết Thẩm Độ thổ lộ thất bại, hai người hiện tại là trạng thái ở riêng, nên mờ mịt quay đầu lại. Vừa vặn Lý Hằng Nhiên gọi điện thoại tới, mang đến tin tức tốt.
Lúc còn sống Diệp Mi bị chứng u uất, lén uống qua rất nhiều thuốc, cũng đi gặp bác sĩ tâm lý một mình.
Chuyện này chị ấy ghi một câu rất ngắn trong nhật ký, nguyên lời là “Bác sĩ Trần nói mình cứ như vậy sẽ điên mất”.
Bác sĩ họ Trần nhiều đếm không xuể, Lý Hằng Nhiên cũng đau đầu. Giới hạn được thời gian, tra xét bệnh viện lớn nhỏ nào có bác sĩ tâm lý họ Trần ở thành phố D, thật sưn không tra xuể.
Huống chi chỗ tư vấn tâm lý tư nhân cũng không ít, theo tình cảnh Diệp Mi ngay lúc đó, khả năng đi tìm bác sĩ tâm lý tư nhân rõ ràng rất cao.
Vốn là đã hết đường xoay xở, có manh mối cũng vô dụng, ai ngờ vậy mà lại tra được.
Diệp Nam Kỳ nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện, trong lòng có chút kích động, nhờ Trương Minh quay đầu đi đến quán trà đã hẹn với Lý Hằng Nhiên.
Tới nơi, Diệp Nam Kỳ nghĩ Trương Minh sẽ ở nơi này coi chừng, trong lòng không thoải mái, quay đầu lại nói: “Cậu đi về trước đi, không cần luôn đi theo tôi. Tôi tới gặp Lý Hằng Nhiên, sẽ không có nguy hiểm.”
Trương Minh nghe anh nói, lắc đầu: “Xin lỗi, Thẩm thiếu gia bảo tôi bảo vệ anh, đặc biệt là khi anh đi gặp người khác.”
Diệp Nam Kỳ nghẹn nghẹn, dường như giận dỗi lẩm bẩm: “Tôi đi hẹn hò cậu cũng đi theo?”
Trương Minh suy nghĩ một chút: “Cái này…… Tôi sẽ thông báo cho Thẩm thiếu.”
Xem cậu ta chắc là sẽ không đi rồi, Diệp Nam Kỳ đành phải nói: “Vậy đừng ở chỗ này chờ tôi, đi lên uống ly trà đi.”
Lý Hằng Nhiên còn ở cục cảnh sát rất bận bịu, lát nữa mới có thể đến đây. Diệp Nam Kỳ chọn ấm trà Ô Long, cầm trà bánh lên nếm thử, ý nghĩ đầu tiên trong lòng thế nhưng là: Không ngon bằng Thẩm Độ làm.
Khóe miệng anh hơi co giật, cảm thấy mình có khả năng bị trúng độc, vốn là miệng anh rất kén chọn, cảm thấy không thể ăn sẽ không ăn. Tính tình này vừa bộc lộ, anh lại buộc chính mình ăn thêm vài khối bánh, cuối cùng áp xuống cái ý nghĩ kia.
Trương Minh ngồi ở đối diện Diệp Nam Kỳ, cho dù là ngồi, dáng ngồi cũng cực kỳ đoan chính, phía sau lưng thẳng tắp. Diệp Nam Kỳ ăn xong bánh, có hơi nghẹn, ợ một cái nho nhỏ, ánh mắt rơi xuống trên người Trương Minh, không nhịn được lòng hiếu kỳ, hỏi: “Trương Minh, cậu thật sự đi bộ đội sao?”
Trương Minh nhìn anh hơi mỉm cười: “Trước kia là bộ đội đặc chủng.”
Diệp Nam Kỳ ngây người một chút, không nghĩ tới Thẩm Độ sắp xếp người bên cạnh anh, vậy mà còn sắp xếp cho một bộ đội đặc chủng.
Trương Minh nhìn anh trầm mặc, giải thích: “Thẩm thiếu chỉ bảo tôi bảo vệ anh, không có yêu cầu kỳ quái khác, anh yên tâm.”
Yêu cầu kì quái? Có thể là cái gì?
Diệp Nam Kỳ nhớ tới Thẩm Độ thổ lộ với anh, đại khái chính là thích anh, thích một người, muốn làm chuyện kỳ quái…… Yêu cầu kỳ quái gì, dường như không khó để đoán được.
Tai anh đột nhiên ửng đỏ, trong lòng mắng Thẩm Độ hai câu, vội vàng uống trà để che dấu.
Lý Hằng Nhiên không để Diệp Nam Kỳ chờ lâu. Khi anh ta vào, Trương Minh liền rời khỏi phòng bao, canh giữ ở ngoài cửa.
“Người bác sĩ tâm lý kia tên là Trần Mân.” Lý Hằng Nhiên không nói chuyện khác, lấy ra tư liệu, bí mật mang theo danh thiếp đẩy cho Diệp Nam Kỳ, “Có thể tra được anh ta, còn phải đa tạ Thẩm tổng. Hai vợ chồng các cậu làm sao vậy, Thẩm Độ tra được tư liệu, lại nhờ tôi chuyển cho cậu.”
Diệp Nam Kỳ xấu hổ cười cười: “Không có gì.”
Lý Hằng Nhiên hiếm khi nhiều lời vài câu: “Tôi biết tình huống của cậu, nhưng mà Thẩm Độ nhìn là biết thật tình với cậu, có người như vậy cũng không tồi.”
Diệp Nam Kỳ không hé răng, cúi đầu xem tư liệu của bác sĩ tâm lý này.
Vừa vặn, bởi vì điều động công tác, vị bác sĩ Trần này đã dọn tới thành phố A, mấy năm nay tự mở một phòng khám tư vấn tâm lý tư nhân. Chỉ là gần đây, quê anh ta có người già qua đời, tạm thời rời thành phố A.
Quê Trần Mân là một sơn thôn nhỏ ở phía nam, mịt mù trong núi cao, không tra ra địa chỉ cụ thể, nóng vội cũng vô dụng.
Chỉ có thể chờ anh ta trở lại rồi nói.
Diệp Nam Kỳ thu danh thiếp, thảo luận với Lý Hằng Nhiên một lát, nói đến vấn đề Tiền Tiềm.
“Xin lỗi, gần đây xảy ra án mạng liên hoàn, vẫn luôn bận rộn, qua mấy đêm, đến tối hôm qua mới bắt được người.” Lý Hằng Nhiên nhéo nhéo thái dương, mặt đầy vẻ mệt mỏi, “Lần trước việc Tiền Tiềm chưa nói rõ ràng. Người trong đội của tôi, cậu đi cục cảnh sát chắc hẳn là đều đã gặp, cùng ngày thay phiên canh gác có ba người, đều là ân tình thay tôi chắn đạn khi truy kích và tiêu diệt ma túy …… Tôi không nghĩ là sẽ hoài nghi bọn họ, đáng tiếc sự thật không cho phép.”
Anh nói, lấy di động ra, tìm ra được một tấm ảnh chụp chung, theo thứ tự chỉ ra ba người kia: “Lúc trước tôi rất tín nhiệm bọn họ, lại lộ ra tin chúng ta tra vụ án này…… Nếu về sau người nào đó trong số bọn họ đơn độc tiếp cận cậu, nói gì đó, không nên tin, gọi điện thoại cho tôi hoặc Thẩm tổng, không được một mình ra tay. Chúng ta không biết những người đó là tai mắt ở đâu xếp vào, muốn bảo vệ mình, chỉ có thể không tín ai.”
Dừng một chút, anh nói: “Ngay cả tôi, cũng không cần tin quá mức. Tôi không biết có thể bị bọn họ làm tôi ngộ nhận cái gì hay không, trong cục hẳn là còn có người của bọn họ.”
Diệp Nam Kỳ nhớ kỹ mặt ba người kia, gật gật đầu, thấp giọng nói: “Vất vả cho anh rồi.”
Lý Hằng Nhiên lắc lắc đầu: “Tôi vẫn luôn thật áy náy…… Năm đó, không giúp đỡ chị cậu.”
Chuyện này là một cây kim trong lòng anh, qua nhiều năm, cây kim không bị rút ra, đâm càng sâu trong lòng, muốn trừ tận gốc, phải đem nhổ ra.
Sau khi nói chuyện với nhau xong, lên xe Diệp Nam Kỳ suy nghĩ vấn đề khác, đến một cái đèn đỏ mới lấy lại tinh thần, nhìn đường đi, buồn bã nói: “Trương Minh, nhà tôi không ở hướng này.”
Trương Minh muốn “trộm” người mang về bị phát hiện, lộ ra nụ cười thật thà, ngoan ngoãn thay đổi phương hướng, lái xe về phía nhà Diệp Nam Kỳ.
Không có Thẩm Độ chiếu cố thỏa đáng cẩn thận, Diệp Nam Kỳ lại không nghĩ sẽ chế tạo “thức ăn gia súc” ngược đãi chính mình, mấy ngày nay mua một đống sủi cảo đông lạnh và mì gói. Buổi tối nấu mì gói, thích hợp lấp đầy dạ dày, đầu lưỡi kén chọn không được nếm mỹ vị, mì gói cũng không có vị gì.
Diệp Nam Kỳ cuối cùng cũng hiểu câu: “Từ nghèo thành giàu dễ, từ giàu về nghèo khó”.
Anh buồn bực cả đêm, mơ thấy anh trở lại nhà Thẩm Độ, Thẩm Độ nấu một bàn đồ ăn anh thích, khi anh đang muốn hạ đũa, Thẩm Độ ngăn lại, nâng cằm, cười tủm tỉm nói: “Muốn ăn đồ ăn của tôi, trước tiên phải thành người của tôi.”
Nửa đêm Diệp Nam Kỳ bừng tỉnh, đầu hạ, đêm đã bắt đầu oi bức, tay chân anh lại vẫn lạnh lẽo, lăn qua lộn lại, rốt cuộc không ngủ được nữa.
Hôm sau đi công ty mới, Văn Sâm ăn mặc chỉnh tề, muốn làm đỏm dáng mà xịt chút nước hoa, muốn vẻ vang hơn, cho Diệp Nam Kỳ thêm mặt mũi.
So sánh với Văn Sâm tinh thần sảng khoái, Diệp Nam Kỳ có hơi héo hon.
Anh thất thần, không nghĩ tại sao lại có thể xuất hiện ở công ty mới. Tới nơi, chỉ cúi đầu đi theo Văn Sâm, giấc ngủ không đủ làm cho tinh thần hoảng hốt.
Hai người bọn họ muốn đi gặp lão tổng của Bác Thịnh trước.
Diệp Nam Kỳ đã tra trước, lão tổng Bác Thịnh là người có bụng phệ to như Địa Trung Hải, tuy rằng nhìn có hơi đáng khinh, một lời khó nói hết, nhưng tính tình rất chính trực, hẳn là sẽ không xuất hiện chuyện quy tắc ngầm.
Hai người đợi thư ký trong chốc lát, dẫn bọn họ đi vào văn phòng. Diệp Nam Kỳ không chút để ý mà ngẩng đầu, theo thói quen tươi cười ôn nhu: “Chu tổng……”
Nói còn chưa dứt lời, còn lại một nửa nghẹn ở trong cổ họng.
Thẩm Độ ngồi ở ghế chủ tịch, nét tươi cười trên mặt đầy đắc ý, cải chính: “Là ‘ Thẩm tổng ’.”
Diệp Nam Kỳ mặt không cảm xúc, phát hiện Văn Sâm đã lặng lẽ lui ra, còn thực tri kỷ mà đóng cửa lại, trong văn phòng to như vậy chỉ có hai người bọn họ.
Rất tốt, không cần tra hỏi, tòng phạm Văn Sâm này là mình dẫn theo.
Thẩm Độ quan sát vẻ mặt của anh, khóe miệng cười cười, thêm một câu: “Nhưng mà gọi ‘Thẩm tổng’ nghe thật xa lạ, nếu như em đồng ý gọi “chồng yêu”, tôi sẽ rất vui.”