Dụ Nhiên theo Moore tiến hành công tác kiểm kê vật tư hậu cần. Cậu tò mò hỏi: “Trước kia các anh cũng thường xuyên đi thăm dò ở các hành tinh xa như vậy ạ?”
Moore đáp: “Đúng vậy. Đội đặc chiến Liệp Ưng gồm toàn Lính gác cấp A trở lên, quân số ít, sức chiến đấu cao, thích hợp làm quân tiên phong khai hoang. Bọn anh từng tới những nơi khắc nghiệt như rừng rậm, sa mạc, đầm lầy,… cũng gặp rất nhiều sinh vật vũ trụ kỳ quái.”
Anh ngừng lời, ngoảnh lại nhìn Dụ Nhiên, cười nói: “Đừng lo. Tuy chưa ai tới chòm sao Kiếm Ngư nhưng Đội trưởng Lục có kinh nghiệm sinh tồn ngoài môi trường tự nhiên cực kỳ phong phú, phản ứng nhanh nhạy, chỉ huy chuẩn xác. Dù gặp phải quái vật gì, với thực lực bản thân, anh ấy đều có thể xử lý.”
“…” Nhiệm vụ lần này là thăm dò vùng đất hoàn toàn mới, lại có thêm người do Tướng quân Lục cha phái tới hỗ trợ, mọi chuyện khiến Dụ Nhiên cảm thấy sau lưng Lục Tắc Hiên cắm đầy cờ cảnh báo nguy hiểm mức độ cao.
Sau khi rời khỏi kho vật tư, hai người cùng nhau về phòng khám bệnh.
Moore đóng cửa, rót một cốc trà cho Dụ Nhiên, nói: “Bình thường Dẫn đường sẽ làm việc trong phòng này. Không gian trên phi thuyền có hạn, phòng làm việc cũng nhỏ nhưng vẫn đủ cho hai anh em mình. Nếu các Lính gác có vấn đề không thoải mái về tinh thần sẽ chủ động tới gặp chúng ta để kiểm tra.”
Dụ Nhiên gật đầu, nhận cốc trà, nhấp một hớp, nói: “Phải rồi, em hỏi anh chuyện này được không?”
Moore cười nói: “Chuyện gì? Em cứ hỏi đi.”
Dụ Nhiên ngần ngừ tìm lời rồi mới nói: “Anh làm việc trong Đội đặc chiến Liệp Ưng tám năm rồi, chắc biết rất rõ về đội trưởng tiền nhiệm, Thiếu tướng Lục Thành An nhỉ?”
Nghe đến cái tên ấy, nụ cười trên mặt Moore tắt ngấm, trong mắt hiện lên cảm xúc nặng nề. Anh cúi đầu nhìn cốc trà trong tay, giọng hơi khàn đi: “Đương nhiên biết. Tám năm trước, khi anh mới vào đội, chưa quen với công việc, anh ấy cực kỳ quan tâ m đến những người mới bọn anh. Tuy tính cách anh ấy có phần cẩu thả, thói quen sinh hoạt cũng tệ, nhưng anh ấy… Thật sự là một đội trưởng rất tốt.”
Dụ Nhiên khẽ hỏi: “Anh ấy hy sinh như thế nào vậy?”
Moore im lặng rất lâu rồi mới thở dài, nói ra; “Vì cứu em trai anh ấy, Lục Tắc Hiên.”
Dụ Nhiên: “…”
Moore kể: “Năm đó, sau khi tốt nghiệp, Lục Tắc Hiên vào Đội đặc chiến Liệp Ưng học hỏi anh trai. Có lần làm nhiệm vụ, bọn anh gặp phải nguy hiểm trước nay chưa từng có. Lục Tắc Hiên bị bao vây, anh trai anh ấy… Xông thẳng vào bầy thú để cứu, cuối cùng không thể trở về.”
Dụ Nhiên không ngờ nguyên nhân Thiếu tướng Lục Thành An hy sinh lại là như vậy.
Anh trai cùng lớn từ nhỏ hy sinh vì cứu mình, có lẽ Lục Tắc Hiên rất áy náy, cũng rất đau khổ, chỉ hận sao người chết năm đó không phải là mình?
Đây là ám ảnh luôn quấy rầy, khiến hắn liên tục gặp ác mộng sao?
Dụ Nhiên bỗng thấy hơi đau lòng. Đau lòng cho vị tướng quân hy sinh ở độ tuổi 25 đẹp nhất đời người, cũng đau lòng cho Lục Tắc Hiên nhậm chức đội trưởng với áy náy và đau khổ trĩu nặng trên lưng.
Dụ Nhiên thở dài, hỏi: “Đây là nguyên nhân khiến Tướng quân Lục đó giờ không chịu cho ai chải vuốt tinh thần sao?”
Moore cười khổ, đáp: “Đúng thế. Anh lo khúc mắc tích lũy trong lòng anh ấy quá lâu, chung quy sẽ có một ngày khiến thế giới tinh thần sụp đổ. Vậy nên trước khi tìm được Dẫn đường có thể chữa trị cho anh ấy, anh không dám rời đi…”
Moore nhìn Dụ Nhiên, hỏi: “Có phải hôm nay anh ấy dẫn em đi tảo mộ không?”
Dụ Nhiên gật đầu: “Vâng. Thế nên em mới biết đội trưởng tiền nhiệm của Đội đặc chiến Liệp Ưng là anh của anh ấy.”
“Mấy năm qua, anh ấy vẫn luôn đi thăm mộ anh trai một mình. Giờ anh ấy chịu đưa em đi cùng nghĩa là trong lòng anh ấy đã công nhận em rồi.” Moore dừng lại, nắm chặt tay Dụ Nhiên: “Nhiên Nhiên, chỉ em mới cứu được anh ấy thôi.”
Dụ Nhiên nói: “Đương nhiên em sẽ cứu anh ấy. Tiếc là khả năng chữa trị của em chỉ đạt cấp C, thế giới tinh thần của anh ấy quá lớn, em sợ em không ứng phó được.”
Moore ngẫm nghĩ rồi lấy một chiếc túi nhựa rất nhỏ từ trong ngăn kéo ra, đưa cho Dụ Nhiên.
Dụ Nhiên nhận lấy, không ngờ bên trong lớp túi đóng gói kỹ càng ấy lại là kim rút máu dùng một lần.
Moore nói: “Pheromone Dẫn đường của em có độ phù hợp lên tới 98% với anh ấy. Máu là nơi có nhiều pheromone nhất, em cầm theo thứ này, nhỡ chẳng may thực sự có một ngày như thế, có lẽ sẽ có tác dụng.”
Pheromone tự nhiên của Dẫn đường cấp S như Dụ Nhiên có hiệu quả với Lính gác hay không phụ thuộc chủ yếu vào mức độ phù hợp.
Độ phù hợp giữa cậu và Lục Tắc Hiên rất cao, có lẽ đây chính là vận mệnh sắp đặt. Chỉ cậu mới cứu được Lục Tắc Hiên.
Mà tổ chức hắc ám kia cũng nhắm vào điểm này, cho rằng Lục Tắc Hiên sẽ tin tưởng cậu nên mới để cậu tới nằm vùng bên cạnh hắn.
Dụ Nhiên lẳng lặng cất kim rút máu thật kỹ.
***
6 giờ chiều là giờ cơm trên phi thuyền Liệp Ưng.
Dụ Nhiên và Moore cùng tới nhà ăn. Lục Tắc Hiên cũng đã giải quyết xong những việc còn dang dở, bước tới, khẽ hỏi: “Đã quen với công việc trên phi thuyền chưa?”
Dụ Nhiên cười nói: “Rồi ạ. Nhờ anh Moore hướng dẫn, em bắt nhịp nhanh lắm.”
Lục Tắc Hiên nhìn Moore: “Ngày mai sẽ chính thức xuất phát. Tối nay còn phải vất vả hai người tăng ca kiểm tra tình hình tinh thần của các Lính gác một lượt, tránh chuyện ngoài ý muốn xảy ra.”
Moore đáp: “Chuyện đương nhiên mà.”
Sau khi ăn xong, Dụ Nhiên và Moore bắt đầu kiểm tra thế giới tinh thần của các Lính gác.
Sau khi vào thế giới tinh thần của Lính gác, Dẫn đường cũng không thể thấy tất cả bí mật của họ. Ví dụ như Lục Tắc Hiên giấu hết sạch ký ức nên lần trước Dụ Nhiên cũng không thấy được gì. Bằng không, các Lính gác sẽ không có sự riêng tư, sinh ra tâm lý bài xích Dẫn đường tới gần.
Kiểm tra thông thường chỉ là xem xét cảm xúc tiêu cực trong thế giới tinh thần, đồng thời tiến hành chải vuốt đơn giản nhất chứ không tọc mạch ký ức và vấn đề riêng của Lính gác.
Vậy nên Đường Sách cũng rất tự nhiên để Moore kiểm tra.
Khi đưa tua ý thức vào thế giới tinh thần của hắn, Moore bỗng nói: “Cậu Đường, đầm lầy của cậu có khá nhiều nước bùn, các bụi cây xung quanh cũng có dấu hiệu chết khô, hình như thế giới tinh thần từng bị hư hại và chưa hồi phục hoàn toàn.”
Là Dụ Nhiên chưa kịp chữa trị hoàn toàn.
Lúc ấy, khi cứu hắn ra khỏi Tháp Trắng, thế giới tinh thần của Thiếu tá Đường đã thảm không nỡ nhìn. Thời gian của Dụ Nhiên có hạn, chỉ kịp chữa trị khu vực chính giữa, giúp hắn khôi phục lý trí.
Sau khi dẫn hắn đi, có lẽ Nguyên soái cũng đã tiến hành chữa trị. Nhưng thế giới tinh thần của Đường Sách vẫn chưa lành lặn hoàn toàn, hiển nhiên là Nguyên soái cố tình chừa lại.
Đường Sách cười khổ, trả lời: “Năm năm trước, cha mẹ tôi lần lượt qua đời, tôi suýt nữa đã cuồng bạo. Chắc là tổn thương còn lại từ khi đó.”
Moore giật mình, đồng cảm: “Thì ra là vậy… Không sao, Nhiên Nhiên có thể hỗ trợ cậu.”
Thế là Dụ Nhiên có lý do chính đáng để một mình vào thế giới tinh thần của Đường Sách, hai người có thể tiến hành đối thoại bí mật trong đó.
Moore lui ra, nhìn Dụ Nhiên: “Nhiên Nhiên, em qua giúp cậu ấy đi. Vết thương cũng không nhiều, chắc không tốn sức lắm đâu.”
Dụ Nhiên ngồi xuống, vươn tua ý thức màu xanh lục ra, nhẹ nhàng áp lên trán Đường Sách.
Trong thế giới tinh thần, giọng Dụ Nhiên vang lên rất rõ ràng: “Anh cần phối hợp với tôi mau chóng tìm ra kẻ nằm vùng trong Đội đặc chiến Liệp Ưng do tổ chức hắc ám cài vào.”
Là Trại trưởng Trại Trinh sát Quân đoàn Ánh Sao, Đường Sách có khả năng quan sát cực mạnh. Dụ Nhiên tin tưởng chắc chắn hắn sẽ tìm ra dấu vết.
Đường Sách đáp rành mạch: “Đã biết. Tôi sẽ trà trộn vào đám đông, cẩn thận quan sát bọn họ, bắt thóp kẻ khác thường kia. Ngoài ra, Nguyên soái nhờ tôi chuyển lời, lúc tất yếu có thể giết bất kỳ kẻ nào quấy nhiễu kế hoạch của cậu. Ông ấy sẽ làm người đảm bảo cho cậu.”
Dụ Nhiên: “Tôi biết rồi.”
Trong khi đối thoại, tua ý thức màu xanh lục vẫn di chuyển không ngừng trong thế giới tinh thần bị tổn thương.
Những nơi sợi tua ấy chạm đến, bụi cây héo rũ lại một lần nữa tươi xanh, đầy sức sống.
Editor:
* Lúc đầu chị Điệp viết là hình tinh J-107, về sau hầu hết chuyển thành S-107 nên mình sẽ để thống nhất là S-107.