Đi vào trong một tửu điếm, Hàn Phong tuỳ ý tìm một chỗ ngồi trong góc ngồi xuống. Lúc này thực khách cũng không ít, Hàn Phong cẩn thận lắng nghe một lát thì phát hiện hầu như mọi người đều bàn luận về vấn đề của Trầm Ngọc.
Một lúc sau, Hàn Phong cũng nghe được một ít tin tức hữu dụng.
Bảy ngày sau, Trầm Ngọc sẽ bị xử tử.
Đây là tin tức Hàn Phong có được.
“Còn bảy ngày sao?Thời gian cũng đủ. “Hàn Phong thầm nghĩ.
Sau khi rời khỏi tửu điếm, Hàn Phong tìm một chỗ nghỉ chân.
Dù sao nơi này cũng là đế đô mà Hàn gia trang cũng ở đây, nếu như cứ ở bên ngoài thì rất khó đảm bảo không bị người Hàn gia phát hiện.
Tuy rằng Hàn Phong tự tin sẽ không bị đối phương bắt được nhưng như vậy sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch cứu người của hắn.
Thời gian rất nhanh trôi qua, mấy ngày nay Hàn Phong trừ tra xét địa hình thì cơ bản không hề đi ra ngoài, mỗi ngày đều dùng tu luyện để vượt qua.
Sáng sớm bảy ngày sau, Hàn Phong thừ dịp trời còn chưa sáng đã rời khỏi thành đi tới chỗ nấp đã chuẩn bị kĩ lưỡng từ trước trong rừng cây ngoài thành, lẳng lặng chờ đợi.
Sau khi tìm hiểu, Hàn Phong biết khi Trầm Ngọc bị áp giải lên pháp trường, nhất định phải đi qua nơi này, vì vậy hắn dự định ở chỗ này cứu Trầm Ngọc đi.
Thời gian dần dần trôi qua, lúc sắc trời đã hoàn toàn sáng tỏ, Hàn Phong vẫn như cũ yên lặng đứng trong rừng cây. Hàn Phong cũng không vội, tới lúc hành hình vẫn còn một đoạn thời gian.
Vì vậy, hắn dựa lưng vào một cây đại thụ, nhàn nhã ngắm cảnh sắc xung quanh.
Một lát sau, rốt cuộc cũng có vài thân ảnh từ xa đi tới.
Hàn Phong liếc mắt nhìn, khoé miệng khẽ cười, thầm nghĩ: “Rốt cuộc cũng tới!”
Những thân ảnh đó đi lại gần, Hàn Phong rốt cuộc thấy rõ có ba người, hai người mặc quân phục thủ vệ quân, chắc chắn là người áp giải Trầm Ngọc. Khẽ đánh giá tu vi hai người này, Hàn Phong phát hiện họ chỉ có tu vi Nhân giai tứ phẩm, muốn cứu Trầm Ngọc từ tay hai người này cũng không phải vấn đề gì lớn.
Sau đó Hàn Phong lại nhìn về người ở giữa hai tên thủ vệ quân, người này tóc tai bù xù, cả người loang lỗ vết máu, y phục cũng rất tán loạn, bước đi tập tễnh, xem ra đã bị hành hạ không ít.
Hàn Phong đoán chừng người này chính là Trầm Ngọc.
Khi Hàn Phong thấy ba người thì hai gã thủ vệ cũng phát hiện ra Hàn Phong.
– Tam ca, bên kia có người!
Tên thủ vệ có vẻ trẻ tuổi nói với người đứng kế bên.
Người được gọi là tam ca kia nhìn theo hướng đồng bạn nói thì thấy một thiếu niên khoảng 14 15 tuổi.
– Nơi này là chỗ hoang dã, sao lại có một thiếu niên xuất hiện?
Tam ca hùng hổ nói.
– Có phải là đồng đảng của tên phạm nhân này không?
Tam ca vỗ một cái lên đầu tên thủ vệ trẻ tuổi, lớn tiếng nói:
– Thạch đầu, ngươi chưa tỉnh ngủ hả? Một tên nô bộc ti tiện như hắn thì ai muốn đến cứu chứ! Trừ khi người đó đầu óc có vấn đề.
Thạch đầu bị tam ca nói liền xấu hổ, nghĩ lại cũng đúng, tên nô bộc này phạm tội lớn như vậy thì ai rãnh rỗi mà tới tìm phiền phức chứ.
Mà Trầm Ngọc ở giữa hai người nghe vậy thì thân thể run run, nghĩ đến số phận của mình sắp tới, trong lòng hắn sợ hãi không thôi.
Nhưng lúc này Thạch đầu lại kinh ngạc kêu lên, nguyên lai là hắn thấy tên thiếu niên kia đang hướng chỗ họ đi tới.
Tam ca thấy vậy thì nổi giận quát lên:
– Lẽ nào tên tiểu tử kia đầu óc thực sự có vấn đề, chạy tới chỗ này để cứu tên nộ bộc này?
Trong lúc hai tên thủ vệ còn kinh ngạc thì thiếu niên kia đã đi tới trước mặt chắn ngay đường đi của họ.
Thấy tam ca tức giận, Thạch đầu nói:
– Tam ca, xem ra đúng là có người thần kinh có vấn đề chạy tới đây cướp người.
– Câm miệng!
Tam ca tức giận quát.
Cảnh giác nhìn tên thiếu niên trước mặt, thẳng đến khi thấy khí tức trên người đối phương rất yếu, tam ca mới thấy yên tâm. Hắn nghĩ dù sao cũng chỉ một thiếu niên mà bên hắn có tới hai người, tự nhiên không cần lo lắng.
Nghĩ vậy, hắn lên tiếng mắng:
– Tiểu tử nhà ai mà dám đến đây cản đường của bổn đại giả, muốn chết sao?
Chờ một lúc thấy thiếu niên kia không trả lời mà chỉ bình tĩnh nhìn mình, tam ca liền giận dữ rút vũ khí bên hông đi về trước hai bước, hung hăng nói:
– Tiểu tử, còn không mở miệng thì đừng trách ta độc ác!
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 40: Nghĩ cách cứu người