“Tuy Du-Lượng* tranh đấu nhưng con và Thừa An vẫn là sư huynh đệ đồng trang lứa. Đời này của ta dạy ra được hai học trò như các con cũng coi như không lãng phí học vấn cả đời.”
*Chu Du và Gia Cát Lượng.
“Đến lúc vào quan trường rồi, Lạc Hoằng.”
– –
Tại núi Thập Tải.
.
||||| Truyện đề cử: Kiếp Này Gặp Được Người |||||
Lương Diệp dựa lên người Vương Điền, trò chuyện đứt quãng với anh, thật giống như máu trong người hắn đã chảy khô, chỉ còn lại vết máu loang lổ trên gương mặt.
Vương Điền rủ mi mắt, cầm khăn lau sạch vết máu trên mặt cho hắn: “Sung Hằng đâu? Cậu ta theo ngươi như hình với bóng, lẽ nào cũng không mang thuốc giải luôn?”
“Chẳng phải ngươi để cậu ta tới phố Ứng Tô điều tra về đứa bé đeo khóa trường mệnh đó sao. Trẫm cho cậu ta đi rồi, tiện thể mang ít điểm tâm về ăn.” Lương Diệp có vẻ rất hưởng thụ cảm giác được anh chăm sóc, hắn nghiêng mặt tránh đi chiếc khăn, còn làm bộ ông lớn đưa ra yêu cầu: “Cổ cũng nhớp nháp, lau qua cho trẫm.”
“Ngươi sắp xếp hợp lý thật đấy bệ hạ.” Vương Điền tức tối lau cổ cho hắn: “Chết đến nơi rồi còn bảo cậu ta đi mua điểm tâm.”
“Ngươi đã dặn dò phải điều tra đứa bé kia, tất nhiên trẫm phải để bụng.” Lương Diệp sắp chết vì độc vẫn không chịu nằm yên. Không biết từ bao giờ, bàn tay hắn đã lần mò vào vạt áo, luồn xuống bên hông anh nhéo một phát: “Trẫm muốn hôn eo ngươi.”
Vương Điền trừng hắn khoảng ba giây, hãi hùng: “CMN, chết đến nơi rồi mà đầu óc ngươi chỉ nghĩ được mấy chuyện hư hỏng này thôi hả?!”
Lương Diệp vui vẻ gật đầu cái rụp: “Chắc chắn cũng thơm lắm.”
“Thơm cái mụ nội nhà ngươi ấy!” Vương Điền tóm lấy bàn tay bất lịch sự của hắn, quăng ra ngoài. Cơm giận nghẹn lại giữa cổ họng, nuốt không trôi mà nhổ ra cũng không nổi.
Lương Diệp ăn mắng vẫn vô tư, mừng khấp khởi vỗ bụng anh, tỏ vẻ khẩn thiết: “Mong muốn duy nhất trước lúc chết của trẫm mà ngươi cũng không chịu thực hiện, quả là máu lạnh vô tình.”
“Ngươi vẫn nên ôm hận mà hẹo đi.” Vương Điền hất bàn tay táy máy của hắn ra, ngẩng đầu quan sát sắc trời, hỏi: “Sao ngươi còn chưa chết vậy?”
“….” Lương Diệp yên lặng một hồi, sau đó đáp với vẻ mặt nghiêm túc: “Chắc do độc bọn chúng dùng đểu quá, chờ thêm nửa canh giờ nữa đi.”
Vương Điền nghiến răng: “Không thì ngươi đi tiểu một bãi rồi tự soi thử bản mặt hồng hào của mình bây giờ xem?”
Lương Diệp cúi đầu cởi thắt lưng quần: “Phiền ngươi đỡ trẫm một lát.”
Gân xanh trên trán Vương Điền giật giật. Anh túm thắt lưng Lương Diệp, buộc cho hắn một nút chết.
Lương Diệp thở dài hơi tiếc nuối: “Hiện tại trẫm thực sự chẳng còn chút hơi sức nào. Giờ mà ngươi còn không mau cho trẫm uống thứ kia thì sau này sẽ không tìm được cơ hội nào khác tốt thế này đâu.”
Khóe miệng Vương Điền giật giật. Anh dám đảm bảo nếu bây giờ mà ra tay, kiểu gì Lương Diệp cũng có mười tám cách để chặt anh thành tám khúc. Cơ hội tốt nhất đã bị bỏ lỡ… hoặc nói là vốn dĩ chẳng có thứ gì tên ‘cơ hội tốt’ cả. Do anh vội vàng lộ tẩy, bỏ lỡ thêm cơ hội tốt nữa.
“Hồi nãy bị ngươi dọa sợ run, không biết thứ đó rơi đâu mất rồi.” Vương Điền bình tĩnh xòe bàn tay trống trơn: “Nếu ngươi muốn ăn và không ngại bẩn thì ta có thể chịu mệt tìm thử giúp.”
Lương Diệp khom người dựa vào lòng anh cười lớn, bàn tay dính máu nắm chặt tay áo anh, các đốt ngón tay trắng nhợt bị máu bao phủ. Hắn bức bối ho khan vài tiếng, con ngươi dõi nhìn Vương Điền đong đầy nét cười vui thích: “Trẫm chỉ thích ngươi thông minh biết điều.”
Vương Điền không hề dao động: “Cử động được rồi thì chúng ta tiếp tục lên đường thôi.”
“Trẫm không cử động được.” Lương Diệp uể oải ngoẹo người sang một bên, muốn nằm nhoài ra lưng anh, lại bị Vương Điền nhanh nhẹn đỡ eo, ngăn hắn nhúc nhích.
“Cựa quậy nữa là vết thương rách ra mất.” Vương Điền nhíu mày để hắn dựa vào mình.
Lương Diệp kéo một bên tay áo anh, còn định tranh thủ cơ hội sờ mó cánh tay, vừa ngây ngô vừa mập mờ vuốt ve làn da mỏng ở mặt trong cổ tay Vương Điền. Giọng hắn khàn khàn, chứa đựng chút chờ mong: “Cõng trẫm đi.”
Vương Điền liếc hắn, Lương Diệp nhoài lên hôn chóp mũi anh rồi nhếch môi cười với anh.
Mặc dù không hiểu tại sao Lương Diệp lại có thể cư xử thân thiết tự nhiên như thế với người muốn giết mình nhưng Vương Điền vẫn cẩn thận tránh đi vết thương trên người hắn, cõng hắn lên lưng.
… Tiện thể che giấu sự lúng túng và chút xíu áy náy sau khi giết người thất bại.
Nào ngờ tên Lương Diệp này trời sinh đã chẳng phải người chịu ở yên một chỗ. Hắn bắt anh cõng thì thôi đi, lại còn vô tư vén cổ áo anh lên. Bàn tay thiếu đứng đắn sờ mó khắp người anh.
“Bỏ tay ra.” Vương Điền đanh mặt nói: “Còn lộn xộn nữa là ta ném ngươi đi bây giờ.”
Lương Diệp nhéo một phát, người cõng hắn lập tức cứng đơ toàn thân, trong giọng nói chứa đựng sự giận dữ: “Lương Diệp! “
“Trẫm nhớ mang máng trong sách xuân cung kia, bọn họ đã… ” Lương Diệp thích thú dán mắt vào tai anh: “Chậc, đỏ như sắp rỉ máu luôn rồi kìa.”
Chỉ nói thôi còn đỡ, đây động tác hắn thậm chí quá đáng hơn. Không biết do bực bội hay gì mà cả cổ lẫn mặt Vương Điền đều đỏ bừng. Anh chộp lấy tay hắn, muốn quăng tên này xuống đất nhưng chưa kịp hành động thì Lương Diệp bỗng lật tay giữ chặt cổ tay anh, kéo mạnh anh lăn một vòng dưới đất, tiếp theo lập tức lao lên cây. Mười mấy phi tiêu tẩm độc bay vèo vèo tới, ghim vào chỗ hai người vừa đứng.
Lá cây lay động rì rào, Vương Điền ngoảnh mặt nhìn lại, chỉ cảm giác được bốn phương tám hướng toàn người là người. Thân hình những người này lơ lửng, tất cả đều đổ dồn ánh mắt lạnh lùng sắc lẹm về phía anh như đang nhìn con mồi sắp chết, chầm chậm bước tới gần anh và Lương Diệp.
Không biết Lương Diệp lấy từ đâu ra hai mũi tên ngầm, cài lên cổ tay áo Vương Điền. Hắn choàng tay ôm cổ anh, kéo anh lại gần hôn một phát thật mạnh, khe khẽ cười nói: “Hai nén hương, nếu ngươi sống được thì trẫm phong ngươi làm Hoàng hậu.”
Chưa dứt lời, cái người ban nãy còn sống dở chết dở đòi anh cõng đã nhảy từ trên cây xuống, nhuyễn kiếm hẹp dài nhẹ nhàng lướt qua, đường kiếm lay động tán lá rung rinh. Một chuỗi máu tươi tóe lên giữa không trung, bắn vào lá xanh hãy còn đang đung đưa, từng giọt, từng giọt rơi tí tách xuống đất.
Vương Điền thậm chí không nhìn rõ được bóng dáng Lương Diệp. Tuy nhiên, con ngươi anh lại phản chiếu cảnh tượng vô số xác chết rơi từ không trung xuống đầy thảm khốc. Mùi máu nồng xộc ra khắp xung quanh. Anh chứng kiến nhuyễn kiếm nhoang nhoáng giữa loạt bóng kiếm kia chợt lao thẳng về phía mình, đâm xuyên qua người tên thích khách đang mon men đánh lén sau lưng anh.
Lương Diệp dễ dàng bẻ gãy cổ tên thích khách, máu tươi bắn lên chân mày đẹp đẽ. Hắn nghiêng người nhìn về phía Vương Điền từ đằng xa, nở một nụ cười tàn bạo khát máu, đôi môi mấp máy.
Tuy cách nhau xa nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, Vương Điền vẫn thấy rõ khẩu hình của hắn.
Người này đang nói: “Hoàng hậu.”
“Đồ điên.” Vương Điền nghiến răng nghiến lợi nắm chặt mũi tên ngầm.