“Vậy cậu đi mà đối xử tốt với cô ta , tôi không rãnh còn vợ tôi nữa mà..” Phong Thần Vũ chỉ bĩu môi nhẹ, quay sang nhìn cô vợ của anh.
***
Tới giờ mọi người đã lần lượt lên xe , mọi người đều có vị trí ổn định , Hạ Như Ân cô đang từ nhà vệ sinh ra , trên xe đã kín chỗ , chỉ còn lại một chỗ kế bên Phong Thần Vũ đó là vị trí cho Hạ Như Ân , Cao Hạ Diệp lên xe thấy hết chỗ, thấy chỗ trống ngay anh liền đi lại.
Phong Thần Vũ nhanh tay chặn lại ghế ngồi để đanh cho cô .
“Chỗ này có người ngồi rồi, cô đi qua xe khác đi.” Phong Thần Vũ không nhìn cô ta , mắt chỉ nhìn vào chiếc điện thoại trên tay.
“Nhưng …” Cao Hạ Diệp cô ta định cãi với anh , bất chợt lúc ấy Hạ Như Ân đi lên xe thấy không khí rất căng thẳng, nên cô hơi lo .
Hạ Như Ân vẫn đi lên như bình thường, cô đi xẹt ngang qua cô ta , thấy cô lên xe , anh đã bỏ tay ra để cô ngồi xuống , anh còn cẩn thận lấy chiếc áo khoác của mình đắp lên đùi cho cô , để đỡ lạnh.
Cao Hạ Diệp lại bị bẽ mặt lần hai trước mặt mọi người, cô ta mang theo vẻ mặt tức giận đi xuống khỏi xe , qua một chiếc xe khác.
“Có chuyện gì vậy anh..” Hạ Như Ân nói nhỏ với anh
“Không có gì đâu, em ngủ một chút đi..” Phong Thần Vũ để đầu cô tựa vào vai mình mà thiếp đi.
Dương Kỳ ngồi hàng ghế bên dưới không quá xa , nhưng vẫn có thể thấy được độ thân mật và tính tứ của cả hai , tronb lòng anh thoáng chốc lại nặng trĩu .
****
Sau ba tiếng!
Mọi người cũng đã tới một khu rừng, xung quanh toàn là cây lá có kèm theo những chiếc lá mùa thu đang nở rộ , những tiếng chim hót hót , và một bàu trời xanh mát, không khí rất trong lành và dễ chịu, cạnh bên đó còn có một con suối , tiếng nước chảy (tí, tách.)
“Vợ ơi , dậy thôi , tới rồi” Phong Thần Vũ trong suốt quá trình đi anh không chợp mắt ngủ một chút nào , anh tranh thủ giải quyết một số vấn đề của công ty.
Hạ Như Ân được anh đánh thức dậy, nên đã từ tùe mở mắt ra , thứ đầu tiên cô nhìn không phải là anh, mà là phong cảnh nhìn từ bên trong cửa xổ ra bên ngoài, cảnh thật sự rất đẹp.
“Wow , đẹp thế ..” Hạ Như Ân chỉ thốt lên hai câu , sau đó không để ý gì anh nữa , mà lấy chiếc áo khoác ra đưa cho anh , nhanh chóng chay xuống xe xem rõ phong cảnh hơn.
“Haizz , sao cô ấy lại trẻ con như vậy.” Phong Thần Vũ anh chỉ biết ngậm ngùi lấy chiếc balo đồ của cả hai cắm trại trong vòng hai ngày, đeo vào bước xuống xe.
Phong cách bận đồ của anh bữa nay rất trẻ trung năng động đeo thêm chiếc balo như một cậu học sinh cấp ba , khác với mọi ngày luôn mặc trên bình những bộ đồ vest , đã bị cô vợ nhỏ dụ dỗ bận đồ thể thao.
***
Hồi lúc sáng!
“Chồng à, bữa nay anh bận đồ thể thao đi cho trẻ” Hạ Như Ân đi lại ôm ấy mà dụ dỗ
“Muốn anh bận à, thế có được thưởng gì không nhỉ..” Phong Thần Vũ cố ý chỉ tay vào má của mình ra hiệu
Hạ Như Ân không chần chờ gì đã trực tiếp hôn lên đôi môi của anh một cái thật ngọt như đường, còn hôn sâu nữa.
“Biết nịnh anh rồi đó” Chiều theo ý cô vợ của mình nên đã đành bận đồ thể thao!