– Dì lại quá khen rồi cái bản lĩnh này của tôi không phải ai muốn học cũng được đâu ví dụ như là con gái của dì ấy
Bà Hà nghe thế thì tức giận định nói gì đó nhưng Ánh Nguyệt đã lên tiếng chặn ngang
– Dì à! Dì không nên chọc vào tôi đâu? Bây giờ nếu dì không còn chuyện gì muốn nói với tôi nữa thì mời dì ra khỏi phòng của tôi
Bà Hà tức giận đi ra ngoài không quên đóng cửa một cách rất mạnh
Sau cuộc cãi vã đó thì mọi thứ trong gia đình của cô vẫn cứ tiếp diễn, Minh Ngọc cũng đã khỏe hơn và đi vào cuộc sống sinh hoạt bình thường. Một buổi chiều cô được nghỉ học và Ánh Dương cũng vừa hay chiều đó cũng không lịch quay nên Ánh Nguyệt quyết định không ở nhà mà qua nhà chơi
Buổi chiều cô ở nhà chị Dương sau khi nói chuyện với nhau một vài câu thì Ánh Dương hỏi
– Chuyện của em với Minh Triết sao rồi?
Nghe đến đấy cô lại thấy hơi buồn mà nói với chị
– Chị ơi! Tụi em dạo này sao á? Từ hôm mà Minh Ngọc về nhà anh ấy không gọi cho em tụi em cũng chẳng gặp mặt nhau kể từ đó
Ánh Dương nghe thế thì có vẻ hơi ngạc nhiên vì chỉ tiếp xúc với anh một vài lần nhưng cô cảm nhận được anh không phải là người tuyệt tình và nghe theo như lời kể của Ánh Nguyệt thì anh ta cũng không giống như là lừa dối cô ấy.
Nghĩ vậy nhưng Ánh Dương cũng không biết mên trả lời làm sao mà chỉ nói
– Chị thấy hai đứa vào một ngày nào đó nên gặp nhau và nói chuyện với nhau một cách rõ ràng đi đừng cắt liên lạc như vậy
Ánh Nguyệt không đáp nhưng ngẫm lại những gì chị mìn nói rất đúng
Tuy nhiên coi chưa kịp hẹn Minh Triết ra để nói chuyện thì một chuyện khác lại xảy ra
Tối hôm đó khi Ánh Nguyệt và gia đình đang cùng nhau ân bữa cơm tối thì bà Hà vừa gắp thức ăn cho ông Hoàng vừa tươi cười nói
– Sang tuần là sinh nhật của anh rồi em tính làm một buổi tiệc sinh nhật nhỏ anh nhờ mời gia đình anh Thiên sang đây nha
– Ừ anh biết rồi tùy em
Minh Ngọc và Ánh Nguyệt thì không nói gì nhưng trong lòng Ánh Nguyệt thì thấy lạ lắm trong lòng thầm nghĩ
– Rốt cuộc bà ấy lại muốn làm cái gì nữa đây