“Cha… chị Miên… Em muốn về nhà…”
Sau cùng, y bật khóc, hai tay ôm lấy đầu rồi gục xuống gối, cả người co lại.
“Con xin lỗi… Em xin lỗi…”
Mãi một lúc lâu sau Ngọc Huyên mới lập cập vịn lan can đứng dậy, kéo kín áo choàng rồi quay vào trong gian nhà kho tối mờ. Y chậm rãi bước xuống cầu thang, thế nhưng lại sơ ý trượt chân. Cả người Ngọc Huyên mất đà, lăn hai vòng rồi đập xuống nền nhà kho lạnh lẽo. Cú ngã tuy không nghiêm trọng nhưng cũng khiến Ngọc Huyên đau nhói ở chân.
Lúc đưa tay bám vào tấm vải bố phủ trên thùng hàng chất trong kho để kéo mình đứng dậy, ánh mắt Ngọc Huyên chạm phải một sắc màu quen thuộc.
Là màu đỏ sẫm.
Y đợi cho mình đứng vững rồi mới ngần ngừ đưa tay ra, chậm rãi lật tấm vải bố lên. Cảnh tượng đập vào mắt khiến lồng ngực Ngọc Huyên nhói lên từng cơn, từng cơn đau đớn.
Là cờ phướn may trên nền vải màu đỏ sẫm, bên trên thêu kí hiệu trăng tròn và chữ Khung may nổi.
Ngọc Huyên chợt chồm lên, lật tung mảnh vải bố đậy trên thùng hàng bên cạnh, rồi bên cạnh, kế đó, kế đó nữa. Y đi khắp phòng, kéo tuột tất cả vải che xuống. Trong phút chốc, cả căn phòng ngập tràn sắc đỏ.
Ngọc Huyên đứng đó thẫn thờ, không hiểu sao trong đầu chỉ tràn ngập một hình ảnh đẹp đến lóa mắt.
Trong ánh nắng chói chang rực rỡ của Đại Mạc, có mười mũi tên ghim trúng hồng tâm, cũng có mười dải lụa đỏ thắm được gió nâng lên cao, phấp phới, vần vũ bay trên không trung, bay mãi mà chưa chạm đất, thoạt nhìn qua như một biển hoa rơi vô tận.
“Anh không có cờ phướn của Thống lĩnh Nhạn Quân à?” Một lần nào đó trong quá khứ, y đã hỏi anh như thế.
Anh đã cười, dịu dàng đáp: “Không cần.”
Sau đó anh vuốt tóc y: “Dùng cờ phướn của Nhị vương tử là được.”
“Nhị vương tử chính là linh hồn của Nhạn Quân rồi, không cần dùng một lá cờ thứ hai để nói.”
Ngọc Huyên nhìn quanh căn phòng, hai mắt đẫm lệ.
Xem ra, anh sẽ là người dẫn binh đi, nhỉ?
Cũng phải thôi. Ngoài anh ra thì còn ai có thể đảm bảo phần thắng cho Đại Thương trong trận chiến này? Ngọc Huyên cúi đầu, chợt bật cười chua chát lần nữa.
À, còn có mình.
Một lát sau, Ngọc Huyên đẩy nhẹ cửa gian nhà kho rồi bước ra ngoài. Y vẫn không thắp đèn, vẫn nương theo ánh đuốc bập bùng dọc lối đi mà lảo đảo quay về cung điện của Tiểu Huyền.
Mãi cho đến khi y đi xa rồi, người nam nhân ngồi trên mái nhà với chiếc khăn len quấn kín mặt mới nhẹ nhàng nhảy xuống đất, sau đó khoan thai đưa tay kéo khăn che mặt xuống, chỉnh trang y phục rồi bước đi về phía cổng thành. Hắn đi xuyên qua dãy nhà kho, đi qua cổng thành đang mở, sau đó bước ra ngoài bãi đất rộng kia.
Khi cách Khung Tuấn chừng hai mươi thước, hắn dừng lại rồi hòa mình vào nhóm cận vệ của Khung Tuấn, nghiêm chỉnh đứng chắp tay sau lưng chờ lệnh.
Khung Tuấn vừa đi vừa trò chuyện vài câu với Khung Dực, lúc này cũng vừa hay ngoái đầu quay lại nhìn nhóm cận vệ đằng sau. Khi ánh mắt Đại vương tử quét qua, người nam nhân ban nãy khẽ gật đầu.
Sự thành.
Khung Tuấn nhìn thấy cũng không tỏ thái độ gì, tiếp tục bình thản đi theo Khung Dực kiểm tra vũ khí và lương thảo. Một lát sau, hắn ngẩng lên nhìn bầu trời sao đêm chi chít, gương mặt phảng phất một nụ cười giấu kín.
Hôm nay vẫn còn là mồng một Tết.
Để em trai nàng ra đi ngay trong ngày xuân, hắn cũng có chút không đành lòng. Nhưng thôi, ai bảo số mệnh của y là bị đem sang đây làm con tin kia chứ?
Đành vậy thôi.
“Khung Dực.” Đại vương tử chợt gọi nhị đệ mình.
“Sao vậy đại ca?” Khung Dực ngẩng lên từ đống trường thương.
“Chốc nữa về cung của ta uống chút rượu đi, dù gì hôm nay cũng là ngày đầu năm mới.”
“Đệ định sang ăn tối với Tiểu Huyền và Ngọc Huyên…” Nhớ lại dáng vẻ cô đơn của đại ca lúc đứng chờ mình dưới làn tuyết, Khung Dực chợt nuốt câu từ chối vào trong bụng. Hắn tự nhủ phải đẩy nhanh tốc độ kiểm kê hàng, vừa làm vừa ngoảnh lại nói:
“Được, đệ xong ngay đây.”
Khi Ngọc Huyên quay về phòng, cơm nóng canh sốt vừa được dọn lên, vẫn còn tỏa khói lờ mờ. Hôm nay là mồng một Tết, tất cả các cung điện đều được ăn những món quý hiếm mà thường ngày ít gặp. Trên bàn ăn lúc này có món cua nấu với sốt ớt ngào, đùi ngỗng hầm với rượu mật ong và bánh táo nướng. Hải sản là một thứ xa xỉ, lý do là Đại Thương không có biển, ngoại trừ chút ít đường bờ biển ở vịnh Lam Thủy. Lần này có sứ đoàn Ly Quốc sang thăm và đem theo rất nhiều hải sản ướp đá tuyết làm quà tặng cho nên những người đứng đầu hoàng thất mới có phúc phần này.
Vì ăn hải sản, ăn cua nên cần dùng kéo. Có vẻ như Ninh Ninh đã tận tâm mài kéo cho thật bén, lúc này đang để sẵn bên cạnh đĩa cua đỏ rực.
Ngọc Huyên ngồi xuống bàn, những ngón tay thon dài của y mơn man chiếc kéo bén ngót mà lạnh lẽo, ánh mắt vô hồn.
Thật ra, không phải y chưa từng nghĩ đến việc này.
Trong ba năm đầu ở Trích Nguyệt, Ngọc Huyên thỉnh thoảng lại nghĩ đến việc hai nước nổ ra chiến sự, y lại đang bị giữ làm con tin. Nếu việc đó xảy ra, y chỉ có một con đường là tự vẫn. Ngọc Huyên thậm chí còn hình dung mình sẽ tự kết liễu bằng cách nào để ít đau đớn nhất. Tuy mang mộng tưởng thịnh thế thái bình, thẳm sâu trong lòng mình Ngọc Huyên vẫn luôn luôn lo sợ viễn cảnh này rồi sẽ xảy ra.
Việc tự hình dung cái chết của chính mình cũng như là tự chuẩn bị tâm lý để khi việc này thật sự đến, y sẽ không quá đau lòng.
Thế nhưng anh lại quay về, anh dịu dàng với y, và rồi anh mang theo y đi lên Khúc Băng…
Anh còn bảo, ở bên anh nhé.
Dần dần, hy vọng hòa bình trong y càng ngày càng lớn. Viễn cảnh tự mình kết liễu cũng theo đó mà nhạt nhòa dần.
Không phải Ngọc Huyên chưa từng nghi ngờ anh lúc ban đầu, thế nhưng mấy năm qua chung sống, y tin tình cảm của anh dành cho mình là thật. Nhưng mà như vậy thì có nghĩa lý gì? Đứng trước trọng trách quốc gia, cả anh và Đại vương tử đều sẽ không lựa chọn tình riêng.
Những giọt nước mắt thi nhau lăn xuống, dần dần ướt đẫm ngực áo. Ngọc Huyên nhớ đến chuyện đêm qua, chuyện hai người đã kết đôi trên Đại Mạc, đã hẹn ước, đã…
Trớ trêu làm sao, rốt cuộc mọi thứ vẫn chỉ là một giấc mộng hoang đường.
Cả anh và y, chung quy đều thân bất do kỷ.
Bên ngoài, trời mỗi lúc một tối dần. Ngọc Huyên ngồi trong phòng, cúi mặt ngắm nghía chiếc kéo bén ngọt kia một lúc rất lâu. Sau cùng, ánh mắt y thẫm lại rồi dần dần chuyển sang cứng rắn. Ngọc Huyên lau sạch nước mắt, hít vào một hơi, đoạn đứng dậy đi đến chiếc gương đặt cạnh giường, đưa tay búi gọn tóc rồi quấn chặt chiếc khăn Kinh Lạc lên trán, sau đó còn thay một bộ y phục sạch sẽ, tinh tươm.
Dù có chết, y cũng phải chết trong dáng vẻ chỉn chu của Hoàng tử Kinh Lạc.
Lát sau, cửa phòng gian viện của Tiểu Huyền khẽ mở.
“Tiểu Huyền?”
Ngọc Huyên bước vào phòng rồi đưa mắt nhìn quanh, lúc này mới thấy Tiểu Huyền đang ngồi lơ đễnh trên sập nhỏ trong phòng mà nhìn ra khu vườn ở hậu viện. Khi Tiểu Huyền quay lại nhìn Ngọc Huyên cười, y thận trọng đánh giá một chút rồi dè dặt hỏi:
“Đệ… là Tiểu Huyền hay là Tam vương tử?”
Một đôi mắt tĩnh lặng rọi đến, Tiểu Huyền khẽ cười rồi vẫy tay với y:
“Ngọc Huyên ca ca, đến đây.”
Ngọc Huyên đi đến bên sập gỗ ngồi xuống, không quên với tay lấy chiếc khăn len gần đó mà phủ lên người Tiểu Huyền. Tiểu Huyền lại nhìn Ngọc Huyên, sau đó khẽ đáp:
“Đều là đệ cả, Ngọc Huyên ca ca à.”
Ngọc Huyên chợt thấy xúc động nghẹn ngào. Tới giờ phút cuối, người ở bên y lúc này chỉ có mỗi Tiểu Huyền. Cho dù là Tiểu Huyền năm tuổi hay là Tam vương tử mười lăm tuổi, đó cũng là người bạn duy nhất mà y có được tại hoàng cung. Ngọc Huyên cúi mặt, hai tay nắm chặt lấy tay Tiểu Huyền, giọng hơi lạc đi:
“Ta đến từ biệt đệ. Ta… phải đi rồi.”
Tiểu Huyền không có vẻ gì là ngạc nhiên. Em chỉ yên lặng nhìn y một lúc, mãi sau mới dịch người sát lại, đặt hai tay lên vai Ngọc Huyên rồi dịu dàng nói một câu:
“Ngọc Huyên ca ca, huynh phải tin tưởng.”
Ngọc Huyên ngơ ngác ngẩng lên nhìn, ánh mắt mờ sương, mặt thì thẫn thờ như chẳng thiết tha gì.
“Tin tưởng vào điều gì kia chứ?” Y cay đắng hỏi.
“Tin tưởng vào những gì huynh mong mỏi.” Tiểu Huyền cười rất hiền.
“Có như vậy, chúng mới trở thành sự thật.”
Ngọc Huyên thấy lồng ngực thắt lại, trong đầu vụt qua hình ảnh hai chiếc túi cói ban sáng cùng những dòng chữ ghi trên thẻ tre.
Lưỡng triều thịnh thế, vạn dặm phồn hoa.
Tất cả chúng ta rồi sẽ đều hạnh phúc.
Sáng nay, hai chiếc túi cói này đã được y treo lên một nhành cây khô trên ngọn đồi mà hai người bọn họ qua đêm. Lúc đó y đã nghĩ, chẳng mấy chốc mùa xuân sẽ đến, nhành cây đó sẽ đâm chồi nảy lộc, bừng lên sức sống.
Đưa tay lau nước mắt, Ngọc Huyên lắc đầu:
“Chắc sẽ không thành đâu… Không được đâu, Tiểu Huyền.”
Tam vương tử mỉm cười, không thuyết phục y nữa mà vươn tay kéo kín áo choàng cho Ngọc Huyên, đoạn dặn dò:
“Huynh nhớ dắt Tiểu Bạch theo.”
Ngọc Huyên sững người, định hỏi vì sao đệ biết nhưng rồi lại thôi. Từ khi Tam vương tử hồi phục thần trí, cho dù lúc “tỉnh” lúc “mê”, thế nhưng mỗi khi y tỉnh táo, Ngọc Huyên luôn cảm thấy ở Tam vương tử lúc nào cũng toát lên khí chất thế ngoại cao nhân, người thường nhìn không thấu.
“Mau đi đi.”
“Ừm. Đệ nhất định phải bảo trọng đấy.” Ngọc Huyên ôm chặt Tiểu Huyền, nói lời giã biệt.
Sau khi Ngọc Huyên đi rồi, Tiểu Huyền mới chậm rãi bước xuống khỏi sập gỗ. Em khoác áo bước ra ngoài, cầm đèn đi đến trước gian viện của Ngọc Huyên giờ đây đang tối om, cửa đóng then cài.
Tam vương tử nhẩm tính thời gian, lát sau mở cửa bước vào bên trong viện.
“Ngọc Huyên ca ca, để đệ kéo dài chút thời gian cho huynh.”
Khi Khung Tuấn khui thêm bầu rượu thứ ba, Khung Dực bắt đầu cảm thấy hơi sốt ruột. Giờ này có lẽ Tiểu Huyền và Ngọc Huyên đã dùng cơm tối xong rồi. Có thể Tiểu Huyền sẽ đi ngủ sớm, còn Ngọc Huyên sẽ thức muộn một chút để chờ hắn ghé sang. Hắn phải nhanh nhanh lên mới được.
“Sao hôm nay đại ca uống nhiều vậy?” Khung Dực nâng cốc lên, đưa mắt nhìn Khung Tuấn rồi hỏi.
“À.” Khung Tuấn lơ đãng đặt bầu rượu sang một bên, sau đó gắp thêm một ít thịt cua cho Khung Dực. “Hiếm khi có dịp ngồi uống rượu cùng đệ.”
“Tết những năm trước đệ đâu có ở kinh thành. Mỗi ta và phụ hoàng, ngày Tết cũng có phần hiu quạnh…”
Khung Dực vốn không mặn mà với thịt cua lắm, hắn thích ăn thịt hơn. Tuy nhiên Nhị vương tử không chối từ, ngoan ngoãn cầm bát lên ăn sạch.
“Sau này…” Khung Dực đặt bát xuống, cười vỗ vai Khung Tuấn rồi nói.
“Đại vương tử! Đại vương tử! Xảy ra chuyện rồi!”
Thân vệ của Khung Tuấn đột nhiên xông vào, nhìn thấy Khung Tuấn và Khung Dực đang ngồi cùng nhau, hắn bèn lao đến rồi quỳ mọp xuống.
Khung Dực bị cắt ngang, ngẩng lên nhíu mày nhìn trong khi Khung Tuấn thì nghe tim đập nhanh một nhịp.
Cuối cùng cũng đến.
“Chuyện gì?” Khung Tuấn đứng dậy, nghiêm giọng nhìn người thân vệ.
“Cung… cung điện của Tam vương tử xảy ra hỏa hoạn, lửa đang bốc cháy rất cao rồi!”
“Ngươi nói cái gì?” Đại vương tử và Nhị vương tử đồng thời quát lên.
“Tại sao đột nhiên lại xảy ra hỏa hoạn? Tam vương tử thế nào?” Khung Dực đứng phắt dậy rồi bắt đầu sải những bước chạy như bay. Bên cạnh hắn, Khung Tuấn cũng vội vàng theo sát gót, đầu óc nảy ra muôn vàn suy nghĩ.
Chẳng phải sẽ là tin báo Ngọc Huyên tự sát sao? Sao đột nhiên lại biến thành hỏa hoạn? Chẳng lẽ… y chọn cách tự thiêu?
“Đã dập lửa chưa?”
“Bẩm… chúng thần đang dập lửa nhưng lửa cháy quá to. Với cả… với cả…”
“Nói!” Khung Dực sốt ruột gắt lên.
“Với cả, khu vực bị cháy chính là gian viện của Hoàng tử Kinh Lạc.”
Vừa nghe xong câu đó, Khung Dực ngay tức khắc cảm thấy toàn thân mình lạnh toát.
Ngọc Huyên… Ngọc Huyên… Ngọc Huyên…
“Đi… đi mau!” Nhị vương tử cố gắng trấn tĩnh, nửa chạy nửa phi thân mà lao như bay trong màn đêm.
Lúc nhị vị Vương tử đến nơi, ngọn lửa đã bốc cao ngùn ngụt. Trời mùa đông lạnh lẽo, đúng ra khó có thể xảy ra hỏa hoạn như mùa hè. Ngọn lửa này lại lớn bất thường, cứ như là có người cố tình gây ra.
Trong mảnh sân trước gian viện, Thủ Vệ Quân Trích Nguyệt, lính gác và hạ nhân chạy tới chạy lui, hò hét dập lửa, hò hét tìm người.
Khung Dực trông thấy ngọn lửa hung hãn cao quá đầu người, khói đen tỏa ra nghi ngút, hắn gần như ngã quỵ. Vội túm chặt một hạ nhân vừa chạy ngang, Nhị vương tử khàn khàn giọng hỏi, hai mắt đỏ đầy tơ máu:
“Hoàng… Hoàng tử Kinh Lạc đâu?”
“Bẩm… bẩm… từ khi phát hiện cháy đến giờ vẫn chưa thấy người đâu. Chúng nô tài nghĩ… ngài ấy đang kẹt bên trong rồi…”
Khung Dực thả hạ nhân ra, cả người lảo đảo như suýt ngã, đầu óc chỉ còn nghe thấy những tiếng bưng bưng bưng đau đớn. Hắn lấy hết sức bình sinh trụ vững, tay đưa lên cởi áo choàng ra trùm lên đầu rồi nhún chân lấy đà, chuẩn bị lao vào bên trong.
Thế nhưng một đôi bàn tay cứng như thép đã bay đến ghìm chặt Khung Dực lại cực kỳ đúng lúc.
“Thả ta raaaaaaa!” Khung Dực gào lên phẫn nộ.
“Ngài điên à, Nhị vương tử!!!” Kỷ Phong cũng gào lên, toàn thân vận sức. “Không được vào! Ngài không được vào!!!! Người đâu, người đâu? Giúp ta giữ Nhị vương tử lại! Mau!!!”
Bên cạnh, Khung Tuấn nhìn ngọn lửa hừng hực mà không giấu nổi vẻ khó tin, bất giác đôi mày xoắn chặt.
Sao lại có hỏa hoạn?
Tự thiêu ư? Không giống tính cách của y chút nào.
“Đại vương tử! Nhị vương tử! Tìm được rồi!” Người thân vệ của Khung Tuấn lao đến, gấp gáp tâu.
Khung Dực và Kỷ Phong đang vật lộn bên này, nghe vậy lập tức dừng lại rồi nhìn sang. Ngay cả Khung Tuấn cũng sốt ruột không kém.
“Tìm thấy Tam vương tử rồi! Nãy giờ ngài ấy ở hậu viện chơi, không gặp nguy hiểm gì hết.”
Gương mặt Khung Dực giãn ra một chút, sau đó đã lập tức trắng bệch. Vậy… vậy Ngọc Huyên của hắn thì sao?
Lẽ nào… lẽ nào em vẫn đang kẹt bên trong ư?
Thế nhưng ở bên cạnh, Khung Tuấn đã vỡ lẽ ra tất cả.
Ngọc Huyên căn bản không hề tự thiêu! Việc có thể tổn hại đến Tiểu Huyền, y chắc chắn sẽ không làm.
Nếu vậy, y…
“Cấp báo!!! Cấp báo!!!” Một tướng lĩnh Thủ Vệ Quân hối hả chạy đến, mặt mày xanh mét, lắp bắp thưa lên. “Đại… Đại vương tử! Nhị vương tử! Hoàng tử Ngọc Huyên… Hoàng tử Ngọc Huyên bỏ trốn rồi!”
Khung Tuấn hít vào một hơi, nghiến răng nén tiếng chửi thề.
Mẹ kiếp! Mắc mưu rồi!
Khung Dực và Kỷ Phong cũng sững người ra, như là không tin mình vừa nghe thấy cái gì.
“Y… nhân lúc chúng ta đang huy động nhân lực cứu hỏa, y phi ngựa vượt qua cổng thành phía sau hoàng cung rồi!”
Cổng thành phía sau đang mở, lại còn “vô tình” được bố trí ít lính canh vào đêm mùng một Tết.
Khung Tuấn không chịu nổi nữa, chẳng cần chờ đến khi Tiểu Huyền được hạ nhân mang đến đã xoay lưng nhắm hướng chuồng ngựa mà chạy đi.
“Còn chần chờ cái gì! Đuổi theo! Toàn lực đuổi theo cho ta!”
Khung Dực và Kỷ Phong liếc nhau một cái, chẳng nói chẳng rằng cũng lập tức lao theo.
Ngọc Huyên còn sống! Còn sống!
Khung Dực vừa chạy đến bên Tiểu Hổ vừa suy nghĩ điên cuồng. Vậy… chính y đã đốt lửa nghi binh rồi bỏ trốn ư?
Vì sao lại làm vậy ngay lúc này?
Nhị vương tử bất giác liếc mắt sang đại ca mình. Đại vương tử thì chẳng buồn để ý, từ đầu chí cuối chỉ âm trầm giục ngựa phi nhanh.
Nhóm truy binh ngay tức khắc cầm đuốc soi đường rồi xuất phát. Cả hoàng cung đèn đuốc sáng rực, náo loạn ầm ĩ.
Giữa lúc bộn bề ấy, không ai để ý đâu đó tại một góc nhỏ bên hông Trích Nguyệt, một mũi tên châm lửa lặng lẽ phóng lên trời, vẽ thành một vòng cung rồi cắm phập vào một gốc cổ thụ mọc sát vách tường thành.
Thiếu niên ngoại tộc trẻ tuổi nãy giờ vẫn đang ẩn mình trong bóng tối chờ động tĩnh, lúc này mới nhanh chóng rút mũi tên ra khỏi thân cây, dập lửa rồi nhảy xuống đất.
Tới lúc rồi, phải gấp rút hành động ngay.
Vút. Một nhành cây khô quẹt ngang người Ngọc Huyên khi y cùng Tiểu Bạch phóng qua, làm rách một mảng áo trên vai. Ngọc Huyên thở dồn, trống ngực gióng lên liên hồi, hai tay lạnh toát cố gắng nắm chặt dây cương. Y vừa mới vượt cổng thành, vẫn chưa đi được xa lắm, phía sau vẫn còn nghe vọng tới tiếng binh sĩ hò hét gọi nhau.
Nhanh, nhanh nữa, nhanh nữa Tiểu Bạch!
Ngọc Huyên ngoái đầu quay lại nhìn, qua nhịp vó ngựa trập trùng cùng ánh đèn từ hoàng cung vọng ra, y lờ mờ thấy tốp binh sĩ đầu tiên đã phi ngựa lao ra khỏi thành.
Đêm nay không có trăng. Ngọc Huyên chỉ còn cách nương theo ánh sáng mờ nhạt của bầu trời sao và con đường mòn trước mặt. Y không ngờ Tiểu Huyền lại châm lửa đánh lạc hướng và kéo dài thời gian giúp mình, thế nhưng lại càng không ngờ truy binh chẳng mấy chốc đã nhanh chóng đuổi theo.
Phầm phập. Phầm phập. Phầm phập.
Ngọc Huyên cắn răng, giục Tiểu Bạch phi nhanh hơn. Khu vực này nằm sâu trong cánh rừng Lá Bạc, Ngọc Huyên và Tiểu Bạch cũng chưa đi đến tận đây bao giờ. Rừng càng lúc càng rậm rạp, con đường mòn dưới chân cũng từ từ mờ nhạt rồi mất lối.
Lúc này Ngọc Huyên đã hoàn toàn mờ mịt, chỉ đành phải đánh liều đi tới, không còn đường lui.
“Ngọc Huyênnnnnnn!”
“Ngọc Huyênnnnnnnnnnnnnnn!”
Ngọc Huyên nghe trái tim mình hẫng lên không trung, lơ lơ lửng lửng, hai mắt lập tức cay xè. Y quay lại, thấp thoáng nhìn thấy trong đoàn truy binh đang cầm đuốc đuổi theo có bóng dáng một nam nhân cao lớn, dưới thân là một con chiến mã sẫm màu.
Bên cạnh anh còn có một người nữa, chắc chắn người đó là Đại vương tử.
Ngọc Huyên quay lưng lại, đưa tay quẹt nước mắt.
Không được, mình phải tập trung. Tập trung!
Ngọc Huyên biết hai con chiến mã của Khung Dực và Khung Tuấn đều thuộc hàng thượng đẳng, lại còn dày dạn kinh nghiệm sa trường, chẳng mấy chốc y sẽ bị đuổi kịp.
Phía trước vẫn tối mờ. Qua tiếng gió táp bên tai, Ngọc Huyên nghe thấy tiếng gầm của con sông Vạn Kiếp đang mùa nước xiết.
Híiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii.
Tiểu Bạch bất ngờ chồm lên hí vang, hai vó phía trước huơ kịch liệt trên không. Ngọc Huyên nhanh tay kéo cương lại, hai chân ghì chặt bụng ngựa. Khoảnh rừng rậm trước mặt đột ngột mở ra một khoảng không tối om, bên dưới là dòng sông cuồn cuộn đang gầm rú.
Ngọc Huyên thấy tim đập dồn dập khiến y phải đưa tay lên ôm ngực, phổi liên tục hít vào những hơi thở lạnh buốt, tất cả mạch máu chảy rần rật trong cơ thể.
Cùng đường rồi.
“Ngọc Huyên!”
Anh gọi y một tiếng thảng thốt, xé lòng.
Đúng như Ngọc Huyên dự đoán, hai con chiến mã đi đầu là của nhị vị Vương tử. Ở phía xa, Kỷ Phong đang cùng một toán binh khác rút ngắn dần khoảng cách, gương mặt cực kỳ lo âu.
“Ngọc Huyên! Ngọc Huyên, em không sao chứ?” Khung Dực vừa trờ đến liền ghìm cương ngựa rồi nhảy xuống. Hắn chỉ bước mấy bước về phía y đã sững sờ nhận ra Ngọc Huyên đang đứng sát mép bờ vực.
“Ngọc Huyên…”
Khung Dực khàn giọng gọi thêm một lần. Bên cạnh hắn, Khung Tuấn cũng nhảy xuống lưng ngựa rồi đứng phía sau, chẳng tiến thêm bước nào. Ánh mắt Đại vương tử chăm chăm rọi vào dáng người mảnh khảnh của y, gương mặt âm lãnh không rõ ý.
Ngọc Huyên quay đầu lại nhìn Khung Dực. Khoảnh khắc vừa chạm được vào ánh mắt thẫm màu của y, Khung Dực liền hiểu.
Y đã biết rồi.
“Anh Khung Dực.” Ngọc Huyên chậm rãi xuống khỏi lưng Tiểu Bạch, sau đó thả dây cương, vỗ vỗ Tiểu Bạch cho nó tiến lại phía anh.
Gió đêm rít ngang qua, tiếng sông chảy xiết thét gào.
“Thì ra… lúc trước anh gạt em.”
Khung Dực thấy lồng ngực như bị hỏa dược công phá, toang hoác, nát bươm.
Ầm ầm ầm. Nội tâm Nhị vương tử Đại Thương cũng theo đó mà sụp đổ.
Khung cảnh này sao mà giống y hệt những cơn ác mộng trước giờ của hắn. Đêm đen. Ánh mắt uất nghẹn của y. Có mũi kiếm nhọn. Còn có máu tươi vấy bẩn lam y thanh thuần.
Ngọc Huyên ngẩng đầu nhìn hắn, gương mặt lạnh lẽo không một chút xúc cảm gì, chẳng khác nào gương mặt của một người đã chết.
“Chúng ta sẽ không có hòa bình nào cả.”
Dứt lời, y quay người nhảy thẳng xuống vách núi, bên dưới là Vạn Kiếp muôn trùng sóng dữ.
“Khônggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggg!!!”
Khung Dực nhào tới, cánh tay vươn ra chỉ níu được một góc chiếc khăn lụa bị gió hất ngược lên cao.
Tiếng thét của hắn xuyên thủng màn đêm, xé rách cổ họng. Chất lỏng tanh ngọt xộc ra khiến Khung Dực nôn ra một bãi máu đỏ tươi.
Ai đó phía sau chợt đập thật mạnh vào gáy Khung Dực. Hắn khuỵu chân ngã xuống, trước khi ngất đi vẫn cố gắng dụng sức nhìn về hướng kia.
Trong một giây tỉnh táo cuối cùng, Khung Dực lờ mờ thấy Tiểu Bạch hí vang rồi cũng quay người lại phóng xuống vực sâu, bốn vó thốc lên làn bụi mịt mù.
Đêm đen phủ xuống như cõi mộng.
Ngày hôm sau là sáng mồng hai Tết, trời quang mây tạnh, nắng xuân ấm áp chiếu rọi muôn nơi. Bá tánh Vương Đô không hề hay biết hoàng cung Trích Nguyệt đã có một đêm mất ngủ. Người người thức dậy thay quần áo mới, lên phố vãng cảnh, sẵn tiện gọi nhau mua bánh mứt ở hàng bánh dị tộc nổi tiếng kia. Thế nhưng khi đến nơi, họ chỉ thấy một bãi đất trống hoác, quầy hàng của hai chị em cô chủ quán đã biến mất chẳng rõ tăm hơi, không một dấu vết gì lưu lại.