Vân Lạc Đình nghi ngờ hỏi: “Cái này dùng như thế nào?”
Bùi Huyền Trì nhìn cậu chăm chú, sau khi cân nhắc hắn đứng dậy, đi vòng ra phía sau Vân Lạc Đình.
Trong anh mắt mờ mịt của Vân Lạc Đình, hắn duỗi tay cầm lấy cái túi trữ vật kia.
Vân Lạc Đình sửng sốt.
Bùi Huyền Trì nhẹ giọng nói: “Nhắm mắt lại.”
Tuy cậu không biết Bùi Huyền Trì muốn làm cái gì, nhưng Vân Lạc Đình vẫn nghe theo lời hắn nói nhắm hai mắt lại. Linh lực theo lòng bàn tay tản ra, một lò lửa đỏ mơ hồ hiện ra trước đôi mắt nhắm chặt, bốn phía xung quanh tối đen, bếp lò trở lên đặt biệt dễ thấy. Mới hơi có ý cử động một tý, lò luyện đan liền biến mất không thấy đâu.
Đồng thời, bên tai truyền đến giọng nói của Bùi Huyền Trì: “Được rồi, mở mắt ra đi.”
Cái lò luyện đan kia đã được đặt ở giữa nhà, chắn ngang trước cửa.
“Dùng cách này để lấy đồ từ trong túi trữ vật ra.”
Vân Lạc Đình gật đầu: “Bây giờ ngươi định bắt đầu luyện đan sao?”
“Lát nữa sẽ mang đồ đến thư phòng.” Khi luyện đan khó tránh khỏi sẽ mắc phải sai lầm, linh khí bị bốc hơi sẽ ở nguyên một chỗ rất lâu không tiêu tan. Đã lâu rồi hắn không có luyện đan, hơn nữa loại đan này là lần đầu tiên luyện chế, cần phải cẩn thận một chút. Tuy trong lòng hắn biết sẽ không làm hỏng nhưng vẫn muốn cẩn thận hơn.
Bùi Huyền Trì cầm lấy túi trữ vật rồi thu hồi lò luyện đan vào, hỏi: “Thời tiết bên ngoài ngày hôm nay cũng không lạnh. Vừa lúc buổi trưa có ánh mặt trời, có muốn đi ra ngoài phơi nắng không?”
Mấy ngày trước trời có tuyết rơi, hơn nữa mèo nhỏ bị hắt hơi. Hắn vẫn luôn không muốn để mèo nhỏ chạy ra ngoài, lúc phơi nắng cũng chỉ để cậu nằm ở trên bệ cửa sổ ở trong phòng. Cẩn thận nghĩ lại, thật ra rất lâu rồi cậu không phơi nắng dưới ánh mặt trời.
Vân Lạc Đình không có hứng thú đối với chuyện phơi nắng. Vì xung quanh cũng không có việc gì để làm, cậu liền hỏi: “Lúc luyện đan ta có thể giúp được gì cho ngươi không?”
Bùi Huyền Trì nghĩ một chút nói: “Hương đan luyện ra lúc luyện đan cũng có ích lợi đối với linh thú, hẳn là sẽ có trợ giúp tới việc tu luyện của ngươi.”
Nói xong, Bùi Huyền Trì đứng dậy nói: “Cầm linh thảo rồi đi theo ta.”
“Được!”
– – –
Linh thảo đã để vài ngày, không được đặc biệt chăm sóc, cũng không được tưới nước, nhìn qua lá cây vẫn giữ được màu xanh biếc. Lò luyện đan được đặt ở giữa thư phòng, Bùi Huyền Trì đứng cách lò luyện đan không xa, dùng tay vẽ trận pháp tụ linh.
Mặc dù Vân Lạc Đình không tu luyện, nhưng linh lực trong cơ thể vẫn cứ vận chuyển, khiến cho cậu cũng có thể cảm nhận được rõ ràng dòng khí màu đỏ kia. Từng nét bút hợp lại thành một trận pháp nhỏ, bay lơ lửng trước mặt giống như là một đám sương mù màu đỏ. Khi nhìn kỹ có thể thấy được hướng đi của những nét bút bên trong đó, là hình dáng của trận pháp sau khi thu nhỏ lại.
Sau khi trật pháp được mở ra, đặt lò luyện đan ở giữ trận pháp, trận pháp được kích hoạt trong nháy mắt. Vân Lạc Đình cảm thấy trong chớp mắt linh lực trong phòng có hơi ngưng trệ. Tiếng gió nhẹ bên ngoài cũng theo đó biến mất, giống như đem toàn bộ thư phòng ngăn cách với thế giới bên ngoài.
Vân Lạc Đình thấy Bùi Huyền Trì bắt đầu luyện đan, cũng không nói gì, cậu yên lặng ngồi ở bên cạnh hắn. Không nhìn thấy lửa trong lò luyện đan, cũng không cảm giác được nhiệt độ của nó. Hoa văn màu tím dần dần lan ra toàn bộ lò luyện đan.
Từng cây linh thảo bay lên rồi bay vào bên trong lò luyện đan, linh lực thanh nhã dùng một loại tốc độ cực chậm tản ra bên ngoài.
Bên trong lò luyện đan đang vận chuyển như thế nào, cậu không thể nhìn thấy được.
Sau khi linh lực ổn định, Vân Lạc Đình lấy ngọc bội khổng tước ra. Không biết linh lực luyện đan có hiệu quả với khổng tước hay không nữa, bây giờ lại không phải là thời gian khổng tước tỉnh táo, nên không có cách nào hỏi khổng tước. Thế nên cậu đã mang khổng tước vào cùng. Bây giờ coi lại, khổng tước vẫn chưa có tỉnh, nhưng linh hồn phản chiếu ở trong đó đã nhắm mắt lại rồi bắt đầu tu luyện. Dưới tác dụng của linh lực, hồn phách lại ngưng tụ thêm vài phần.
Đã rất lâu rồi không có tiến triển, bây giờ cũng có thể coi như là dùng linh lực của luyện đan để đột phá.
Từ lúc khổng tước bắt đầu tu luyện, Vân Lạc Đình liền tìm nơi có linh lực đầy đủ rồi treo miếng ngọc bội lên. Sau khi làm xong, Vân Lạc Đình lại quay về ngồi bên cạnh Bùi Huyền Trì, nhìn thấy mồ hôi trên trán hắn. Cậu lại vội vàng đứng dậy đi tìm khăn rồi quay trở về giúp hắn lau mồ hôi.
Luyện đan vốn tốn nhiều thời gian nhất, cũng không biết đã qua bao lâu, từ bên ngoài truyền đến tiếng bước chân. Vân Lạc Đình ngẩng đầu nhìn thoáng qua. Không có sự cho phép của Bùi Huyền Trì, người khác không được phép bước vào viện chính. Cho nên tiếng bước chân này hẳn là đi đến trước cửa viện chính.
Quả nhiên, một lúc sau liền nghe thấy giọng nói của quản gia: “Điện hạ, bữa tối đã chuẩn bị xong, ngài có muốn dùng luôn không?”
Giọng nói của quản gia rất nhỏ, có lẽ là do khoảng cách quá xa.
Vân Lạc Đình nghĩ một chút, sau đó từ từ đứng dậy đi ra ngoài.
Quản gia đợi ở cửa một lúc, đang chuẩn bị lại hỏi thêm một câu thì thấy cánh cửa viện chính được mở ra.
Ông nhìn thấy người mở không phải là Bùi Huyền Trì, mà là thiếu niên sáng nay đứng ở bên cạnh Bùi Huyền Trì, quản gia dừng một chút, nói: “Công tử.” Có thể đứng ở bên cạnh điện hạ, tất nhiên không phải là người bình thường. Lại thêm thái độ của điện hạ đối với vị thiếu niên này, quản gia tất nhiên càng không giám lơ là, cung kính hành lễ.
Sợ tiếng động sẽ làm ảnh hưởng tới Bùi Huyền Trì đang ở trong phòng, Vân Lạc Đình cố ý ra ngoài nói một tiếng: “Bây giờ dùng bữa tối vẫn còn quá sớm, ngươi cứ mang về trước đi.”
Quản gia cười tủm tỉm nói: “Công tử, sắc trời cũng đã không còn sớm, hơn nữa điện hạ và công tử vẫn chưa dùng cơm trưa, tất nhiên bữa tối nên dùng sớm một chút.”
“Bên phía phòng bếp nhỏ đã chuẩn bị vài món mà điện hạ thích ăn, nô tài sợ lạnh rồi sẽ ảnh hưởng đến hương vị.”
Vân Lạc Đình nói: “Đưa nó cho ta.”
Quản gia đưa rổ đang cầm trong tay cho cậu: “Hai tầng trên cùng là đồ ăn, tầng dưới cùng là canh, còn ngăn giữa là điểm tâm mà ngày thường điện hạ giao phó phòng bếp làm, làm phiền công tử.”
Đưa giỏ qua, quản gia nói lời cảm tạ sau đó hành lễ rồi rời đi. Vì mấy tầng của giỏ đều được làm bằng gỗ nên khá nặng. Sợ canh ở bên trong sẽ tràn ra ngoài, Vân Lạc Đình xách rất cẩn thận. Lúc cậu trở về Bùi Huyền Trì còn đang luyện đan. Vân Lạc Đình không có lấy đồ ăn ra, mà để thẳng cái giỏ lên trên mặt bàn, chờ Bùi Huyền Trì làm xong thì bọn họ sẽ cùng nhau ăn cơm.
– – –
Trời ngày càng tối, mây đen che khuất ánh trăng nhàn nhạt. Trong phòng không có ngọn nến nào được thắp lên, chỉ có linh quang yếu ớt từ lò luyện đan thỉnh thoảng lại phát ra, hư vô mờ mịt, cứ thế ảm đạm lóe qua.
Khi Bùi Huyền Trì từ từ thu hồi lại ma khí, đan dược ở bên trong lò luyện đan cũng đã thành hình. Bùi Huyền Trì giơ tay lên định thu đan dược vào trong lòng bàn tay, lại cảm thấy hơi ấm áp. Đầu ngón tay hắn ngưng lại, Bùi Huyền Trì cúi đầu nhìn qua, chỉ thấy mèo trắng nhỏ buồn ngủ ghé vào trên đùi hắn, móng vuốt móc lấy vạt áo hắn.
Nhìn bộ dạng này, giống như là…… đã ở bên hắn rất lâu.
Giống như bị động tác vừa rồi của hắn quấy nhiễu.
Ánh mắt Vân Lạc Đình sáng lên: “Meo meo……”
Ngươi xong việc rồi sao.
– —-
Đăng xong chương này tui lại tiếp tục sủi đây ???.