Đôi chân Hắc Hổ cong gập lại, quỳ xuống, đầu gối gã
cắm thẳng xuống dưới mặt đất.
Nỗi đau đớn khiến mặt Hắc Hổ trở lên trắng bệch, chống
tay xuống đất muốn mượn lực đứng lên, nhưng không
tài nào rút chân ra nổi.
Gấy rồi!
Chân gã gấy rồi, giờ đã liệt hoàn toàn, ngoài đau đớn thì
gã không cảm nhận được gì nữa.
“Đây là sự trừng phạt nho nhỏ”
Giang Ninh từ trên cao nhìn xuống Hắc Hổ: “Mày phục
không?”
Hắc Hổ hít sâu một hơi, mặt từ từ đỏ lên, đau đớn lại
khiến cho thần trí gã càng thêm tỉnh táo.
Gã nhìn trừng trừng vào Giang Ninh, không thể ngờ được.
Giang Ninh nói ra tay là ra tay luôn, lại còn mạnh đến
Vậy, vừa nãy…hắn ra tay thế nào?
Gã còn chả nhìn rõ thì làm sao mà phản ứng kịp!
Đây chính là người gã không thể chọc vào trong miệng
Hoàng Ngọc Minh?
Từ lúc nào mà thành phố Đông Hải lại xuất hiện một kẻ
đáng sợ nhường này?
“Tao, tao không phục, mày dám giết tao!”
Hắc Hổ nghiến răng ken két, khản cả giọng, đôi mát đỏ
quạnh lên.
“Rầm!”
Lại thêm một chân đá vào dưới cằm Hắc Hổ, “rắc” một
tiếng, xương cằm Hắc Hổ cũng vỡ vụn, ngã xuống đất,
không nói năng được gì nữa.
Giang Ninh không thèm nói mấy lời vô nghĩa với gã.
Không phục?
Vậy hắn để gã phục!
Những thuộc hạ Hắc Hổ dẫn theo đang đứng xung
quanh trợn mắt há hốc mồm.
Quá bá đạo rồi đó!
Giang Ninh nói đánh là đánh, đó là Hắc Hổ – kẻ ác có
tiếng trong thế giới ngầm kia mà.
Nhưng hiện giờ bị Giang Ninh đánh cho đến không có
sức mà đánh lại, mà giờ ngay cả đấu mồm gã cũng chả
có cơ hội.
Chúng nắm chặt cây gậy trong tay nhưng chả ai dám
xông lên.