Cô cũng không nghĩ tới việc Diệp Tổ Mẫn ghét Diệp Lệnh Úy, dù có nghĩ tới thì cũng chẳng suy xét nhiều như vậy, cô không thể đứng nhìn Lưu Giai Nghệ sa đọa thế được.
Nhưng Diệp Linh Lan vẫn do dự, bất an.
Diệp Nguyên hờ hững gián đòn cuối cùng: “Lần này, thi tháng ở trường Trung học số ba, Diệp Lệnh Úy xếp hạng 67… À quên, là hạng 67 khối…”
67?
67!
Hai mắt Diệp Linh Lan phát sáng.
Hạng 67 ở Trung học số ba mà đem đi so với trường khác thì đã là hạng nhất khối rồi.
Cạnh tranh mỗi lần thi cử ở Trung học số ba khó gấp hai lần mấy trường khác. Có người nói, thi đậu vào Trung học số ba rồi, người đó chắc chắn đã có cửa bước vào Thân Đại, Kinh Đại, mấy trường trọng điểm khác chỉ là sự lựa chọn phía sau mà thôi.
Lúc nhìn lại Diệp Lệnh Úy, ánh mắt của Diệp Linh Lan dịu đi rất nhiều, cô ta chớp mắt một cái, ôi đúng là trông khác trước kia rất nhiều.
“Lần này Diệp Lệnh Úy thi thế nào?” Diệp Tổ Mẫn vốn đang nói chuyện với con trai thứ Diệp Dương lại chợt đổi đề tài, hỏi không đầu không đuôi như thế, nhất thời mọi người đều quay sang nhìn Diệp Lệnh Úy.
Cũng ngay lúc này, bọn họ mới phát hiện ra, chỗ Diệp Lệnh Úy ngồi không phải ở cuối mà là ở cạnh Diệp Sầm.
Lúc bị hỏi, Diệp Lệnh Úy vẫn đang lột cam, cậu chẳng thèm ngước lên nhìn, mượn câu thương hiệu của Phí Lan: “Cũng tàm tạm ạ.”
Diệp Tổ Mẫn “ừ” một tiếng không nhẹ cũng chẳng nặng, “Năm sau thi tốt nghiệp cấp ba rồi, đừng có làm xấu mặt nhà họ Diệp đấy.”
Năm đó con trai cả của ông ta là song thủ khoa hai ban xã hội và tự nhiên, tin tức tuyên dương vừa lên, giá cổ phiếu của Diệp thị tăng chóng mặt, hứa hẹn Diệp thị có một người thừa kế đầy tài năng.
Nhưng sau con trai cả, nhà họ Diệp không còn ai thành thủ khoa nữa, Diệp Sầm học cũng giỏi, nhưng lúc ấy anh bận chuyện công ty, không thể gánh hết được.
Diệp Tổ Mẫn không hi vọng gì nhiều ở Diệp Lệnh Úy, chỉ cần đừng quá tệ là được.
“Ông nội.” Diệp Sầm đặt nĩa xuống, nói: “Lần này Diệp Lệnh Úy thi rất tốt.”
Rất tốt?
Lúc này Diệp Tổ Mẫn mới nhìn thẳng vào Diệp Lệnh Úy, đối phương không thèm quan tâm, cứ thế cho miếng cam vào mồm, điệu bộ chẳng giống ngày xưa chút nào, ra dáng người nhà họ Diệp lắm.
Ông ta nhìn Diệp Sầm: “Rất tốt là tốt như nào?”
Diệp Sầm khẽ cười: “Hạng sáu mươi mấy trong khối.”
Trên bàn ăn vang lên tiếng xuýt xoa, sinh ra và lớn lên ở Thân Thành, bọn họ hiểu rất rõ câu “hạng sáu mươi mấy trong khối” ấy có sức sát thương lớn cỡ nào. Hiện giờ những người có địa vị cao trong các lĩnh vực, nếu họ học ở Thân Thành, thì quá nửa là xuất thân từ Trung học số ba.
Trung học số ba là sân đấu của thiên tài, cũng là cái nôi của những người thành đạt.
Diệp Tổ Mẫn bình tĩnh nhìn Diệp Lệnh Úy, một hồi lâu mới nở nụ cười không được tự nhiên cho lắm. Diệp Lệnh Úy ngẩng đầu lên nhìn, chợt cảm thấy hơi gai mắt.
Thật nực cười. Nguyên nhân Diệp Sầm và Diệp Huyến ghét cậu còn có thể giải thích được, nhưng thái độ của Diệp Tổ Mẫn đối với cậu lại là thái độ đối xử với kẻ yếu hơn mình, không hề có chút tình cảm nào trong đó.
Thái độ Diệp Tổ Mẫn thay đổi nên những người khác cũng thay đổi theo.
“Hừ! Một đám hùa theo!” Bầu không khí vui vẻ đột nhiên bị tiếng của Lưu Giai Nghệ phá vỡ, người xung quanh bỗng trở nên lúng túng gượng gạo, mấy chuyện như thế thì giữ trong lòng chứ ai lại nói ra như thế, ai nghe được sẽ bảo mình không biết điều.
Mặt Diệp Tổ Mẫn sầm xuống. Ông ta đặt đũa xuống, tựa lưng vào ghế ngồi, tuy tuổi đã già nhưng trông vẫn rất khí thế. Chủ gia đình đã để đũa xuống rồi, đương nhiên những người khác cũng buông đũa theo.
“Cút ra ngoài.” Diệp Tổ Mẫn nén giận nói.
Lưu Giai Nghệ quăng luôn đôi đũa lên bàn, đũa chạm vào chén kêu leng keng, cô thiếu nữ kìm nước mắt: “Cút thì cút, hứ!”
Diệp Linh Lan: “…” Cảm nhận được tầm mắt của Diệp Tổ Mẫn lia tới mình, Diệp Linh Lan khóc không ra nước mắt, cô ta xin thề, đứa con gái ngỗ nghịch này không phải do cô ta dạy dỗ.
Trên bàn ăn lặng ngắt như tờ, nhưng nếu nghe thật kỹ có thể nghe thấy tiếng nhai truyền đến từ một chỗ nào đó.
Diệp Sầm nhìn Diệp Lệnh Úy đang ngồi cạnh mình, cậu trai thả lỏng tựa vào ghế gặm cherry, ngón tay cậu dính nước thịt quả màu đỏ, trông cậu dường như chẳng quan tâm đến tình hình xung quanh, chỉ muốn ăn mà thôi.
Diệp Sầm rất kính trọng Diệp Tổ Mẫn, anh đanh mặt lại: “Diệp Lệnh Úy, ngồi đàng hoàng.”
Diệp Lệnh Úy mắt điếc tai ngơ, bình tĩnh ăn hết quả cherry, sau đó lau khô tay, đứng dậy: “Em đi trước, em hẹn bạn mai tới công ty anh cả chơi rồi đấy.”
Diệp Tổ Mẫn nhìn Diệp Sầm: “Con đồng ý với nó?”
Diệp Sầm chau mày: “Con không biết chuyện này.”
Diệp Lệnh Úy nghe xong liền bày ra vẻ mặt oan ức: “Anh cả hứa, em thi xong rồi, muốn cái gì anh cũng đồng ý…”
Diệp Sầm lập tức đanh mặt, đúng là anh đã nói thế, nhưng…
“Công ty không phải chỗ muốn quậy gì là quậy.” Diệp Tổ Mẫn quát: “Ẩu tả, không biết điều à?”
“Con không quan tâm.” Diệp Lệnh Úy đứng đó, nói tỉnh bơ: “Anh cả đồng ý rồi, ông muốn nói gì thì nói với anh cả, con không thèm nghe ông nói.”
Diệp Lệnh Úy nói dứt lời, xung quanh vang lên tiếng hít hà lần nữa.
Ngay cả Lưu Giai Nghệ quậy lật trời lật đất cũng chưa bao giờ dám nói thách với Diệp Tổ Mẫn như thế, uy nghiêm của ông khiến đám con cháu không ai dám thở mạnh, chứ nói chi là to gan tranh cãi lại.
Diệp Tổ Mẫn còn chưa nói gì, Diệp Sầm đã đứng dậy, giơ tay lên vung về phía mặt Diệp Lệnh Úy.
Diệp Nguyên hãi hùng kêu lên: “Anh cả!”
Diệp Lệnh Úy ngẩng mặt lên: “Anh đánh đi, đánh chết tôi đi, tôi đi theo ba ngay…”
Tay Diệp Sầm dừng giữa không trung, mặt anh giận dữ đầy đáng sợ, một lúc sau anh hạ tay, ngồi xuống, lạnh lùng bảo: “Cút.”
“Tuy anh muốn đánh tôi, nhưng ngày mai tôi vẫn đến công ty anh,” Diệp Lệnh Úy hạ thấp giọng: “Anh đồng ý với tôi rồi.”
Diệp Sầm tức đến đau gan.
Cuối cùng cũng tiễn được ôn thần này đi.
Lúc quay đầu, chưa ra khỏi phòng khách, Diệp Lệnh Úy nghe thấy giọng của Diệp Tổ Mẫn vang lên phía sau: “Em trai hư hỏng, anh trai không biết dạy.”
“Con biết.” Diệp Sầm nói bằng giọng vừa thận trọng vừa tôn kính.
Giờ Diệp Lệnh Úy đã rõ, Diệp Huyến thích đua xe nhất, đua xe là cả tính mạng của hắn, còn Diệp Sầm, anh cả của nguyên thân, người anh ta kính trọng nhất là Diệp Tổ Mẫn, anh ta sẽ không cãi lại lời Diệp Tổ Mẫn nói.
Nhưng rồi sẽ có một ngày, Diệp Sầm sẽ vì mình mà đối đầu với Diệp Tổ mẫn, Diệp Lệnh Úy cười khẽ, nghĩ tới thấy thật là sảng khoái.
“Ba, con đi vệ sinh một lát.” Diệp Linh Lan đứng dậy, động tác hơi vội vàng.
Diệp Tổ Mẫn làm như không thấy ánh mắt cô liên tục nhìn về phía cửa lớn, khoát tay bảo đi đi.
Diệp Linh Lan chạy ra ngoài, không phải đi tìm Lưu Giai Nghệ mà là tìm Diệp Lệnh Úy.
“Kiều Kiều…”
Đây là người nhà họ Diệp đầu tiên trong hôm nay gọi cái tên ấu thơ của nguyên thân.
Diệp Lệnh Úy quay đầu, nhận ra là Diệp Linh Lan, nở nụ cười lễ phép: “Cô út, có gì không ạ?”
Diệp Linh Lan cứ hé miệng muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng cô cười gượng, hỏi: “Con có thấy Lưu Giai Nghệ không?”
“Cô út,” Diệp Lệnh Úy bất đắc dĩ: “Con cũng vừa mới ra đây, cô có thể gọi thử cho con bé.”
Diệp Linh Lan bị đối phương làm cho cứng họng, đúng thật trước đây cô đã quá xem thường Diệp Lệnh Úy, nhưng đó là chuyện đã qua rồi.
Diệp Lệnh Úy muốn đi khỏi đây, cậu chẳng hơi đâu chơi trò đò đưa với bọn họ.
“Kiều Kiều…” Diệp Linh Lan gọi cậu lại.
“Cô út, có gì cứ nói thẳng.” Diệp Lệnh Úy thay đổi nét mặt, trông hơi lạnh lùng.
Một hồi sau, Diệp Linh Lan cố gắng mở miệng: “Cô út muốn nhờ con một chuyện…”
“Con lại không biết mình có thể giúp được cô đấy?” Ánh mắt của Diệp Lệnh Úy như trào phúng, nhưng Diệp Linh Lan không nhận ra, chẳng biết là do màn đêm hay vì Diệp Linh Lan cố ý phớt lờ đi.
Diệp Linh Lan muốn làm thân với Diệp Lệnh Úy thêm chút, cô tiến lên vài bước, bộ dạng như người mẹ phát rầu vì con: “Kiều Kiều, con còn không biết em họ con sao, nó chẳng để cô yên một giây phút nào. Ba ngày thì hết hai ngày gây chuyện, cô chú đánh cũng đánh, mắng cũng mắng rồi, nhưng nó ngày càng ngỗ nghịch, cô chú cũng hết cách. Giờ nó chỉ nghe lời con, cô út muốn nhờ con giúp cô út, cũng như là giúp em họ con, nếu nó cứ như thế mãi thì biết phải làm sao đây?”
Nhà họ Diệp sẽ không khoan dung cho những con mọt làm lụn bại gia đình, cũng không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi.
Càng nói càng thấy Diệp Linh Lan chân thành, đúng là cô đã vì Lưu Giai Nghệ mà sầu lo rất nhiều, Diệp Lệnh Úy có thể cảm nhận được lời đối phương nói không phải là giả.
Sau đêm nay, Diệp Lệnh Úy thật sự không hề ghét Lưu Giai Nghệ, nhưng…
“Tại sao chứ?” Diệp Lệnh Úy cười, Diệp Linh Lan lại cảm thấy rét lạnh vì nụ cười đó.
“Nó, nó là em họ con…” Diệp Linh Lan cố gắng thuyết phục Diệp Lệnh Úy.
“Cô đang dùng tình thân để ép buộc con sao?”
“Không… không phải thế…” Diệp Linh Lan cúi đầu, nói: “Cô út biết con không thích cô út, cô cũng không biết sao con lại trở nên nhạy cảm như bây giờ… Nhưng cô út không giận gì hết, trước đây cô út không tốt với con, cô xin lỗi con.”
Diệp Linh Lan nhìn thiếu niên trước mặt mình, cô chẳng yêu thương gì Diệp Lệnh Úy cả, nhưng vì Lưu Giai Nghệ nên cô phải cúi đầu. Nói xong câu cuối cùng, cô nghĩ tới xác chết lạnh lẽo của anh cả ở ngoài hành lang phòng mổ, Diệp Sầm bế một đứa bé còn trong tã lót đang khóc khàn giọng.
Diệp Linh Lan bỗng thấy đau lòng: “Trước đây là do cô út sai, cô út xin lỗi con, cô út không nên đứng im nhìn con bị lạnh nhạt, cô út đáng chết, cô út xin lỗi con…”
Cô nói xong, nước mắt lập tức rơi lã chã.
Cậu trai lạnh lùng nhìn cô.
Diệp Linh Lan cảm giác như có kim đâm vào tim mình, cô nhớ anh cả luôn tốt với mình. Ngày ấy cô đi theo anh cả: “Kiều Kiều nghe êm tai vô cùng, còn êm tai hơn bánh bao sữa nữa, anh cả, anh đặt tên cho cháu là Kiều Kiều đi.”
“Con trai cũng tên Kiều Kiều được mà.”
Ngay cả tên mụ của con trai mình cũng để cho cô đặt, đứa bé là con của người anh trai cả mà cô yêu quý và kính trọng, vậy mà nhìn xem mấy năm nay cô đối xử với cháu mình thế nào.
Chỉ vì sợ ba không thích mình mà cô làm lơ Diệp Lệnh Úy, mặc cho cậu bị ghẻ lạnh.
Dù hiện giờ cô nhận lỗi với Diệp Lệnh Úy, nhưng cô không dám chắc mình sẽ vì Diệp Lệnh Úy mà chống đối lại Diệp Tổ Mẫn.
Cô không rõ lắm, không rõ bây giờ cô cảm thấy khó chịu là vì lời từ chối của Diệp Lệnh Úy hay vì cô cảm thấy tội lỗi thật sự.
Diệp Linh Lan chịu không nổi nữa, cô còn muốn tát cho mình hai bạt tay, tại sao chứ, tại sao bây giờ vì lợi ích của mình nên cô mới chịu quan tâm tới đứa bé này chứ?
Cánh tay kéo lấy Diệp Lệnh Úy từ từ buông thõng, cuối cùng cô ngồi xổm xuống đất, bật khóc.
Lưu Giai Nghệ vốn đang ngồi ở vườn hoa gần đó để suy nghĩ chuyện cuộc đời, cô bé nghe thấy tiếng Diệp Linh Lan nên thò ra, thấy người mẹ thường ngày coi trọng hình tượng còn hơn mạng sống đang ngồi xổm khóc, cô bé giật mình khiếp sợ.
“Mẹ, mẹ làm sao vậy?” Lưu Giai Nghệ ngồi xổm xuống cạnh cô, đẩy đẩy bờ vai mẹ mình.
Diệp Linh Lan ngẩng đầu lên, vỗ vào đầu Lưu Giai Nghệ một cái: “Đồ vô tâm!”
Lưu Giai Nghệ: “????”
Lúc về nhà, Diệp Lệnh Úy có trực giác, mỗi lần gặp nhân vật mới, trong sách cũng ra thêm chương mới.
Tắm xong lại xem, quả nhiên.
Chuyện lúc nãy không hề ảnh hưởng tới tâm trạng của cậu. Diệp Lệnh Úy ngồi trên giường say sưa đọc nội dung mới.
“Con không học, con không thích!” Lưu Giai Nghệ quăng cái ghế lên cây đàn dương cầm mấy trăm vạn, phím đàn văng tá lả: “Tại sao người khác học thì con cũng phải học?”
“Người ta giỏi, thế ba mẹ đẻ thêm một đứa nữa là được, ba mẹ còn trẻ mà!”
“Không biết điều.” Người nói câu này là Diệp Tổ Mẫn, xem ra lão già này không chỉ hà khắc với nguyên thân mà còn ép cả Lưu Giai Nghệ, chẳng tốt lành gì.
Lưu Giai Nghệ mười ba tuổi bỏ ra ngoài, va vào nguyên thân, hung dữ nói: “Gì đấy? Không thấy đường đi hả?”
Nguyên thân im lặng nhìn Lưu Giai Nghệ một lúc, sau đó lấy ra từ trong cặp một túi kẹo đưa cho Lưu Giai Nghệ: “Anh nhớ em thích cái này từ nhỏ rồi.”
Nước mắt mà Lưu Giai Nghệ kìm nén bỗng tràn ra như đê vỡ, cô bé ôm lấy nguyên thân rồi gào khóc: “Bọn họ không thích em, bởi vì em không mặc váy, không học dương cầm, không học khiêu vũ, vì em thích võ, còn nện cho bạn học xịt máu mũi!”
“Bọn họ cảm thấy em làm bọn họ mất mặt! Hức hức, anh tư, bọn họ không thích em.”
Nguyên thân vỗ về Lưu Giai Nghệ: “Quan tâm làm chi chuyện người khác thích hay không?”
Lưu Giai Nghệ còn nhỏ tuổi, ít kinh nghiệm sống, cũng chưa từng chịu đau khổ, cô bé không hiểu lắm, chỉ nháy mắt khó hiểu nhìn nguyên thân.
Nguyên thân xé giấy gói của một viên kẹo, nhét kẹo vào miệng Lưu Giai Nghệ: “Em cứ là chính mình, chẳng ai có năng lực khiến tất cả mọi người đều yêu quý mình cả.”
“Nhưng anh tư, em thích giống như anh vậy.” Không bị ràng buộc, được làm chuyện mình thích.
Thật ra Lưu Giai Nghệ là đứa bé có dũng khí nhất nhà họ Diệp, nguyên thân cũng rất khâm phục cô, cô có ba mẹ yêu thương che chở, vì thế nên cô có thể mặc sức quậy phá ầm ĩ.
“Cảm ơn anh tư.” Lưu Giai Nghệ khịt mũi, “Em hiểu, sau này miễn có thể ra tay thì em sẽ không đàm phán, ra tay mới là phương pháp giải quyết tốt nhất, em sẽ cố gắng!”
“…” Không phải ý này mà.
Đọc tới đây, Diệp Lệnh Úy trầm mặc, không ngờ lý do khiến Lưu Giai Nghệ thích bạo lực lại có phần của nguyên thân. Cũng chẳng trách nguyên thân, khi đó Lưu Giai Nghệ còn nhỏ tuổi, nghe xong lại hiểu mơ hồ, cô hiểu mình nên làm chuyện mà bản thân thích, ý là trắng trợn chẳng kiêng dè ai, muốn là làm, thích quậy là quậy.
Nhưng Lưu Giai Nghệ của sau này đúng thật là tự tại hơn trước kia nhiều, cô không thích mặc váy, cứ thế đốt sạch, không thích violin không thích cello, thế là lấy kéo ra cắt hết dây đàn, còn ghét Diệp Tổ Mẫn thì hễ thấy ông là hừ trái hừ phải, vì thế cứ bị đuổi ra ngoài hoài.
Lưu Giai Nghệ là đứa quậy nhất nhà họ Diệp hiện tại.
Có điều bây giờ trong mắt mọi người, phỏng chừng cậu có thể tạo tổ hợp phá gia chi tử với Lưu Giai Nghệ.
Nội dung được tăng thêm là nói về lý do vì sao Lưu Giai Nghệ yêu thích nguyên thân, cố gắng hết sức che chở cho nguyên thân, dù cho phải nhận lại thật nhiều cái tát. Thế nhưng, sức mạnh của thiếu nữ ấy chỉ như sợi ánh sáng nhàn nhạt, yếu ớt, không đủ kéo nguyên thân ra khỏi hố đen sâu thẳm.
Diệp Lệnh Úy khép sách lại, nghĩ tới Lưu Giai Nghệ cẩn thận từng li từng tí khi ở bên mình hồi chiều, mặc váy nữa chứ, chẳng phải là ghét mặc váy nhất à?
Nếu cậu giúp Lưu Giai Nghệ thì cũng không phải vì Diệp Linh Lan xin xỏ, chuyện kéo Lưu Giai Nghệ lại là chuyện cậu phải làm.
Nhưng Diệp Lệnh Úy có hơi lo lắng, nếu mình giúp cô bé, liệu cô bé có quay lại cho mình ăn đạp hay không, con gái gì mà như khẩu pháo thần công vậy.
Lý giải mối quan hệ đầy rối rắm này xong, Diệp Lệnh Úy nhận cú điện thoại của Cao Lâm Hạo.
Cao Lâm Hạo gào trong điện thoại: “0 giờ rồi, Quốc Khánh vui vẻ nhá! Mai tụi mình tới công ty nhà cậu chơi đúng không?”
Nghĩ tới mấy phòng game VR thực tế ảo kia, Cao Lâm Hạo liền chảy nước miếng.
Diệp Lệnh Úy nhớ tới việc Diệp Tổ Mẫn phản đối mình, cũng như vẻ mặt âm u của Diệp Sầm, cậu nhếch khóe miệng, cười đáp: “Ừ, chín giờ sáng mai, không gặp không về.”
Anh cả, không gặp không về.