Hai người chúng ta ngồi một lát, cảm giác hơi thở của y dần trở nênrối loạn, đến hít thở cũng có vài phần gấp gáp, ta cúi đầu gọi y “HànVương.”
Y không nói gì, chỉ đưa tay vào ngực áo, dừng lại giây lát rồi rúttay không ra. Ta mới nhớ ra thuốc trên người y đã hết, chắc y cũng nhớra rồi. Trái tim ta đập thình thịch, định nói thì lại nghe thấy có tiếng bước chân từ xa chạy đến. Ta giật mình, sao bọn chúng mới đi đã quaylại nhỉ? Nghĩ vậy, ta càng căng thẳng, nếu thực sự là nửa đường quay lại thì nhất định bọn chúng đã tìm kiếm gần đây, chỉ cần tìm kiếm qua loalà có thể thấy chúng ta đang trốn gần sơn động.
Nhớ đến lời y nói, ta lại nín thở.
Khi người đó chạy tới trước mặt chúng ta, đột nhiên Hàn Vương kêu lên: “Thanh Dương
Ta sửng sốt, là Thanh Dương ư? Sao y biết?
Ha, vì sao giọng nói của y lại giống hôm y ôm ta ngã xuống bậc thềm, tựa như đang âm thầm chịu đựng điều gì đó?
Ta vừa định quay lại nhìn y liền nghe thấy tiếng bước chân lại gần,bụi cỏ trước mặt bị người ta tách ra bằng kiếm, quả nhiên lộ ra gươngmặt lo lắng của Thanh Dương. Nàng ta nhìn chúng ta, mặt biến sắc, sảibước tới, gọi: “Vương gia!”
Ta chưa kịp phản ứng liền bị nàng ta đẩy ngã sang một bên, rễ cỏ quệt vào lòng bàn tay truyền đến cơn đau rát. Ta cắn môi, ngoảnh đầu lạinhìn, Hàn Vương bị nàng ta che mất, ta chỉ nhìn thấy bóng lưng của HànVương.
“Thanh Dương đáng chết, Thanh Dương đã đến muộn.” Nàng ta khẽ nói, qua lời nói của nàng ta có thể nghe thấy âm thanh nghẹn ngào.
Nàng ta thương yêu y, tất nhiên ta rõ hơn ai hết.
Hàn Vương không nói, ta nhìn thấy Thanh Dương lấy thuốc từ trongngười cho y uống, bàn tay nàng ta đỡ lưng y, khẽ nói: “Vương gia, xinhãy hít thật sâu!”
Ta bò dậy, nhẹ nhàng bước lên trước vài bước, thấy y hít thật sâu,một lát sau mới nghe thấy tiếng hít thở gấp gáp của y trở nên bình ổn.Thanh Dương thở phào nhẹ nhõm, lúc này ánh mắt nàng ta mới đặt lên cánhtay phải của y, kinh hãi nói: “Tay của người…”
Y cúi đầu nhìn, lắc đầu nói: “Không sao!” Ngừng một lát, lại hỏi: “Người của thiên triều đâu?”
Thanh Dương không ngờ y sẽ hỏi như vậy, sững người giây lát mới nói: “Ở phía sau, chắc cũng sắp đến rồi.”’
Nghe thấy vậy, y mới gật đầu.
Thanh Dương đột nhiên đứng dậy, ta chỉ cảm thấy ánh sáng trắng độtnhiên xuất hiện trước mắt, trường kiếm trong tay nàng ta đã rút khỏi bao , chỉ thẳng vào ta.
Ta giật mình, chỉ nghe thấy Hàn Vương nói: ‘Thanh Dương, ngươi làm gì thế?”’
Thanh Dương không ngoảnh lại, chỉ nói: “Vương gia, nàng ta là ngườicủa thiên triều. Nàng ta biết quá nhiều, Thanh Dương không thể giữ lại.” Dứt lời, nàng ta liền giơ kiếm đâm về phía ta.
Ta hoảng hốt lùi lại vài bước, cũng không biết Hàn Vương lấy sức ởđâu, vội xông lên chặn trước mặt ta, thấp giọng nói: “Nàng ta không biết gì hết, tha cho nàng ta!”
“Vương gia!”
“Nàng ta… nàng ta chưa từng nhìn thấy mặt ta.” Y ngừng giây lát, lại nói: “Ngươi đến rất kịp thời, nàng ta không biết gì hết.”
Ta cảm thấy t mơ hồ, rốt cuộc y đang nói gì? Cái gì mà Thanh Dương đến kịp thời? Ha, ta rõ ràng đã nhìn thấy gương mặt của y.
Cơ thể y hơi lắc lư, Thanh Dương vứt kiếm xông lên đỡ, nhíu mày nói:“Vương gia, Thanh Dương đưa người về!” Lúc nàng ta nói còn nhìn ra mộtcái, ánh mắt đó khiến ta cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng y túm tay nàngta nói: “Bản vương chỉ hơi mệt, chúng ta đợi… đợi người của thiên triềuđến.” Y nói xong bèn quay lại, nói: “Thiệt thòi cho Đàn phi nương nươngcũng phải đợi ở đây rồi.”
Không phải ta không hiểu ý của y, y sợ ba chúng ta đi ra ngoài ngườicủa Cố Khanh Hằng chưa đến lại đụng phải người của Diêu thục phi. Ta imlặng, chỉ gật đầu rồi lại ngồi xuống.
Thanh Dương lo lắng nói: “Nhưng người đang sốt.”
Y chậm rãi lắc đầu: “Không nghiêm trọng.”
Thanh Dương còn muốn nói gì nhưng thấy y đã nhắm mắt, cũng đành đứng lặng ở bên cạnh y.
Một lúc lâu sau mới loáng thoáng nghe thấy có tiếng người đến, sau đó là tiếng gọi: “Nương nương… Vương gia…”
Trong lòng ta mừng rỡ, Cố Khanh Hằng đã đến! Vội đứng lên, nói: “Ởđây! Chúng ta ở đây!” Ta ra sức vẫy tay, cũng không biết người bên đó có nhìn thấy không.
Mơ hồ nhìn thấy một người chạy như bay đến, tới gần mới nhìn rõ, quả nhiên là Cố Khanh Hằng!
Huynh ấy gạt bụi cỏ, nhìn thấy ta, ánh mắt vui mừng nhưng vẫn quỳ xuống, nói: “Mạt tướng không làm tròn bổn phận!”
Lòng ta đau nhói, nhìn sắc mặt mệt mỏi của huynh ấy, ta biết nhấtđịnh huynh ấy đã tìm một ngày một đêm. Vội vàng tiến lên đỡ huynh ấy:“Cố Phó tướng mau đứng lên, bản cung…” Quay đầu lại nhìn Hàn Vương, tanói: “Bản cung không sao, chỉ có Hàn Vương bị thương.”
Nghe thấy vậy, huynh ấy đưa mắt nhìn về phía Hàn Vương rồi ngoảnh lại, nói: “Người đâu, đỡ Hàn Vương về!”
Lập tức có thị vệ chạy đến, cẩn thận dìu Hàn Vương về. Thanh Dương nhặt thanh kiếm dưới đất lên, vội vã đi theo.
Rõ ràng trong mắt Cố Khanh Hằng lóe lên một tia sáng, huynh ấy nhìn ta, khẽ hỏi: “Vừa nãy đã xảy ra chuyện gì?”
Ta kinh ngạc nhìn Cố Khanh Hằng, ánh mắt huynh ấy càng lúc càng sắcbén. Đúng thế, Thanh Dương đến cứu người nhưng trường kiếm của nàng tavốn không cần rút ra khỏi bao.
Lắc đầu, ta nói qua quýt: “Không sao, vừa nãy có một con rắn, vừa may hộ vệ bên cạnh vương gia kịp thời hành động.”
Nghe ta nói vậy, huynh ấy không nói gì nữa. huynh ấy trước nay đều hoàn toàn tin tưởng, chưa từng nghi ngờ lời nói của ta.
Huynh ấy nghiêng người định lên tiếng, ánh mắt vô tình đặt vào cánhtay ta, sắc mặt bỗng thay đổi, lo lắng hỏi: “Tay của muội sao vậy?”
Ta cúi xuống nhìn, lắc đầu nói: “Không cẩn thận bị xước, không sao đâu, chúng ta về thôi!”
Ánh mắt Cố Khanh Hằng lộ rõ vẻ đau đớn, huynh ấy nghiến răng, nói: “Do ta không bảo vệ tốt cho muội.”
Ta cất bước đi ra, huynh ấy vội đi theo, ngập ngừng giây lát, ta nói: “Hoàng thượng không sao chứ?”
“Không sao, chỉ có Thái hậu hơi hoảng sợ.”
Nói tới nỗi khiếp sợ, ta bỗng nhớ đến lúc gặp thích khách trên NamSơn, Dao phi còn ngất xỉu. Cũng không biết Cố Khanh Hằng cố ý không nhắc đến nàng ta hay huynh ấy thực sự đã quên? Ha, ta cười nhạt, có điềunghe nói Hạ Hầu Tử Khâm không sao, ta cũng không còn lo lắng nữa.
Hai người một trước một sau bước đi, ta lại hỏi: “Đã tra ra người nào làm chưa?”
“Chưa.” Huynh ấy ngừng lại giây lát rồi nói tiếp: “Chuyện này Hoàngthượng đã giao cho Tấn Vương điều tra, huynh phụ trách việc tìm kiếmmuội và Hàn Vương.”
Ta không trả lời, có lẽ cũng là do huynh ấy chủ động xin đi. Trở lạibờ sông Vụ Hà, đã không còn nhìn thấy Hàn Vương và Thanh Dương, xem rahọ đã về trước rồi. Bây giờ ta cũng không nghĩ nhiều, chỉ đi theo CốKhanh Hằng trở về.
Đi được một đoạn, ta mới thấy thị vệ dựng cây cầu gỗ thô sơ, ThượngLâm uyển ở bờ bên kia. Ta lưỡng lự giây lát rồi nghe người bên cạnh nói: “Mạt tướng đắc tội.” Nói xong huynh ấy ôm eo ta, nhẹ nhàng đạp lên câycầu gỗ bắc qua sông Vụ Hà, phi thân sang bờ bên kia. Sau khi đặt taxuống, huynh ấy mới nói: “Xe ngựa đang chờ bên ngoài.”
Ta gật đầu rồi bước lên.
Cố Khanh Hằng đi phía sau ta, hồi lâu mới cất lời: “Trước đây Hàn Vương quen muội à?”
Ta sững sờ, đột nhiên nhớ khi đó Triêu Thần từng nói, nàng ta có cảmgiác Hàn Vương quen biết ta. Bây giờ Cố Khanh Hằng cũng hỏi như vậy.
Ta thở dài một tiếng, lắc đầu nói: “Không, sao y có thể quen muộichứ?” Thực ra, ở bên y một ngày một đêm, ta càng trở nên mơ hồ. Y đemlại cho ta cảm giác quen thuộc nhưng ta chỉ có thể nói với bản thânmình, y không phải Tô Mộ Hàn, không phải người ta quen biết. Bằng không, sao lại có nhiều thứ ta không thể giải thích được?
Huynh ấy không hỏi đến người khác nữa, một lát sau mới nói tiếp:“Cũng may muội không sao, nếu không, huynh không này sẽ phải sống nhưthế nào nữa.”
Ta hiểu tâm trạng của huynh ấy, ngữ khí của huynh ấy cho ta biết,huynh ấy cố gắng tìm ta, huynh ấy biết chắc ta vẫn còn sống. Ta nhìnhuynh ấy với vẻ nghi ngờ, thấy huynh ấy khẽ cười, nói: “Hàn Vương vàmuội cùng ngã xuống, y đã nguyện cứu muội, trong lòng ta đương nhiêncũng có thể khẳng định.”
Hóa ra vì như vậy, chẳng trách… Ha, ta chỉ cười không nói. Huynh ấynào biết, vì Hàn Vương bị thương nên không thể dùng võ công. Y cũngkhông phải nguyện ngã xuống cùng ta, chỉ là bị Diêu thục phi đánh lén.Nhưng cũng có điều khiến ta vui mừng, may mà y biết bơi, nếu không chắcta chết rồi. Nhưng những lời này, ta không nói cho huynh ấy biết thì tốt hơn.
Lại đi một đoạn nữa mới nhìn thấy con đường quanh co, xe ngựa đangdừng bên đường. Ta thấy Thanh Dương đứng đợi bên cạnh xe, lúc này mớibiết thì ra họ đến nơi này trước. Cố Khanh Hằng đỡ ta lên xe ngựa rồitất cả mới lên đường.
Ta nhìn thấy Hàn Vương nghiêng người nằm tựa vào tấm đệm trong xengựa, nhắm mắt. Đột nhiên ta lại nhớ đến lúc ở trong sơn động, khoảnhkhắc ta đưa tay gỡ mặt nạ của y xuống, còn cả giây phút y nói với ThanhDương, ta chưa từng nhìn thấy mặt y. Không biết vì sao, ta khẽ bật cười. Nam tử trước mặt dường như đã mang đến cho ta điều tốt đẹp, loại tốtđẹp đã được che giấu một nửa… Ta và y đều phải che giấu dung nhan, hóara cuộc sống của ta và y lại giống nhau đến vậy.
Bên ngoài truyền tới giọng nói của Thanh Dương: “Phu xe, ngươi đi chậm thôi!”
Ta biết, chắc chắn do nàng ta lo cho vết thương của Hàn Vương.
Ta không biết y đã ngủ thật hay chỉ nhắm mắt, song ta biết, y thực sự mệt mỏi. Thở phào một tiếng, ta cũng dựa vào thành xe, khẽ nhắm mắt.
Xe ngựa đi rất lâu vẫn chưa thấy dừng lại. Ta cảm thấy kinh ngạc,chẳng lẽ chúng ta đã bị nước sông Vụ Hà cuốn đi xa đến vậy? Lại một lúclâu sau nữa ta mới nghe thấy bên ngoài trở nên náo nhiệt.
Lúc này ta mới ngạc nhiên, vén rèm nhìn ra, phát hiện xe ngựa đã tiến vào khu phố xá sầm uất.
Ta khẽ nói: “Cố Phó tướng!”
“Nương nương!” Cố Khanh Hằng tiến lên, nói. “Mạt tướng quên không nói cho nương nương biết, Hoàng thượng đã hồi cung, mạt tướng tìm đượcnương nương cũng sẽ đi thẳng về cung.”
Ta chỉ cảm thấy có chút sửng sốt… đã hồi cung? Ha, nhìn thấy ta và Hàn Vương rơi xuống núi, vậy mà hắn đã hồi cung.
Ta thuận miệng hỏi: “Vậy… khách quý của các nước thì sao?” Hắn hồi cung, nhất định sẽ không giữ bọn họ lại Thượng Lâm uyển đâu n
Cố Khanh Hằng trả lời: “Họ đã rời khỏi hoàng đô vào sáng nay rồi.”
Quả nhiên…
Ta ngước mắt nhìn, lúc này trời đã sâm sẩm tối, ngày hôm nay sắp trôi qua.
Thấy ta không nói gì Khanh Hằng lại lên tiếng: “Nương nương, ThượngLâm uyển xuất hiện thích khách, Hoàng thượng thân phận tôn quý, khôngthể ở lại lâu.”
Huynh ấy đang giải thích thay hắn, ta chỉ lạnh lùng cười một tiếngrồi buông rèm xe. Hắn là hoàng đế của thiên triều, thân thể của hắn cóliên quan tới vạn dân, không thể xảy ra một chút bất trắc nào, đạo lýnày tất nhiên ta hiểu rõ. Hắn ở lại mới là hành vi không lý trí. Nhưngvì sao khi nghĩ đến, ta vẫn cảm thấy buồn bã?
Quay đầu nhìn người trong xe, ta lại hỏi: “Hoàng thượng định sắp xếp Hàn Vương ở đâu!”
Bên ngoài truyền đến giọng nói: “Dịch quán.”
“Vậy tới dịch quán trước.”
“Nương nương…”
Ta trầm giọng, nói: “Không thấy Hàn Vương bị trọng thương ư? Bản cung nói, tới dịch quán trước!”
Nắm chặt hai tay, không phải ta muốn nổi giận với huynh ấy, ta chỉtức giận Hạ Hầu Tử Khâm. Lúc ta ngã xuống từ đỉnh Nam Sơn, hắn có cảmgiác gì? Không tìm thấy ta, hắn có lo lắng không? Hãy là hắn vẫn yên tâm ôm lấy Dao phi của hắn, có phải hắn cảm thấy vui mừng, may mà Dao phicủa hắn không sao? Đã như thế, ta về cung muộn một chút thì có sao?
Ta muốn tới dịch quán trước, Hàn Vương đã cứu ta, ta quan tâm đến sức khỏe của y trước, đó cũng là lẽ đương nhiên, chẳng phải ư? Liệu hắn đãnói gì? Ta còn có Thái hậu chống lưng, ta không sợ hắn. Có lẽ làm nhưvậy không lý trí chút nào nhưng ta không phải nữ tử có thể lý trí đếnmức không cần tình cảm.
Ta cắn môi ngồi nhìn, đột nhiên nghe Hàn Vương nói: “Đẩy bản vương ra như vậy, nương nương thật chẳng phúc hậu.” Giọng nói của y khẽ khàng,khi ta nhìn về phía y, thấy y đã chống tay ngồi dậy. Quả nhiên y chưangủ.
Ta khẽ ‘hừ’ một tiếng rồi nói: “Vương gia sợ ư? Nếu ngài sợ thì lầnđó đã không sai Thanh Dương trả lại áo choàng ta để quên trong phòngngài trước mặt Hoàng thượng ngay trong đêm.” Chuyện lần đó, ta vẫn nhớrõ ràng, còn có lời Thanh Dương cố tình nói ra.
Dường như y sững người, khẽ nói: “Bản vương lúc nào…” Vừa mở miệng, y đột nhiên im lặng, thông minh như y chắc cũng đoán ra.
Ta bất giác nhìn qua rèm cửa sổ xe, thấy nữ tử đang căng thẳng đứngmột bên, không biết chúng ta đang bàn luề nàng ta. Xem ra Hàn Vương thực sự không biết chuyện này, đó là chủ ý của Thanh Dương. Ta thở dài mộttiếng, thật sự là chủ ý của nàng ta nhưng ta cũng không trách vì nể mặty.
Xe ngựa tới dịch quá, ta nhìn Hàn Vương, im lặng, chỉ đứng lên đi ra ngoài.
Thanh Dương đỡ y xuống ngựa, ta vừa định lên tiếng liền nghe thấy Cố Khanh Hằng nói: “Nương nương, nên hồi cung thôi!”
Ta không dừng bước, chỉ nói: “Bản cung không vội.”
Hạ Hầu Tử Khâm không vội , ta vội cái gì?
Đi được vài bước, ta lại nói: “Truyền thái y đến xem cho Hàn Vương!”
Ta vừa dứt lời đã thấy Thanh Dương nói: “Đa tạ nương nương quan tâm,không cần truyền thái y đâu, chúng ta đã có đại phu đi cùng.”
Lúc này ta mới sửng sốt, đại phu đi cùng? Chẳng lẽ vết thương của Hàn Vương từ lúc tới thiên triều đã có rồi ư, nếu không vì sao lại có đạiphu đi cùng? Có điều ta cũng không kịp suy nghĩ, Thanh Dương đã đỡ y vào phòng. Cố Khanh Hằng không còn cách nào, đành vào theo ta.
Chỉ một lát sau, một ông lão bước vào, hành lễ với chúng ta rồi tiến lên.
Thanh Dương vội nói: “Liêu Hứa, mau xem cho vương gia!”
Người tên Liêu Hứa đó vội bước lên, bắt mạch cho Hàn Vương, chỉ thấylông mày ông ấy nhíu lại nhưng không nói gì, ánh mắt đặt lên tay phảicủa Hàn Vương, đưa tay nắn nắn. Tháy Hàn Vương khẽ rên một tiếng, LiêuHứa mới nói: “Mời các vị ra ngoài, lão phu khám thật kỹ cho vương gialần nữa.”
Ta chỉ cảm thấy lòng nặng trĩu, vì sao phải đuổi chúng ta ra ngoài?
Thanh Dương vội nói với ta: “Xin nương nương hãy về trước đi, lúc ông ấy khám bệnh, không quen có người ở bên cạnh.” Nàng ta nói xong liềnlàm tư thế mời.
Ta nhìn Hàn Vương, thấy y khẽ cười, nói: “Tạm biệt nương nương.”
Y đã nói như vậy, ta cũng không tiện ở lại nữa, liền nói: “Có yêu cầu gì, chỉ cần vương gia lên tiếng, Hoàng thượng nhất định sẽ đáp ứngngài.” Dứt lời, ta nhìn y lần nữa rồi mới xoay người rời đi.
Cố Khanh Hằng vội vã đi theo.
“Nương nương!” Huynh ấy vừa định lên tiếng thì một người sải bước từ hành lang bên kia qua.
Nhìn kĩ, hóa ra là Vãn Lương. Nàng ta bây giờ đã cởi bỏ y phục cungtỳ, mặc chiếc váy rất đẹp, tóc mây vấn cao, không còn là một a hoàn nhỏbé nữa. Nàng ta nhìn thấy ta, vàng mắt đỏ hoe, xông lên kéo tay ta, nói: “Nương nương, nương nương, người không sao chứ? Để Vãn Lương xem xem…”Nàng ta vừa nói vừa nhìn ta thật kĩ.
Ta cười nói: “Bản cung không sao, bản cung không có chuyện gì cả.”
Nàng ta không kìm được, òa khóc: “Nghe nói người ngã từ đỉnh Nam Sơnxuống, Triêu Thần đến chỗ nô tỳ khóc cả đêm, nô tỳ cũng sợ muốn chết.Còn may, còn may, nương nương của chúng ta phúc lớn mệnh lớn…” Nàng tathấy Cố Khanh Hằng ở phía sau ta, bèn quỳ xuống nói với huynh ấy: “VãnLương thay nương nương tạ ơn Cố Tướng quân, tạ ơn Tướng quân đã đưanương nương bình an trở về.”
Cố Khanh Hằng kinh ngạc, vội bước lên, nói: “Phu nhân hãy đứng lên, mạt tướng không dám nhận!”
Ta cúi cuống đỡ Vãn Lương, đưa tay lau nước mắt trên mặt nàng ta, khẽ nói: “Được rồi, còn khóc cái gì?” Ta kéo nàng ta lên rồi hỏi: “Bên TấnVương có tin tức gì chưa?”
Ta không nói rõ nhưng nàng ta đương nhiên biết ta ám chỉ điều gì, lắc đầu nói: “Vẫn không có chút manh mối.”
Ta biết thích khách có thể trà trộn vào Thượng Lâm uyển chắc chắnkhông phải loại bình thường, hơn nữa bọn chúng còn thông thuộc địa hìnhNam Sơn. Ta từng nghĩ liệu có phải người của Nam Chiếu không, chỉ bởiHoàng hậu Nguyên Trinh xuất thân từ tiền triều, nàng ta đương nhiênthông thuộc địa hình của Thương lâm uyển. Thế nhưng hôm đó, phu thê Quốc vương Nam Chiếu đều có mặt ở đó, mũi tên lại không có mắt, ta nghĩ nàng ta không to gan đến thế.
Dựa trên phán đoán như vậy, Đại Tuyên và Bắc Tề đều không có khảnăng. Còn nếu là nội bộ thiên triều, sao Tấn Vương không có chút manhmối nào? Trừ phi…. Trong đầu lóe lên suy nghĩ đó, đến bản thân ta cũnggiật mình kinh hãi.
Vãn Lương thấy sắc mặt tat hay đổi, lập tức hiểu được suy nghĩ trong lòng ta, vội nói: “Vương gia vì cứu Thái hậu mà bị thương.”
Ta kinh hãi, vội hỏi: “Thương thế ra sao?”
Nàng ta lắc đầu, nói: “Bị thương ở cánh tay, không nặng ạ!”
Cho nên Hạ Hầu Tử Khâm mới muốn Tấn Vương điều tra chứ không phải Hàn Vương đúng không? Nếu là người của Tấn Vương, khi đó y đang bảo vệ Thái hậu , mấy tên thích khách đó hoàn toàn không cần qua đó đả thương y,điều đó thực sự là uổng công vô ích.
Thấy ta im lặng, Vãn Lương lên tiếng: “Nương nương mau hồi cung đi, nhất định Hoàng thượng đang rất lo lắng.”
Ta chần chừ giây lát, cuối cùng gật đầu.
Hồi cung , Cố Khanh Hằng đưa ta tới Cảnh Thái cung rồi trở về. Bâygiờ huynh ấy đã không còn là ngự tiền thị vệ, huynh ấy phải thống lĩnhngự lâm quân của hoàng đô, phụ trách sự an toàn của hoàng đô. Đưa ta vềhuynh ấy không nán lại thêm chút nào đã vội vã rời đi.
Đám cung nhân của Cảnh Thái cung ai nấy đều vui mừng ra nghênh đón, Triêu Thần khóc tới mức mắt sưng húp.
Ta kêu bọn họ đứng lên rồi cùng Triêu Thần, Phương Hàm đi vào trong.
Lần này Phương Hàm không theo ta đến Thượng Lâm uyển, những việc xảyra ở đó, chắc bây giờ nàng ta đều đã rõ. Đóng cửa phòng lại, nàng tanói: “Nương nương, nô tỳ nghe nói người và Hàn Vương của Bắc Tề cùng rơi xuống nước?”
Ta nhìn nàng ta nhưng không lên tiếng, ta biết nàng ta chắc chắn có lời muốn nói.
“Nô tỳ bạo gan xin hỏi, Hàn Vương có bị thương không ạ?” Ta hơi ngạcnhiên, nhìn nàng ta với vẻ khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu. Nghe thấy vậy,nàng ta dường như thở phào nhẹ nhõm, lại nói “Như vậy thì dễ rồi, khingười tới thỉnh an Thái hậu, hãy nói Hàn Vương bị thương đến hôn mê, đểtránh Thái hậu… hiểu lầm nương nương.”
Hóa ra là như vậy, Phương Hàm suy nghĩ thật chu đáo.
Một lúc sau, nàng ta nói tiếp: “Hoàng thượng luôn ở Cảnh Thái cungchờ nương nương, nhưng mãi không thấy nương nương trở về. Sau đó DiêuTướng quân đến, người mới tới Ngự thư phòng.”
Ta có chút kinh ngạc, hắn đến Cảnh Thái cung đợi ta? Ta vì đến dịch quán trước nên mới về muộn, xem ra hắn cũng đã biết.
Diêu Hành Niên cuối cùng cũng trở về, e rằng chuyện của Diêu Chấn Nguyên vẫn chưa thể giải quyết được trong chốc lát.
Ta ngồi một lát rồi thay y phục, tới Hy Ninh cung báo cho Thái hậu biết ta đã bình an.
Thái hậu đích than đỡ ta đứng lên, khẽ nói: “Không sao là tốt rồi.”
Thiển nhi tiền vào rót nước, ta chủ động bưng trà tới trước mặt Tháihậu, cố ý để lộ dấu thủ cung sa trên cánh tay rồi nói: “Vâng, may mà Hàn Vương kịp kéo thần thiếp, nhưng lại làm liên lụy đến vương gia khiếnvương gia bị thương nặng đến hôn mê, thần thiếp quả thật áy náy tronglòng, vì vậy mới không hồi cung trước mà sai người đưa Hàn Vương tớidịch quán.”
Lặng lẽ nhìn Thái hậu, thấy sắc mặt bà đã hiện rõ nét cười, tronglòng ta mới thở phảo. Cũng may Hạ Hầu Tử Khâm chưa chạm vào ta, bằngkhông ta có trăm cái miệng cũng không biện bạch được. Cô nam quả nữ ởcùng nhau, nói thế nào cũng không rõ ràng được, thế nhưng một dấu thủcung sa có thể giải quyết mọi vấn đề. Thật mỉa mai!
“Vậy thương thế của Hàn Vương thế nào?” Thái hậu khẽ nhấp ngụm trả, hỏi ta.
Ta lắc đầu, “Thần thiếp đưa Hàn Vương về dịch quán rồi vội vã hồi cung không biết kết quả.”
Nghe thấy vậy, Thái hậu cũng không nói gì nữa.
Lúc rời khỏi Hy Ninh cung đã là buổi tối, Triêu Thần bước lên đỡ ta. Lúc trở về không gọi loan kiệu, ta chỉ muốn đi bộ một chút.
Đi được một đoạn, đột nhiên nghe thấy Triêu Thần nói: “Nương nương, thánh giá đến.”
Ta ngước mắt nhìn mới thấy ngự liễn màu vàng đó. Hướng này là tới Hy Ninh cung?
Lý công công nhìn thấy ta, ánh mắt hiện lên vẻ mừng rỡ. Ta vội khom người, nói: “Thần thiếp tham kiếm Hoàng thượng.”
“Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế.” Triêu Thần cũng hành lễ.
Lý công công quả thật rất nhiệt tình và chu đáo, nhưng giọng nói của ta, sao hắn có thể không nghe ra?
Ta nghe thấy giọng nói của hắn truyền ra: “Không cần dừng kiệu, tới Dao Hoa cung!”