Trước khi hôn mê, cậu đã nghĩ, bản thân vẫn đánh giá quá cao Giản Tuỳ Anh rồi.
Giản Tuỳ Anh thở hổn hển nhìn Lý Ngọc ầm một tiếng ngã trên mặt đất, lòng bàn tay đều là mồ hôi.
Đã có vài lần kinh nghiệm nên hắn biết bản thân không thể đánh lại Lý Ngọc, bạo lực chỉ thêm hại, hắn cũng không phải là kẻ lỗ mãng, đánh không lại chỉ có thể tìm lối khác, không cần phải lấy trứng chọi đá với cậu.
Tuy rằng thủ đoạn này có chút nhục nhã, nhưng từ nhỏ đến lớn chuyện không trong sáng gì hắn cũng đã làm, chỉ cần có thể đạt được mục đích thì hắn chẳng quan tâm gì hết.
Chỉ là nhìn cậu nằm trên mặt đất hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt không cam lòng, hắn lại có chút mờ mịt.
Giản Tuỳ Anh đá mấy phát vào đùi cậu để hả giận trước, sau đó đạp lên quần thể thao màu trắng của cậu thì trong lòng mới thoải mái hơn.
Đá xong rồi hắn kéo Lý Ngọc từ mặt đất lên, tha cậu vào phòng nghỉ của mình, lột áo khoác của cậu ra rồi quăng cậu lên giường.
Làm xong hết Giản Tuỳ Anh cũng ra đầy mồ hôi. Lý Ngọc nhìn thì gầy nhưng thân thể rất rắn chắc, hơn nữa mùa đông quần áo cũng nhiều, ôm một người đàn ông trưởng thành hơn năm mươi cân đi xa như vậy không hụt hơi mới là lạ.
Hắn ngồi ở một bên giường nghỉ ngơi, nhìn thấy lông mày cậu nhíu chặt, thật sự là thế nào cũng thấy xinh đẹp, nhìn thế nào cũng thấy thích (=)))))))))
Hạ thủ từ chỗ nào đây, Giản đại thiếu gai thực sầu não.
Tuy rằng hắn cố gắng khiến Lý Ngọc gục, nhưng hiện tại lại cực kỳ thiếu dũng khí để xuống tay.
Hắn rất muốn làm Lý Ngọc, nhưng thừa dịp hắn hôn mê mà cố làm là điều tuyệt đối hắn không muốn.
Thứ hắn muốn chính là hai người phải có cảm xúc mãnh liệt với nhau, dục vọng dâng cao, đều khát cầu đối phương thì mới là chuyện vui vẻ, mà không phải là đơn phương phát tiết trả thù như vậy.
Quả thực từ đầu hắn cũng đã nghĩ vậy, nhưng đến thời khắc mấu chốt, hắn lại phát hiện bản thân không thể xuống tay, thậm chí không có nổi một một chút ý muốn nào làm vậy.
Sống nhiều năm mà lần đầu tiên hắn mới biết bản thân lại sợ hãi một cái gì đó.
Hắn sợ lúc Lý Ngọc tỉnh lại sẽ nhìn hắn với ánh mắt chán ghét thù hận.
Lý Ngọc vỗn đã không thích hắn, nếu thực sự ép cậu lại càng khiến cậu hận hắn cả đời mất.
Nói đến nói đi, nghĩ đến quan hệ giữa hắn với cậu có thể bị huỷ bởi chính mình, hắn liền lùi bước.
Hắn rất thích Lý Ngọc, thật muốn cùng hắn ở bên nhau thật tốt đẹp. Tuy rằng hắn cảm thấy Lý Ngọc rất đáng ghét, hay tức giận, nhưng cậu lại chưa bao giờ lừa mình dối người, hắn thích Lý Ngọc như vậy, cho dù Lý Ngọc khiến hắn giận đến mức đó thì cũng không thể thay đổi được hắn.
Vậy bây giờ phải làm sao đây.
Giản Tuỳ Anh chậm rãi cúi người xuống, hôn môi cậu vài cái, sau đó lại ngẩng đầu lên cho cậu một bạt tai.
Làm bậy nha, vì cái gì mà hắn lại cứ thích một người không cần mình, chuyện này quá mức hèn hạ rồi. Lý Ngọc quá cứng nhắc, mềm cứng không ăn, hắn thật sự không biết phải làm thế nào nữa.
Cho dù tâm Giản Tuỳ Anh có thối nát thế nào, lúc này cũng biết chua xót phiền muộn.
Giản Tuỳ Anh lại xoắn quẩy mất nửa giờ, lột sạch sẽ Lý Ngọc rồi cuối cùng vẫn không thể quyết tâm làm gì với cậu được.
Hắn biết hắn thực sự hèn nhát, lúc hỏi người kia công hiệu của thuốc dường như mặt hắn đã rất đỏ.
Lúc đang than ngắn thở dài thì di động của Lý Ngọc vang lên.
Khiến Giản Tuỳ Anh hoảng sợ, nhặt điện thoại từ mặt đất lên, trên màn hình hiện lên chữ “Huấn luyện viên.”
Hắn nhớ hôm nay là ngày luyện tập của Lý Ngọc, nhưng hắn cũng chẳng thế làm gì, ấn ngắt luôn.
Không nghĩ tới là huấn luyện viên vẫn gọi đến, gọi đến gọi đi, rất kiên trì.
“Mẹ nói đòi mạng sao.” Giản Tuỳ Anh than thở, chỉ có thể tắt điện thoại.
Hắn đắp chăn cho Lý Ngọc, đi ra khỏi phòng nghỉ, rồi ngồi ngẩn người ở bàn làm việc.
Một lát sau thư ký Lương đi vào, đem hồ sơ cho hắn rồi nghi ngờ mà quét mắt một lượt, bộ dáng muốn hỏi lại thôi.
Giản Tuỳ Anh liếc cô một cái: “Làm sao thế?”
“Không, không có gì.”
Giản Tuỳ Anh lúc này mới nhớ cô cũng thấy Lý Ngọc đi vào văn phòng mình mà mãi chưa thấy ra, ít nhất cũng hai giờ đồng hồ, hắn khụ một tiếng: “Lý Ngọc đang ở trong WC.”
“Vâng.” Thư ký Lương vẫn còn nghi ngờ, nhưng không dám nhiều lời.
Những người khác trong công ty không biết quan hệ của Giản Tuỳ Anh với Lý Ngọc mập mờ như thế nào, nhưng thư ký là người tiếp xúc nhiều nhất với Giản Tuỳ Anh, cơ hội để cô quan sát hai người rất nhiều, sau đó biết ông chủ là cong cô mới hiểu ra. Lần trước Lý Ngọc vào văn phòng hắn cả một buổi trưa cũng không thấy đi ra, cô biết hai người cũng không ….trong sáng gì, sau đó Lý Ngọc không đi làm thì Giản Tuỳ Anh lại bảo cô giục cậu, càng khẳng định suy đoán của cô.
Chẳng qua bình thường hai người cũng rất chú ý không để đồn đại, nên thư ký Lương phải làm bộ như không biết. Cô chỉ cần có tiền lương nuôi gia đình là tốt rồi, đối với sinh hoạt cá nhân của ông chủ càng biết ít thì càng tốt.
Hắn gõ bàn: “Cô gọi cho chúng tôi hai suất cơm trưa, chuyện khác đừng để ý.”
“Vâng.”
Thuốc kia thực sự rất hiệu quả, mãi đến sáu giờ hơn chiều, mọi người trong công ty đã về hết mà Lý Ngọc cũng chưa tỉnh lại.
Nếu không thấy nhịp thở của cậu vẫn đều, ngủ mà vẫn rất ngon miệng thì có thể Giản Tuỳ Anh đã khiêng cậu đến bệnh viện rồi.
Lý Ngọc bất tỉnh, hắn cũng không thể rời đi, chỉ có thể ở lại cùng, cuối cùng hắn cũng không thể chịu được nữa. Vừa buồn ngủ vừa đói còn chưa tính, nghĩ đến cả buổi chiều mình chỉ ngồi nghĩ cách nào làm cậu đến xoắn xít mà thật sự nghẹn muốn hận, cũng chẳng biết Lý Ngọc đã làm gì hắn tức giận khiến hắn ngày càng bực bội.
Hắn đi đến túm cổ áo Lý Ngọc, tát hai cái, tiếng đánh vang khắp phòng.
“Tỉnh cho tôi, cậu coi chỗ này là nhà cậu mà ngủ đến nghiện hả.”
Nhưng Lý Ngọc cũng không có phản ứng gì, Giản Tuỳ Anh lại tát cậu thêm vài cái nữa, Lý Ngọc mời từ từ tỉnh lại.
Giản Tuỳ Anh thả cậu lại giường, từ trên cao nhìn xuống.
Ánh mắt Lý Ngọc mờ mịt mở ra, mất khoảng nửa phút, nửa phút này Giản Tuỳ Anh vẫn luôn nhìn cậu, thấy cậu chậm rãi xoay đầu… nhìn thoáng qua cửa sổ tối đen, sau đó lại chậm rãi xoay đầu về, nhìn hắn với ánh mắt hung ác.
Giản Tuỳ Anh có chút kinh ngạc, vừa định lùi ra phía sau đã không kịp, Lý Ngọc đã vọt người nhổm dậy, hung dữ đẩy hắn.
Giản Tuỳ Anh bị đẩy ngồi bệt luôn xuống đất, gáy đụng phải tường phía sau, bịch một tiếng, cực kỳ vang.
Hắn thấy hoa mắt, lắc lắc vài cái mới nhìn thấy, tức giận chửi: “Ông đây còn chưa thượng cậu đâu, mẹ nó cậu muốn chết phải không!”
Sắc mặt Lý Ngọc nhợt nhạt, quét tay qua tủ đầu giường, ngón tay run run chỉ vào hắn: “Hôm nay tôi có trận đấu….. Giản Tuỳ Anh, sao anh không chết đi…….”