Trần Hựu Hàm xoa đầu cậu: “Anh cũng không nói vậy mà.”
Diệp Khai cong cong môi, nghe thấy Trần Hựu Hàm ghé vào tai cậu nói: “Em đi du học thì sao? Anh không có tiền mua vé máy bay hay là không có thời gian?” Không cần biết thời gian giữa hai bên chênh lệch nhiều cỡ nào, anh cả đêm lẫn ngày điên đảo chờ em, được không?”
Phồn hoa quang ảnh nơi thành thị không ngừng lướt qua khoang xe. Xe đến trạm, có người lên xe, có người xuống xe, nhưng trên xe vẫn còn rất vắng. Cửa xe phát ra tiếng mở khóa rồi từ từ đóng lại, Diệp Khai dụi vào cổ của hắn, tìm tư thế thoải mái nhất, đưa tay đỡ lấy: “Ừm, cũng có lý, đến lúc đó anh suốt ngày bay qua Mỹ tìm em, còn GC thì bị ảnh quản lý đến rối tung cả lên.”
Trần Hựu Hàm im lặng: “. . . Anh không tệ đến vậy đâu.”
“Đùa thôi mà,” Diệp Khai dùng giọng điệu ngây thơ mà nhẹ nhàng, cố ý ỏn ẻn điệu đà nói, “Hựu Hàm ca ca lợi hại nhất.”
Trần Hựu Hàm hững hờ đáp một tiếng. Diệp Khai lập tức bĩu môi một cái, rồi bỗng cậu nghĩ tới điều gì đó, cắn lỗ tai hắn thở nhẹ: “Vậy khi nào anh mới lợi hại cho em xem?”
Trần Hựu Hàm không thể tưởng tượng nổi mà quay đầu nhìn cậu, hung dữ đẩy đầu cậu một cái: “Em học đâu mấy thứ vớ vẩn đó!”
Diệp Khai bật cười, che tay ghé vào tai hắn nói: “Nhưng mà anh hôm nay. . . ưʍ.” Cái chữ kia cắn rất nhẹ, bởi vì nó dùng giọng mũi mà nói, nó khàn khàn, mang theo âm cuối nhẹ nhàng.
Trần Hựu Hàm giật giật cà vạt, lúc nói chuyện hầu kết cũng nhấp nhô: “Đừng có mà gọi anh nữa, anh không phải chính nhân quân tử gì đâu.”
Có lẽ cảnh tượng một thiếu niên xinh đẹp mặc đồng phục ôm một người đàn ông đẹp trai ưu tú trong bộ âu phục vẫn khá là kỳ quặc, người trên xe càng lúc càng nhiều, đều đang vụиɠ ŧяộʍ nhìn bọn họ. Diệp Khai dùng thanh âm không nhẹ không nặng nói: “Anh ơi, chúng ta đến trạm dừng rồi.”
Gió đêm phả vào mặt, họ đứng tại một trạm dừng chân dọc sông Tây Giang, xung quanh đều là thuộc địa phận công viên Lâm Giang, mặt vô mênh mông, hoa hướng dương nở rộ đã rũ đầu xuống, những cây hoa phượng vĩ đang đung đưa. Trần Hựu Hàm mở app gọi xe, Diệp Khai ngăn lại, nói muốn đi du thuyền.
Cái hứng thú quái quỷ gì không biết? Du thuyền trên sông Tây Giang toàn khách du lịch tới từ nơi khác, đi hỏi người dân địa phương thì hỏi mười người khéo cả mười đều chưa từng đi qua, chẳng mấy ai thèm ngồi. Huống hồ đêm cuối tuần là thời điểm đông nhất, có cả hàng dài người xếp hàng đợi, chỉ riêng việc xếp hàng cũng đã đủ bức điên hắn. Trần Hựu Hàm cúi người kéo khóa áo đồng phục cho cậu; “Bạn nhỏ này ơi, đã làm xong bài tập chưa? Không đi học tự học hả?”
A, bài tập sáu môn đều trắng tinh.
Diệp Khai cào cào tóc, mái tóc đen mềm mại không được tạo kiểu bị gió thổi qua làm lộ ra vầng trán mịn màng và đường chân tóc xinh đẹp, cậu nghịch ngợm nói: “Không đi, em muốn trở thành học tra.”
Vừa mới dứt lời liền nghe thấy Trần Hựu Hàm nói: “Anh thấy em đúng là do đến kỳ phản nghịch mới ở bên anh.”
“Gì chứ, muốn tìm kíƈɦ ŧɦíƈɦ em tìm chị gái lớp trên, em gái lớp dưới không kíƈɦ ŧɦíƈɦ hơn à? Ngày ngày trốn khỏi tầm mắt của thầy giáo lén lút năm tay, hôn môi, thế còn thỏa mãn hơn là mỗi tuần gặp được anh có một lần.”
Trần Hựu Hàm hừ một tiếng, lấy điếu thuốc đang hút dở xuống, cốc trán cậu: “Em thử xem?”
“Thử anh cũng chẳng biết được.” Diệp Khai ôm trán, khiêu khích nói.
Trần Hựu Hàm một tay chống nạnh, là dáng vẻ không nổi giận mà cũng không thể làm gì quen thuộc của hắn, một lúc lâu sau mới tức đến nỗi bật cười, hắn hít nốt một hơi cuối rồi ném thuốc đi, dùng chân hung hăng dẫm tắt, hắn bước về phía Diệp Khai: “Cậu bạn này,” hắn đỡ lấy lưng cậu, cúi người xuống, trầm giọng nói bên tai: “Em mà dám làm như vậy thật thì lần sau anh sẽ xử lý em thật đấy.”
Diệp Khai mềm nhũn dưới khí chất ngang ngược mà vô cùng xâm lược của hắn, không lựa lời nói mà nói: “Em, em vẫn còn nhỏ!”
Trần Hựu Hàm bật cười: “Giờ mới biết mình còn nhỏ? Thế thì mau cút về đi học cho anh!”
Diệp Khai về đến trường rồi vẫn không tập trung nổi. Dương Trác Ninh cầm bút chọc chọc cậu: “Bạn cùng bàn ơi, tôi nhìn cậu cũng chẳng có tâm trạng học hành gì, không bằng chúng ta nói chuyện chút đi.”
Diệp Khai nhìn xuống bài tập của mình, tỉnh táo nói: “Không được, tôi vẫn còn năm đề chưa làm xong.”
Dương Trác Ninh thở dài: “Cần gì chứ, cậu viết xong một công thức lại ngồi ngẩn người 5 phút, tạo nghiệt chi.”
Người ngoài cuộc vẫn là tỉnh táo hơn so với người trong cuộc, Diệp Khai nhìn xuống giấy nháp, quả thực có chút thê thảm không nỡ nhìn, toàn bộ đều là chứng cứ cho sự mất tập trung và qua loa viết ẩu của mình. Cậu để bút xuống, Dương Trác Ninh vui mừng quá đỗi, dịch ghế lại chỗ cậu hơn chút nữa: “Nói cho cậu biết một bí mật.”
Diệp Khai nhìn đại diện môn sinh học Vu Nhiên Nhiên đang trực ban, cô bé này hiển nhiên đã phụ lòng với trách nhiệm mà giáo viên sinh học giao cho mình, cô đang vui vẻ làm bài thi của mình, hoàn toàn làm lơ lớp học đã ồn ào như chợ vỡ bên dưới.
“Nói xem.”
Dương Trác Ninh cười một cách thần bí, lộ ra vẻ ngượng ngùng, đắc ý cùng với chút thô bỉ: “Tôi — thoát — kiếp — FA — rồi!”
Cậu ta dài giọng nói.
Diệp Khai cho cậu một tràng vỗ tay dưới ngăn bàn, rất là qua loa, thế nhưng cũng đủ để ứng phó với tình nghĩa bạn cùng bàn bấy lâu rồi.
“Triệu Hiểu Hân khó theo đuổi chết đi được, may mà tôi đủ bền bỉ! Tiện thể dùng ví dụ về mặt trái của bá tổng để nói cho cậu ta biết, đàn ông có tiền lại đẹp trai bình thường đều không đáng tin, người giống như tôi đây, cả người toát ra vẻ thật thà chất phác đẹp trai hạng trung mới đáng để dựa vào!”
Diệp Khai bình tĩnh liếc qua khuôn mặt hắn, ừm, đẹp trai hạng trung thì có hơi nói quá.
“Hôm nay là buổi hẹn hò đầu tiên của chúng tôi, tôi với cậu ấy –” Cậu ta thần bí dừng lại, thừa nước đục thả câu, nháy mắt ra hiệu.
Diệp Khai mờ mịt chẳng hiểu gì.
“k-i-s-s.” Cậu ta bật ra bốn chữ cái.
Cái tên này xấu hổ đến mức còn dùng cả ngoại ngữ để nói luôn, nói ra chữ hôn thì sợ bỏng miệng hay là vi phạm từ cấm?
Diệp Khai lạnh lùng: “. . . Chúc mừng?”
Trong suy nghĩ của Dương Trác Ninh, kiểu người có xuất thân ưu việt, gia phong nghiêm cẩn, thuần khiết đơn thuần cấm dục học bá như Diệp Khai, nghe thấy tin tức này hẳn là sẽ đỏ bừng mặt mũi, nói năng lộn xộn, hai mắt phát sáng, sau đó liền ước ao ghen tị muốn tìm hiểu thêm càng nhiều chi tiết, chứ làm sao lại có thể bình thản lạnh lùng, thậm chí còn mơ hồ để lộ ra vẻ chế giễu “Chỉ mỗi vậy?” như bây giờ?
“Môi của con gái mềm lắm luôn.” Cậu ta tiếp tục nỗ lực.
Không biết Diệp Khai nghĩ tới điều gì, đôi mắt cậu tối sầm lại.
“Với rất thơm.”
Diệp Khai nằm sấp trên mặt bàn, cậu cầm bút lên, thính tai có chút đỏ.
“Ầy, cậu biết không. . . hôn ấy. . . thực sự rất. . . thoải mái.” Một câu cuối cùng quá khó nói thành lời, giọng Dương Trác Ninh nhỏ như muỗi kêu.
Diệp Khai: “. . . Cậu im đi.”
“Nghe nói cậu thích ai rồi mà? Theo đuổi được chưa?” Dương Trác Ninh vẫn chưa quên vụ cá cược khiến hắn thua mất một nghìn lần trước, lúc quay về còn bị đánh cho một trận tơi bời. Rõ ràng cậu là người tiếp xúc gần với Diệp Khai nhất, thế mà lại đoán sai? Có thể thấy được thiếu gia nhà giàu này cũng không hề chậm tiêu như vẻ ngoài.
“Cũng cỡ vậy. . .”
“Cái — gì –?” Lông mày dựng thẳng đến độ sắp thành ba chữ văn đến nơi, Dương Trác Ninh che miệng lại: “Cậu thoát kiếp FA rồi?!”
“Vẫn chưa.” Diệp Khai phủ nhận, vẫn chưa tính là đủ.
Cũng may Dương Trác Ninh rất dễ lừa, hoặc nên nói là cậu ta rất tin tưởng Diệp Khai, truyền cho cậu chút kiên định vì Diệp Khai tuy học hành tiến tới, nhưng tình cảm lại đi lùi, Dương Trác Ninh nghiêm nghị gật gật đầu, an ủi: “Khai, tiếp tục cố gắng nhé! Hừ, cũng không biết là thiên tiên phương nào mà ngay cả cậu cũng không theo đuổi được?”
Vui buồn của nhân loại vốn không tương đồng, cậu ta vừa vì Diệp Khai mặc niệm một giây đồng hồ xong liền chuyển chủ đề về mối tình đầu chua chua ngọt ngọt của mình, thở ngắn than dài nói: “Nhưng mà Triệu Hiểu Hân nói kỹ thuật hôn của tôi không tốt lắm, cậu nói xem sao mà cậu ấy lại biết nhỉ?”
Mới khi nãy còn kiss dài kiss ngắn xong, chưa được bao lâu đã nghiên cứu đến kỹ thuật hôn, có thể thấy trình độ da mặt của loài người cũng thật là thất thường.
Vu Nhiên Nhiên trên bục giảng ho một tiếng, trong phòng học yên tĩnh lại chừng một giây, sau đó lại bắt đầu xì xào bàn tán.
Diệp Khai” “. . . Có thể là. . . lúc hôn . . .. . . cậu ta thấy không dễ chịu lắm. . . chăng.”
Bà mẹ nó, sao cậu cũng bắt đầu nói theo cái kiểu như mắc tóc thế này? !
Dương Trác Ninh đỏ mặt, như đồ ngốc mà nằm sấp xuống bàn học, nói: “Vậy tôi phải làm sao để cải thiện đây?”
Diệp Khai gạch một đường trên đề thi vật lý, bình tĩnh nói: “Luyện. . .tập nhiều hơn?”
Trong góc nhỏ của bàn thứ sáu tổ ba rơi vào sự im lặng chết chóc.
Diệp Khai lấy lại tinh thần, fuck, đề bài đơn giản như vậy cũng đáng để cậu giải sao?
Độ dày da mặt của Dương Trác Ninh tăng lên theo cấp số nhân, hỏi Diệp Khai: “Vậy cậu nói xem, cảm giác hôn thoải mái là như thế nào?”
Diệp Khai: “. . .”
“Để tôi nói về tôi trước nhé, đầu tiên là cảm thấy thiếu oxy, không thở nổi, trái tim đập nhanh cực kỳ, tay, tay còn muốn sờ lung tung. . .”
Diệp Khai: “. . .”
“Nhưng cậu lại nói được hôn rất dễ chịu, cảm giác đó là như thế nào? Cũng không thể tự mình high mà, đúng không.”
Tuổi còn nhỏ, thế nhưng vẫn là rất phong độ.
Diệp Khai siết chặt cán bút: “Chắc là. . . run chân, thiếu oxy, toàn thân đều cảm thấy tê dại. . . chắc là vậy.”
Dương Trác Ninh: “À. . . Hả? ? ?”
Có một cuộc họp lớp nhỏ vào tiết ba. Giáo viên chủ nhiệm lớp tên là Tất Thắng , vừa nghe đã có cảm giác là người rất có tham vọng, đám học sinh toàn gọi sau lưng ông là Pizza Hut* (tiếng trung Tất thắng khách = tên tiếng trung của Pizza Hut). Pizza Hut tự mình chủ trì cuộc họp, bởi vì năm nay là năm kỷ niệm 20 năm thành lập trường Thiên Dực, ban lãnh đạo đã quyết định sẽ tổ chức một biểu văn nghệ tiệc tối, mỗi lớp biểu diễn một tiết mục, lớp 10 mới vào trường, lớp 12 lại bận chuyện học tập, vậy nên trách nhiệm cao cả này được dành cho lớp mười một và các câu lạc bộ phụ trách. Tin tức vừa thông qua, phía dưới liền vang lên tiếng oán than rầm trời, Pizza Hut vỗ bàn: “Gào? Gào cái gì mà gào? Có nhiều năng lượng thế thì giữ lại cống hiến trên sân khấu cho tôi! Đề xuất tiết mục đi, trước tiết tự học tối mai đưa cho thầy năm tiết mục dự bị, à còn nữa. . . Ủy viên văn nghệ giơ tay lên, đúng, là em đó Triệu Hiểu Hân, em tổ chức đi.”
Triệu Hiểu Hân lên bục giảng, cả phòng học như một đầm nước đọng
Là một lớp học thực nghiệm khoa học, lớp 11A3 có thể nói là một nhánh hoa độc đáo, ngoại trừ điểm chung bình và tuổi tác giữ vững trong top 10 thì toàn bộ những thứ khác như tập thể lớp tiên tiến, đại hội thể dục thể thao, văn nghệ tiệc tối. . . hoàn toàn không thèm ngó nghiêng tới, cả lớp từ trên xuống dưới viết một dòng “I DONT CARE” viết in hoa để trong ngoặc kép.
Dương Trác Ninh nhìn thấy cô bạn gái mới tinh của mình chịu oan ức, lập tức phản bội lại tình nghĩa bạn cùng bạn, giơ tay nói: “Đừng sợ! Lớp mình có Diệp Khai mà, nhắm hai mắt cũng có thể được điểm cao!”
Diệp Khai vô cùng thê thảm mà đỡ trán.
Dương Trác Ninh vừa nói ra chuyện này thì đã trở thành tâm điểm của hỏa lực, chủ đề của cuộc họp lập tức từ [ Nghĩ ra năm tiết mục có đủ đức trí thể mỹ lao để dự thi ] biến thành [ Nghĩ ra một tiết mục tất thắng dành riêng cho Diệp Khai ].
“Kỹ xảo đặc biệt trong Tennis, hoàng tử tennis phiên bản live action!”
Diệp Khai cảm thấy không thể hiểu nổi : “. . . ?”
“Tự đàn tự hát, tiểu vương tử piano!”
Thật là vi diệu: “. . . Không được đâu.”
“Khiêu vũ một đoạn tiêu chuẩn!”
Kinh hoàng: “. . . Sao cậu lại cảm thấy tôi biết kỹ năng này?”
“Hip-hop đi, mấy anh em đánh nhịp cho cậu!”
Lạnh lùng: “. . . Tôi chân thành cảm ơn cậu!”
Pizza Hut đứng ra hoà giải: “Các em thế này là không được, phải đoàn kết biết chưa, huy động toàn bộ lực lượng, thể hiện ra phong cách tập thể của lớp mình đi chứ, sao có thể để Diệp Khai lên sân khấu một mình được?”
Triệu Hiểu Hân nói: “Hay là diễn một vở kịch đi!”
“Không có kịch bản nào.” Có người nêu ý kiến.
“Có nhiều vở kịch kinh điển để chọn lắm, Tê giác trong tình yêu, Giấc mộng đêm hè, Hamlet. . . Đúng rồi, tôi cảm thấy Người lái buôn thành Venice cũng được đó! Có thể chọn màn số hai để diễn.”
[ Người lái buôn thành Venice ] từng được học trong tiết tự học của bọn họ, phần được học là đoạn trích của khung cảnh tòa án.Tất Thắng giận muốn ói ra máu, ông có lòng muốn làm một lần Tất Thắng Khách để mở mày mở mặt rửa sạch nhục nhã, không ngờ cả lớp này đều theo hướng phật hệ* (không tranh đua), chẳng có tí tinh thần lang sói nào, vừa thấy kịch bản này dễ diễn, số người cần tham gia lại ít, không chờ ông nói thêm gì cả lớp liền giơ tay biểu quyết đồng ý.
Tất Thắng lùi lại mà cầu việc khác: “Sửa lại chút, sửa kịch bản lại một chút, thêm một màn khiêu vũ xã giao vào, để toàn bộ cả lớp đều tham gia!”
Trong phòng học vang lên tiếng kêu rên cực kỳ bi thảm, Tất Thắng rất am hiểu Logic đàm phán, lạnh lùng để đám trẻ gào lên năm giây, sau đó đưa tay ra hiệu trật tự, cười híp mắt hỏi: “Vậy một nửa, một nửa lớp là được chứ gì?”
Trại địch đã thành công bị chia cắt, ngoại trừ một vài tiếng xì xào thì không còn ai phản đối nữa.
Dương Trác Ninh sợ không đủ loạn, lại rống lên: “Như vậy thì quá bình thường rồi, chúng ta phải thêm vào một quả bom nặng ký!”
“Giả trang!” Hai mắt Triệu Hiểu Hân sáng lên —— thật không hổ là một đôi, sóng não của hai người này khớp nhau còn nhanh hơn tốc độ ánh sáng, xấu xa cũng cùng nhau xấu xa.
Vừa dứt lời, trong nháy mắt Diệp Khai liền có loại dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, ánh mắt cả lớp lại một lần nữa sáng lên như đèn pha mà tập trung lên người cậu.
Diệp Khai: “. . .”