Mà Nguyệt Minh càng tỉnh lại càng cảm nhận được cơn đau ập đến, cả cơ thể cô đều khó chịu không ngừng, nhất là càng nói sẽ càng cảm thấy buồn nôn, mà buồn nôn sẽ đã động làm dạ dày cùng cuống họng đau rát. Đôi mắt vốn nhắm nghiền vì thế mà càng nheo chặt lại, cố chịu đựng sự khó chịu.
Những chuyển động nhỏ đều rơi vào mắt Gia An, nàng muốn giúp, nhưng người này hẳn không thích nàng động chạm vào, nàng đành ấn nút gọi bác sĩ.
Chẳng mấy chốc cửa phòng bệnh bật mở, một đoàn bác sĩ liền đi vào. Gia An đỡ trán, họ cho rằng đang đi thị sát đánh giá công tác của bác sĩ à? Dẫn đầu là viện trưởng, tiếp đến là trưởng khoa Hồi sức tích cực (ICU), cuối cùng mà thêm mấy cái đuôi y tá bác sĩ theo sau.
Họ thăm khám thì ít, mà nói chuyện thì nhiều, nhưng cũng chỉ là nói với nhau mà thôi, người trên giường kia xem ra đau đến thở không nổi rồi.
Đám người này làm cao để làm gì, ngay cả trạng thái bệnh nhân không tốt vẫn không để ý sao?
Còn người kia, khó chịu trong người vẫn không lên tiếng, bị câm hay gì?
Hay là nghĩ đau như vậy có thể sẽ giúp cô ta chết tiếp?
Gia An âm thầm bực bội.
– Bác Trần, bệnh nhân vừa kích động ảnh hưởng đến vết thương thì phải, có phải nên kiểm tra một chút hay không?- Bác sĩ An nhìn trưởng khoa ICU, ánh mắt không chút nao núng sợ sệt mà yêu cầu.
Lúc họ bước vào phòng, Gia An vốn có chào hỏi rồi nhưng họ chỉ mải mê nói chuyện, lúc nàng lên tiếng họ mới nhận ra sự tồn tại của Bác sĩ An khoa Sản.
– Bác An sao lại ở đây?- Viện trưởng nhìn nàng đầy bất ngờ.
– Hôm nay không có ca trực, tôi chỉ muốn đến thăm bệnh nhân một chút…
Gia An im lặng nhìn Nguyệt Minh, người kia dường như rất bực bội với không khí tại phòng bệnh thì phải.
– Đừng nói nữa, bác Trần, vẫn là nên kiểm tra đi.
Gia An nói thế, có người sẽ khó chịu vì một bác sĩ nhỏ tuổi mà lên giọng với một đám trưởng bối, nhưng nàng không màng việc đó. Nếu sợ bọn họ, nàng không phải là Gia An.
Bây giờ quan trọng nhất chẳng phải là xem bệnh nhân thế nào sao?
– Ừm, tôi biết rồi.- Trưởng khoa Trần có bực bội nhưng vẫn tiến hành thăm khám cho Nguyệt Minh.
Cả một quá trình, Nguyệt Minh cứ như thể người chết, nằm đó mặc kệ bọn họ, chẳng buồn nhìn, chẳng buồn nói chuyện, cứ thế lạc vào giữa khoảng không vô định trong tâm hồn.
– Tổng giám đốc, cô đừng quá kích động, sẽ tổn hại đến thân thể.
Thăm khám xong, viện trưởng cùng trưởng khoa thấy Tổng giám đốc cái gì cũng không nói, liền có chút xấu hổ, nhưng vẫn lễ phép chào rồi rời đi, chỉ bỏ lại một vị bác sĩ trẻ, khuôn mặt đàn ông vuông vức nhưng làn da lại trắng trẻo đến bất thường. Gia An nhíu mày, anh ta dường như đang run thì phải.
Run cũng phải thôi, trước mặt là nữ bác sĩ xinh đẹp có tiếng trong bệnh viện đang nhìn anh ta chăm chú, tiếp đó là vị Tổng giám đốc hung hăng hôm trước vừa làm loạn ở sảnh cấp cứu đang nhìn anh ta như thể muốn giết người. Căng thẳng chồng chất, nam bác sĩ ước gì mình có thể bốc hơi khỏi địa ngục trần gian này.
Gia An thấy người đồng nghiệp trên trán toát mồ hôi liên tục cũng có chút buồn cười. Nàng nhìn về phía giường bệnh, người kia chịu mở mắt rồi sao? Nhưng xem ánh nhìn kìa… Gia An kín đáo tặc lưỡi.
Bệnh thì bệnh, vẫn rất hung dữ nha! Nhưng mà có chút… đáng yêu nhỉ?
Y tá đẩy xe thuốc đi vào. Nam bác sĩ cũng vơ lấy khăn giấy lau mồ hôi, cố gắng hít thở trấn tỉnh bản thân mình rồi nở nụ cười chuyên nghiệp nói với Tổng giám đốc đang trên giường bệnh. Vừa nói, nam bác sĩ vừa sát khuẩn tay.
– Tổng giám đốc… Bây… Bây giờ tôi xin phép thay nước truyền…- Loại tác phong này chắc chắn sẽ không bao giờ có khi anh ta công tác ngày thường, cùng lắm là lịch sự nói thôi, đằng này anh ta đã cố ý kính cẩn nghiêng mình rồi.
Nguyệt Minh nghe nam bác sĩ nói, ánh nhìn vốn hung hăng nay phảng phất một tia hoang mang. Gương mặt của cô sớm đã trắng bệch, bây giờ càng như bị rút cạn máu.
Gia An liền đứng dậy nhường chỗ, chăm chú quan sát đôi mắt sâu thăm thẳm kia, trong lòng bỗng “A” lên một tiếng. Nàng nhớ đến mấy đứa trẻ con lúc đi tiêm ngừa, vừa nhìn thấy kim tiêm liền giãy khóc đành đạch, nước mắt rơi như mưa, tiếp đến là nhìn ba mẹ bằng ánh mắt long lanh cầu xin, đừng để cái người trắng toát này tiêm con!
Tổng giám đốc Selina Hoàng Nguyệt Minh cũng đã gần ba mươi rồi, dù có sợ kim tiêm cũng không giãy khóc, chỉ vô ý để lộ một chút sợ hãi nơi đáy mắt mà thôi. Trách thì trách bác sĩ An đây quá tinh mắt đi, tất cả là tại bác sĩ An!
Bác sĩ An đứng một góc, chẳng thèm nhìn người đồng nghiệp đang thực hiện mấy thao tác sát khuẩn, chỉ tập trung vào Nguyệt Minh, soi vẻ mặt của cô. Người kia lại một lần nữa quay mặt đi rồi nhắm mắt lại.
Nam bác sĩ có chút căng thẳng khi mang bao tay vào, cầm lấy kéo gắp miếng bông gòn tẩm cồn, đôi tay run run di chuyển đến vị trí ống tiêm, gỡ miếng băng keo cố định kim ra. Hành động này anh ta làm không biết bao nhiêu lần, đến cả nhắm mắt vẫn thành thục, bây giờ quái đản lại run như cầy sấy thế này là sao?
Động tác khá thô làm Nguyệt Minh đau đến giật bắn mình, cắn chặt môi. Vẻ sợ sệt này không những khiến nam bác sĩ càng thêm áp lực mà còn lọt vào mắt của bác sĩ An đứng bên đây giường. Nàng theo bản năng liền đưa tay, nhẹ nhàng vuốt mu bàn tay còn lại của Nguyệt Minh.
Động tác nhẹ nhàng dịu dàng như thế khiến Nguyệt Minh mở mắt nhìn người con gái trước mặt kia, nàng đang cười trấn an cô. Nguyệt Minh không những không cảm động còn hung hăng trừng mắt lại với bác sĩ An nhiều chuyện. Nhưng Gia An không thèm chấp nhất.
Lúc này, nam bác sĩ cũng rút ống tiêm ra, Gia An nhìn thấy có chút máu chảy ngược vào trong dây chuyền dung dịch. Đôi mày thanh tú kẽ chuyển động, nàng vẫn im lặng theo dõi hành động tiếp theo, tay vẫn không ngừng vuốt ve mu bàn tay người kia.
Nam bác sĩ tiến tới bước tiếp theo, gắn kim tiêm mới. Anh ta nhìn mu bàn tay Tổng giám đốc Nguyệt Minh một chút, dứt khoát cắm kim tiêm vào.
Nguyệt Minh đau đến nghiến răng, hai chân được che đậy dưới lớp chăn cũng cong lại, tay còn lại vô thức nắm lấy bàn tay mềm mại của Gia An, hoàn toàn không giống người vừa trừng mắt với nàng. Gia An cười nhẹ, khẽ siết tay cô an ủi, nàng biết rồi nhé.
Tổng giám đốc hung dữ này sợ kim tiêm!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nàng nhìn còn động tác của đồng nghiệp còn ngứa mắt thay.
– …- Nam bác sĩ lại rút kim tiêm ra.
Gia An nhẫn nhẫn nhịn nhìn, trong lòng bực bội muốn chết, việc truyền dịch đơn giản vẫn không làm được, sao có thể được tuyển vào đây vậy?
Dù Gia An thông cảm rằng do anh ta có thể vì căng thẳng quá nên mới vậy, nhưng vẫn khá ngứa mắt, làm bác sĩ như vậy là không chuyên nghiệp!
Nguyệt Minh càng nắm chặt tay, Gia An lòng càng như lửa đốt, Nguyệt Minh làm nàng nhớ đến mấy đứa trẻ nàng từng tiêm cho, đáng thương, mỏng manh vô cùng. Dù là bác sĩ khoa Sản, đã thực hiện nhiều ca sinh nở rồi, chứng kiến biết bao đau đớn, nhưng thấy Nguyệt Minh vì đau mà từ sư tử biến thành mèo con, nàng cũng có chút đau lòng.
Gia An không đắn đo mà nói ra một yêu cầu vô lý.
– Để tôi làm cho.
Nguyệt Minh liền mở mắt ra. Gia An nở nụ cười trấn an, khẽ gỡ tay cô ra rồi tiến về xe đẩy, sát khuẩn tay mình rồi mang bao tay vào, lấy ống tiêm mới lên.
||||| Truyện đề cử: Yêu Lại Từ Đầu – Cố Tư – Trì Uyên |||||
Nam bác sĩ đứng ngây ra đó.
– Nhưng mà…- Trong thâm tâm, nam bác sĩ đang muốn quẳng hết cho bác sĩ An khoa Sản gánh hết việc này. Nhưng như đã nói, bác sĩ An khoa Sản, chuyện này dù chỉ là truyền dịch đơn giản nhưng lại thuộc trách nhiệm của khoa ICU bọn họ.
Gia An thấy đồng nghiệp đang phân vân đắn đo, biết mình đã làm khó người ta, nhưng nghĩ đến cảm giác của Nguyệt Minh lúc này, nàng không đành lòng để nam bác sĩ này làm tiếp nữa.
Ánh mắt nàng đầy kiên quyết khiến anh ta nuốt nước bọt
– Mọi trách nhiệm tôi đều chịu.- Nàng dứt khoát nói, gắp bông gòn lau sạch vết máu ứ đọng trên mu bàn tay Nguyệt Minh.
Nguyệt Minh cảm nhận được sự dịu dàng cùng lời nói kia của Gia An, trong lòng dâng lên một cảm giác tin tưởng vô cùng.
– Thả lỏng một chút, như kiến cắn thôi.- Gia An trấn an.
Nàng bác sĩ nhìn mu bàn tay đầy vết bầm của Nguyệt Minh sau khi được vệ sinh sạch sẽ, rồi khẽ liếc mắt nhìn lên mặt cô. Trùng hợp, cô cũng đang nhìn nàng.
Bốn mắt giao nhau. Nguyệt Minh quay đi.
“Ánh mắt này…”
Bác sĩ An dán băng keo vào vết kim đâm. Vốn dĩ phải rút vết kim cũ vì không thể lưu quá hai mươi tư giờ, nhưng cánh tay mảnh khảnh gầy gò của người này, đâm kim vào chỗ nào cũng khiến nàng chạnh lòng.
Không tin được là cái tay này từng đấm vào mặt mình nữa đấy!
Nguyệt Minh nhắm mắt chờ đợi, hồi sau lại cảm thấy trên cánh tay mình có chút mát lạnh, hẳn là cô bác sĩ đã bắt đầu. Cô mím môi, chuẩn bị chịu đựng một trận đau.
Nhưng mà một lúc lâu vẫn chẳng cảm thấy gì, nhói như kiến cắn cũng không hề. Nguyệt Minh thử hé mắt, liền thấy bác sĩ An đã xong đến bước điều chỉnh bình nước biển luôn rồi.
Kim đã đâm vào da cô từ bao giờ vậy? Nguyệt Minh thật tình chẳng hay biết.
Bác sĩ An xoay người nhìn Nguyệt Minh, rồi đột nhiên cười tươi. Đi mắt to tròn ẩn hiện sau gọng kính của Gia An rất đặc biệt, lúc chủ nhân của nó nở nụ cười liền cong thành vầng trăng khuyết, góp phần khiến nụ cười của nàng có hồn hơn.
– Lúc trước, từng có thời gian thực tập tiêm cho trẻ em, kỹ thuật tiêm của tôi cũng không tồi chứ Tổng giám đốc?
Nguyệt Minh nhìn Gia An đang ra vẻ tự hào, trên gương mặt cau có thoáng chút phảng phất màu hồng nhạt. Cô bĩu môi, sau đó liền mất đi dáng vẻ mèo con, trở lại thành sư tử mẹ, khó chịu nhìn nàng.
Bác sĩ An nhà ta rộng lượng, không thèm chấp nhất cái người đáng ghét kia, chỉ nhẹ nhàng lắc lắc một cái ống tiêm thật to cùng lọ dung dịch trước mặt Nguyệt Minh như thể trêu ngươi.
Nguyệt Minh nhìn thấy ống tiêm, liền như chết trong lòng thêm một chút.
Nàng nghĩ người này vẫn còn có thể cứu chữa được. Phải, mọi chuyện rồi có thể qua thôi.
Bác sĩ An vui vẻ nhìn bộ dạng người kia sợ sệt, liền cho thêm chút màu mè vào những động tác thông thường, xoay tròn kéo mấy vòng mới gắp miếng bông gòn, đặt mạnh lọ thuốc cho phát ra tiếng kêu, lại búng búng vào thân ống tiêm…
Nguyệt Minh nhìn mà thêm buồn, thêm sầu. Tự tử không chết nhưng mà nhìn cô bác sĩ này “ra vẻ” chắc cô chết thật đấy.
Thấy người ta sợ đến mặt lúc xanh lúc trắng, bác sĩ An mới nghiêng đầu, đôi mắt to tròn tự lúc nào cong lại như vầng trăng khuyết, dịu dàng nói:
– Tổng giám đốc, cái này tiêm vào dịch truyền chứ không tiêm trực tiếp vào cơ thể. Hơn nữa thuốc này tốt cho cô, giúp giảm đau đấy.
Nguyệt Minh trừng mắt, liếc Gia An một cái rõ sắc.
Nhưng Gia An lại thấy Nguyệt Minh như vậy rất tốt, có cảm xúc vẫn còn hơn vô cảm. Tuy không phải bác sĩ tâm lý nhưng nàng vẫn biết điều cơ bản đó.
Nam bác sĩ run rẩy nhìn Gia An vui vẻ trêu chọc vị bệnh nhân đặc biệt, chỉ thầm cầu mong cho hoa khôi của bệnh viện xong vụ này được tai qua nạn khỏi, chứ anh ta cảm thấy khả năng nàng bay màu khá là cao đấy!?
Anh ta lén ra hiệu cho nữ y tá đẩy xe đẩy chuồn khỏi đây. Sau đó, phòng bệnh rộng rãi chỉ còn mỗi bác sĩ An và bệnh nhân Nguyệt Minh.
Bác sĩ An lại kéo ghế dựa, ngồi xuống, thong dong vắt chân, tự nhiên như thể người bệnh nhân này thân thiết với nàng lắm vậy.
Bệnh nhân Nguyệt Minh tức muốn chết, tay lại không dám siết lại sợ động vết tiêm… Đau!!!
– Cô thích xía vào chuyện người khác lắm sao?- Nguyệt Minh phá bỏ sự im lặng, nghiến răng phun ra mấy chữ.
– Còn cô thì không hung hăng sẽ chết sao?- Bác sĩ An tự lúc nào đã lấy ra một cuốn sách dày cộm, nâng gọng kính mà đọc.
– Ừ.- Nguyệt Minh bực bội nói.
– Ồ.- Gia An nhún vai, tỏ vẻ trầm trồ.
– …- Nguyệt Minh bị cái vẻ thản nhiên làm cho cạn lời.
– Vậy thì tôi nghĩ rằng có một cách khiến cô chết nhẹ nhàng đó.- Gia An đóng sách lại, bộ dạng tựa như đang nói chuyện với tri kỷ, rất giống mấy nhân viên đa cấp dụ dỗ nạn nhân trong phòng họp.
– ?
– Thử dịu dàng xem, hẳn là cô sẽ lăn ra chết.- Bác sĩ An bật ngón cái.
*****
Góc tự kỷ của tác giả:
Gia An vốn định đi tìm Nguyệt Minh để giảng đạo lý, nhưng y tá chạy đến gọi nàng lại vì có ca sinh khó rất gấp. Gia An đành tạm gác lại việc “dạy giáo dục công dân” cho cô Tổng giám đốc khó ở kia.
Sau hơn 2 tiếng trong phòng sinh, lúc Gia An tìm đến nhà thì chỉ còn thấy một cái xác lạnh lẽo.
Toàn văn hoàn.