Nếu hắn không âm dương quái khí một câu này còn tốt.
Vừa nói chuyện, trong lòng Phượng Tuyên từ từ hiện lên một ý nghĩ:??
Làm sao? Ngươi còn cảm thấy oan ức à?
Có muốn bây giờ ta viết giấy trắng mực đen trong sổ mệnh ra dán lên mặt ngươi không, là ai trong tương lai bóp cổ ta rồi nói với ta: “Mỗi đêm với song tu với ngươi là một cơn ác mộng, làm cho ta cảm thấy ghê tởm.” . đam mỹ hài
Đúng vậy.
Trong sổ mệnh viết, nguyên chủ vì cứu được Thích Trác Ngọc khỏi tình độc, sau khi hiến thân chẳng những mỗi tháng phải nhận đau đớn từ tình độc tới xé gan xé phổi, hơn nữa Thích Trác Ngọc cũng không hề cảm kích. Chỉ cần nhớ tới những tháng ngày mình song tu cùng đạo lữ hèn nhát hèn mọn này ngày đêm, khuôn mặt tuấn mỹ của Thích Trác Ngọc sẽ hiện lên vẻ u ám chán ghét vô cùng.
Một tên rẻ tiền điển hình.
Sau khi ăn sạch sẽ, mặc quần vào thì quay qua mắng mẹ.
Nói là ngươi nói.
Từng cái từng cái trong quá đó, ngươi làm như oan uổng lắm ấy?!
Nghĩ đến cốt truyện trong sổ mệnh, Phượng Tuyên lúc này mới phục hồi tinh thần lại.
Cảnh giác nhìn khoảng cách hiện tại của Thích Trác Ngọc với mình, có phải hơi quá gần không?
Rõ ràng trước khi y đi ngủ, giữa hai người ít nhất còn cách xa một trượng,hiện giờ góc áo sắp chạm vào nhau.
Trong sổ mệnh, từng tiếng ” buồn nôn, ghê tởm” của Thích Trác Ngọc còn văng vẳng ở bên tai y.
Phượng Tuyên thật sự không muốn hắn sinh ra hiểu lầm gì với mình, cho rằng mình có mưu đồ bất chính với hắn, miễn cho tương lai trước khi bị hắn giết vợ chứng đạo còn phải chịu nhiều tra tấn như vậy. Lười giải thích với hắn, lúc này liền ôm túi trữ vật của mình, lui về phía sau vài bước, cách Thích Trác Ngọc rất xa.
Một thái độ ” Ngươi xem, ta thực sự không có bất kỳ ý tưởng muốn song tu làm ô uế sự trong sạch của ngươi.”
Mà bộ dáng né tránh lui binh như tránh rắn rết rơi vào trong mắt Thích Trác Ngọc như là ngầm đồng ý chuyện thành hôn với hắn giống như ác mộng.
Cho tới bây giờ chỉ có người khác đối với mình như si như điên, chạy theo như vịt.
Thích Trác Ngọc có lẽ là lần đầu tiên gặp được người lạnh nhạt ghét bỏ mình như thế, cái vẻ dịu dàng khoác lên mình giờ phút này cuối cùng cũng cạn kiệt, lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn.
Vì thế ngay khi Phượng Tuyên vừa mới tìm được vị trí thoải mái ngồi xuống, đầu kia truyền đến một tiếng cười âm tình bất định của Thích Trác Ngọc. m thanh quá nhẹ, thế cho nên Phượng Tuyên hoài nghi là mình gặp ảo giác.
Ngẩng đầu nhìn qua, Thích Trác Ngọc mạnh mẽ phất tay áo xoay người, để lại cho y một bóng lưng lạnh như băng.
Phượng Tuyên thấy vậy vẻ mặt nghi hoặc.
Lại làm sao thế, mình cách xa hắn lắm rồi mà, hắn còn không hài lòng?
Người bị ghét bỏ là chính mình.
Hắn còn có gì không hài lòng?
Nhưng vừa nghĩ đến tính cách của người này vốn đã thất thường khó nắm bắt.
Vì thế dần dần cũng để ý tới động tĩnh của hắn nữa
–
Nửa đêm sau, tình độc của Thích Trác Ngọc lại phát tác một lần nữa.
Phượng Tuyên nửa tỉnh nửa mê bị hắn kinh động, mơ mơ màng màng chỉ có thể nhìn thấy bộ dáng Thích Trác Ngọc nửa cuộn mình trên mặt đất cực lực nhẫn nại tình độc. Toàn thân ướt đẫm, đầu tóc ướt sũng, mồ hôi nhễ nhại, hoa đào lấp lánh, mũi thẳng môi mỏng, hắn có một bộ dạng cực kỳ đẹp trai lại quái dị.. Cho dù là nhắm mắt nhíu mày, cũng có thể làm cho nhịp tim nữ nhân phát cuồng.
Không thể không nói, quan sát đại ma đầu bị tình độc phát tác ở cự ly gần, Phượng Tuyên thừa nhận tên cặn bã đẹp trai này đúng là có chút vốn liếng.
Khó trách nhiều nam nữ hồng trần muốn sống chết vì hắn, nhưng chuyện này thì liên quan gì tới bổn thượng thần?
Bi hoan của con người và thần thánh không liên quan đến nhau, Phượng Tuyên chỉ cảm thấy Thích Trác Ngọc có hơi ồn ào.
Vì thế quấn chặt chăn nhỏ của mình, ngủ thiếp đi cho đến rạng sáng giữa những thăng trầm và tiếng thở hổn hển cực kỳ khó chịu.
Cũng không phải Phượng Tuyên lạnh lùng, mà là tình độc này tuy rằng lợi hại, nhưng cũng chẳng chết được.
Cho dù ở trong sổ mệnh, nguyên chủ không giúp Thích Trác Ngọc giải độc, hắn cũng chỉ bị hành hạ một đêm, sáng sớm hôm sau liền khôi phục.
Lần này hẳn là thật sự bị yêu thú ảnh hưởng, mới dẫn đến thời gian phát tác dài hơn so với người thường.
Dài hơn nữa cùng lắm qua ba bốn ngày là ổn, chờ tu vi Thích Trác Ngọc tăng lên, là có thể mang y rời khỏi vùng núi non hoang dã này.
Quả nhiên như Phượng Tuyên dự đoán.
Tình độc trên người Thích Trác Ngọc lại phát tác thêm hai ngày nữa, y cũng không giúp được gì. Ban ngày hái chút trái cây giải toả cơn đói, bỏ lại những quả khó ăn cho Thích Trác Ngọc ăn. Đến buổi tối Thích Trác Ngọc phát tác tình độc, y liền quay đầu ngủ say.
Đến sáng thứ ba, ánh nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu vào khuôn mặt mập mạp của Phượng Tuyên.
Lông mi của thiếu niên run lên hai lần vì ánh sáng, mở mắt ra, tình độc pháy tác trên người Thích Trác Ngọc đã hoàn toàn khỏi hẳn.
Hai người nhìn nhau, nhất thời không nói nên lời.
Dù sao mấy đêm trước hình như Phượng Tuyên lại đắc tội tên đại ma đầu này, đã chột dạ có hai ngày không nói chuyện với hắn.
Mà Thích Trác Ngọc lại lộ ra ánh mắt không rõ ràng, phảng phất là hôm nay mới là lần đầu tiên quen biết vị tiểu đạo lữ vừa qua cửa này.
Ánh mắt kia thẳng tắp rơi vào trên người Phượng Tuyên, làm cho y có một loại ảo giác bị dã thú nhìn chằm chằm.
Bị nhìn như vậy cũng quá xấu hổ, Phượng Tuyên mở miệng phá vỡ trầm mặc: “Đại sư huynh, huynh nhìn chằm chằm ta làm gì, trên mặt ta có cái gì sao? ”
Thích Trác Ngọc thu hồi tầm mắt, thanh âm khôi phục thành vẻ xa cách, không hề khách khí: “Không có gì, chỉ là đa tạ mấy ngày nay tiểu sư đệ chiếu cố ta.”
Còn nhấn mạnh hai chữ ” chiếu cố” nguyên bản chỉ là dùng để châm chọc đạo lữ phế vật vai không thể gánh này, ai ngờ Phượng Tuyên lại thật sự mặt dày vô sỉ gật đầu đồng ý.
Biểu tình chân thành kia không cảm thấy mình có vấn đề gì, còn có vài phần tán thành.
Làm ơn, mỗi ngày y đi hái trái cây cũng rất mệt mỏi, nghĩ xem những ngày qua ai đã chuẩn bị đồ ăn thức uống? Phượng Tuyên lớn bằng ngần này mà chưa từng làm nhiều việc dữ vậy đâu.
Ngay cả đế quân tôn quý nhất Cửu Trọng Thiên cũng chưa từng ăn được trái cây dại cho chính y hái nữa là.
Thích Trác Ngọc nhất thời nghẹn họng, lại bị y chọc giận đến buồn cười, phất tay áo xoay người.
Hai người một đường đi xuống núi, một khắc đi ra khỏi núi hoang, Thích Trác Ngọc đột nhiên giống như vô tình mở miệng, hỏi: “Mấy ngày nay tình độc phát tác trên người ta, nếu thật sự chết thì làm sao bây giờ?”
Chết á?
Không có khả năng, tai họa ngàn năm, với mức độ tai họa của ngươi, ít nhất có thể sống vạn năm.
Muốn nghe người ta vỗ mông ngựa thì nói thẳng đi.
Phượng Tuyên mở miệng khen hắn: “Đại sư huynh tu vi mạnh nhất thế gian, sao có thể dễ dàng bỏ mình! Cho dù huynh bất hạnh ngã xuống, ta cũng sẽ thủ tiết vì huynh!”
Không thủ quả thật đáng tiếc.
Tình độc rác rưởi.
Thích Trác Ngọc ghé mắt, nhìn y: “Vậy à? Sao ta thấy ngươi nói thủ tiết mà nghe chừng rất vui thế?”
Không hổ là đại ma đầu thấu hiểu lòng người.
Phượng Tuyên cố gắng kìm nén khóe miệng đang nhếch lên: “Có không? Thật ra ta rất khổ sở, sư huynh. ”
Suy nghĩ bay tán loạn, lập tức điều chỉnh biểu cảm.
Thích Trác Ngọc bước chân dừng lại, híp mắt: “Ngươi đang suy nghĩ cái gì vậy? ”
Phượng Tuyên đang ấp ủ cảm xúc, bị hỏi đột ngột, bất ngờ không kịp đề phòng: “Vừa mới suy nghĩ lại chuyện đau lòng nhất đời mình. “
– ————
Tiểu Thất: Thăng quan phát tài chết chồng? Còn có loại chuyện tốt zậy seo.
Tác giả có lời muốn nói:
PS: Giải thích! Tiểu Phượng Hoàng hiện tại còn chưa tới 1.700 tuổi, tương đương với 16 tuổi của phàm nhân, cũng chính là tuổi của Tiểu Thất (thật sự là tuổi yêu sớm.
Bởi vì cuộc sống tu luyện trên Cửu Trọng Thiên rất nhàm chán, qua lại chỉ có mấy vị thần tiên, một ngàn năm như một ngày, cho nên tâm trí Phượng Tuyên cũng chỉ có mười sáu mười bảy tuổi (như em bé đáng iu)
pps: Thích Trác Ngọc 22 tuổi!