Dương Thần cũng không nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng thấy nặng nề như bị đá đè. Lâu lắm rồi hắn không có cảm giác tội lỗi với phụ nữ. Phụ nữ lâu nay đối với hắn chỉ là một thứ thuốc xoa dịu sự khó chịu bức bối, căn bản chẳng có tác dụng gì về tinh thần. Đột nhiên sau một đêm điên cuồng với người phụ nữ này xong hắn lại tràn đầy cảm giác áy náy. Dương Thần hoài nghi có phải do đầu óc hắn lâu quá rồi chưa thả lỏng nên mới thế không?
Chưa đến 5 phút sau, cô gái đã mặc xong quần áo, chỉnh sửa lại dung nhan một chút, rồi chẳng nói tiếng nào, bước ra phía cửa.
Dương Thần thấy cô nửa câu cũng không nói đã bước đi, không kìm nổi lên tiếng:
– Cô có biết đường không? Có cần tôi đưa đi không?
Cô gái cũng chẳng dừng lại, cố tình đi tiếp ra phía cửa, còn tiện tay đóng cửa lại.
Dương Thần kinh ngạc nhìn cánh cửa bị đóng lại, không khỏi cười mếu máo, cô gái này đúng là đặc biệt, có thể bình tĩnh dậy, mặc quần áo rồi ra khỏi nhà của Dương Thần. Nhưng lúc Dương Thần định ra khỏi giường thì chợt nghe thấy tiếng khóc nức nở vọng lại từ phía ngoài.
Có vẻ như cô đang khóc, nhưng không muốn hắn nghe thấy, đáng tiếc cô không biết là tai của Dương Thần đặc biệt hơn hẳn người thường, cho nên vẫn có thể nghe được.
Nghĩ tới vừa rồi cô gái cố nén nước mắt mà Dương Thần càng cảm thấy áy náy hơn.
Thừ ra chốc lát Dương Thần nhớ ra mình còn phải đi bán thịt dê xiên nướng, tuy chỉ là một sạp nhỏ nhưng ngay từ đầu hắn đã thích như thế, có kiếm được tiền hay không cũng chẳng sao.
Đẩy chiếc xe nhỏ đi vào quầy hàng của mình và bắt đầu nhóm lò, lão Lý ở bên cạnh Dương Thần cười:
– Tiểu Dương à, hôm nay đi muộn nhé. Có phải hôm qua có hẹn không?
Trong lòng Dương Thần thầm nói hẹn hò thì ko có, nhưng có lên giường. Nhưng ngoài miệng thì thản nhiên trả lời:
– Đâu có đâu, bác đừng suy nghĩ linh tinh, cháu ngủ quên thôi!
Lão Lý cười ha hả, có vài phần thỏa mãn nói:
– Tinh Tinh nhà tôi thực tập xong đã về nhà rồi, hôm qua còn nhắc tôi phải nhớ đến ân tình của cậu đấy, nếu không có cậu thì tôi không có tiền chữa bệnh cho bà nhà, còn cho Tinh Tinh đi thực tập nữa. Tất cả đều nhờ có cậu.
Con gái lão Lý là Lý Tinh Tinh, được hai ông bà già cưng chiều hết mực, tốt nghiệp đại học xong liền đi thực tập hai tháng nay, vừa về nhà.
Dương Thần có gặp cô hai lần, thuộc dạng con gái vùng sông nước Nam Giang điển hình, tuy nhiên đó là con gái của bằng hữu hắn nên hắn cũng không suy nghĩ gì nhiều.
– Ha ha, ân huệ gì chứ! Sau này nếu tôi không có cơm ăn, cho tôi vét nồi là được rồi.
Dương Thần đùa.
– Được được!
Lão Lý đột nhiên gật đầu:
– Cậu không nói tôi quên béng đi mất, vợ tôi và Tinh Tinh đều nói phải mời cậu đến nhà ăn cơm để cảm ơn cậu mới được. Hay để tối nay nhé?
– Thôi, không cần đâu, nhà bác cũng phải cố lắm mới đủ ăn, còn mời cháu ăn cơm làm cái gì.
Lão Lý có chút giả vờ giận nói:
– Chỉ là một bữa cơm thôi mà, đáng bao nhiêu đâu, cơm rau dưa thôi, Tiểu Dương không được chê chứ.
Dương Thần bất đắc dĩ, không lay chuyển được lão Lý, bèn gật đầu chấp thuận. Lúc này mặt mày lão Lý mới hớn hở hẳn lên.
Đúng lúc này thì bọn lưu manh lại kéo đến, nhìn thấy Dương Thần và lão Lý, tên đi đầu cười nham hiểm.