Sau những phút thẩn thờ cuối cùng nó cũng có thể đi kiếm phòng thi, phòng số 4 vậy ở tầng 3 lận, chạy lên tới nơi tìm đúng phòng mình, ở đây nhiều con trai quá, đứng xem cái giấy dán tên, số thứ tự các thứ của thí sinh phòng thi, nó thẩn thờ hồi lâu, sau một hồi nhìn mãi nó chẳng thấy có một ai giới tính nữ ngoài nó, trời ạ, có bị gì không vậy, phòng nó có một người tên Dương rồi đến nó và sau đó là toàn thấy Đức rồi Đạt rồi Đăng rồi đủ thứ tên đấy lặp đi lặp lại, ôi mẹ ạ tại sao mình nó là con gái lạc trong một cái danh sách toàn chữ Đ thế này, sao mẹ nó lại đặt cái tên lạ lùng cho nó thế không biết. Rồi có khi nó sẽ ngại ngùng khi có mình mình là con gái ấy.
Buồn lòng ghê, rồi mình nó con gái thật ư? Ở đấy toàn thấy con trai không ấy, mà mình nó con gái suy ra tụi kia cứ nhìn nhìn nó như sinh vật lạ ấy. Đứng một lúc, nó mới nhớ ra một thứ, thẻ dự thi nó để quên chỗ anh họ rồi, mà ổng cũng quên không đưa cho nó hay sao? May mà chưa đánh trống vào thi ấy. Nó đúng là rất hậu đậu mà, đã thế còn hay quên, đúng như mẹ nói không biết sau làm gì mà ăn nữa.
Nó làm gì nhớ được anh phòng mấy, may sao gặp anh cùng đội tuyển lí với anh để hỏi, thấy bảo đang dưới sân trường gặp bạn hay sao. Nó lại một phát chạy xuống sân trường, cả cái sân trường rộng lớn tự nhiên lại nhìn thấy cái anh đẹp trai hồi nãy, đúng là trai đẹp đứng một chỗ cũng thấy đẹp, và nhờ nhìn thấy anh đẹp trai mà nó mới thấy anh họ mình, ủa hai người đó có quen nhau ư, lại còn đứng với một số người nữa, toàn là mấy anh đẹp trai sáng sủa, lại còn cao nhìn tri thức ghê, ủa ủa anh quen nhiều trai đẹp vậy mà không giới thiệu cho nó ta. Lần này về nhất định phải làm thân với anh mới được, chứ lâu nay hơi quá đáng và suốt ngày soi anh nên tình cảm anh em chẳng biết có còn bền lâu không.
Giờ chỉ có nước mặt dày đi lại lấy, biết đâu gây được sự chú ý với mấy anh đẹp trai, thôi bỏ đi, lại có suy nghĩ xấu xa rồi.
Hít một hơi thật sâu rồi đi lại gần đấy, chẳng hiểu sao lại bối rối ghê luôn, lại còn lúng túng nữa
Thôi thì đành mỉm cười một chút, hơi cúi đầu một chút để chào thay cho việc nói lời chào vậy. Có vẻ như mấy người đều nhìn thấy nó, nó chỉ nhìn thằng anh họ mà không dám nhìn mấy người kia vì sợ bị rung động quá, toàn trai đẹp mà, lại còn cả anh đẹp trai làm nó đứng tim hồi nãy nữa
” Thẻ em đâu?” Nó cố dùng cái giọng dễ nghe nhất của để nói đấy, chứ bình thường nó nói chuyện với anh bằng cái giọng đanh đá vô cùng, nhưng ít ra đứng trước trai đẹp tự nhiên bị dịu dàng, có khi nào thằng anh nó nghĩ nó có vấn đề không mà nói với ổng bằng cái giọng dễ nghe vây.
” Mở balo ra lấy đi, biết ngay kiểu gì mày cũng quên mà” Ổng trả lời kiểu đáng ghét ghê ấy
Nó chỉ bĩu môi, biết người ta quên mà cũng không nhắc còn dám nói bằng cái giọng ấy ư
Nó lấy xong rồi không thèm khóa lại luôn
” Tự đi mà khóa lấy” nói xong rồi cũng chạy luôn và chẳng dám nhìn mấy người kia lần nào, về nhất định nó sẽ hỏi anh facebook mới được, trời ơi đồ đẹp trai mà, ai ngờ đâu ổng lại quen mấy người này ư?
Nó lại hì hục chạy lên tới phòng thi, đứng ngắm nghía cái ảnh thẻ trong hồ sơ dự thi, cũng khá là xinh gái nhể, rồi tự nhiên có bạn nữ chắc phòng bên chắc, lại bắt chuyện với nó, hỏi nó học THPT A ư? Ủa mà nó mặc đồng phục mà, nhìn là biết còn gì, đương nhiên nó vẫn mỉm cười chào lại, rồi đứng nói chuyện một lát, ít ra cũng có người nói chuyện cho đỡ buồn cũng được.
Mãi một lúc sau trống mới đánh vào phòng thi, nó vẫn rất ổn cho tới khi thấy anh đẹp trai hồi nãy đang đi về phía chỗ nó, và sau đó thì dừng đúng chỗ gần nó luôn, có khi nào cùng phòng không, chẳng hiểu sao lúc đấy tim nó cứ đập rộn ràng cả lên, mặt chắc nóng lắm, bối rối ghê luôn.
” Đẹp trai thế nhỉ?” Cô bạn đứng cạnh nó nói nhỏ
Và nó chỉ cười thôi chẳng nói gì cả, bối rối đúng là bối rối mà
Lúc giám thị đi vào phòng đánh số báo danh các thứ, bọn nó cũng được vào, nó nhìn bảng xem nó ngồi chỗ nào ấy, là đầu bàn trong của bàn thứ 2, nhìn vào, nó lại lần nữa bối rối, anh đẹp trai hồi nãy ngồi ngay bàn đầu và nó ngồi bàn thứ 2 luôn ấy, gần nhau lắm luôn ấy. Hít thở thật sâu cố giữ bình tĩnh để bước lại chỗ ngồi, trời ơi ngồi gần trai đẹp thế này làm sao làm bài cho tốt được, càng nhìn gần càng thấy đẹp trai, thần thái ngồi cũng thấy đẹp nữa, cách đưa tay nhìn đồng hồ đã thấy ngầu rồi, ôi mẹ ơi, chắc nó chết mất. Đúng là trai đẹp làm gì cũng đẹp mà, đã thế tim dập thình thịch ấy, kiểu bối rối ghê luôn vậy. Đã thế phòng có mỗi đứa con gái, tụi kia còn cứ nhìn nó như sinh vật lạ, có gì lạ lùng ư? Ôi nhưng mà nó rất bối rối, có ai như nó trong phòng thi mà có thể ngồi hình dung ra đủ thứ trời đất không, toàn liên quan tới anh ngồi trước, ôi thôi chết rồi, phải tập chung lại ngay, cố gắng thật lạnh lùng và nghiêm túc, nó cảm thấy mình rất giả dối luôn.