Thời Tễ đi dọc từ phía sân trước đến đại sảnh, vừa đi vừa sử dụng tiên khí bảo trì hết một lượt.
Đằng đẵng hai canh giờ sau, y cuối cùng cũng đã đi đến phía tiên đàn sau hậu viện.
Nhưng từ sau khi rời khỏi Linh Đàm, tiên lực của Thời Tễ không còn lại là bao, cộng thêm việc hôm nay y phải tiêu hao một lượng lớn tiên lực nữa, cho nên khi vừa đến nơi, đôi môi của Thời Tễ đã trở nên tái nhợt.
Dù vậy, nhưng tâm tình của Thời Tễ vẫn rất tốt, lúc y nói chuyện còn có thể nghe ra ý cười.
Chúc Hành Thù càng bối rối hơn, hắn thậm chí còn bắt đầu hoài nghi rằng liệu có phải là Thời Tễ thật sự đang muốn nịnh nọt mình hay không.
Khi Thời Tễ đi ngang qua hắn, y còn mỉm cười, khẽ gật đầu.
Chúc Hành Thù: “……”
Cuối cùng Thời Tễ cũng đã nhìn thấy suối đàn ở hậu viện.
Y từng bước tới gần, trong lòng mừng rỡ, y đã lén lút chuẩn bị một bình ngọc giấu dưới ống tay áo.
Vô Vọng Hương Chi Thuỷ không khác gì so với các loại nước bình thường, chỉ có điều là phạm vi sử dụng của nó bị hạn chế.
Chỉ là lấy một bình nước mà thôi, sẽ chẳng ai để ý đâu.
Từ góc nhìn của Thời Tễ vẫn chưa thấy được suối đàn.
Trái tim của Thời Tễ càng đập càng nhanh, đôi chân cũng trở nên vội vàng.
Tuy nhiên, suối đàn hoàn toàn khô cạn.
Nụ cười của Thời Tễ lập tức trở nên yếu ớt rồi đóng băng.
“Nước ở nơi này đâu?”
Một tên cận vệ nói: “Ma quân đang luyện một thanh bảo kiếm nên đã lấy Vô Vọng Hương Chi Thuỷ đi ủ lạnh kiếm rồi.”
Những Ma binh đứng xung quanh dường như nghe thấy tiếng mặt đất đang nứt ra.
Sau một nén nhang, Chúc Hành Thù bỏ tờ quân báo xuống, đi ra khỏi Thư Phòng: “Thích Không Quân đâu?”
Ma binh: “Hồi Quân Thượng, sau khi hắn bảo trì xong suối đàn liền vội vàng rời đi rồi.”. Truyện Quân Sự
Chúc Hành Thù: “Hắn không làm gì khác nữa sao?”
Ma binh: “Vâng.”
Chúc Hành Thù nghĩ thầm: chẳng lẽ hắn thật sự cam nguyện chịu đầu hàng sao?
Suy nghĩ lại một hồi, Chúc Hành Thù rốt cuộc cũng sáng tỏ.
Thích Không Quân cao cao tại thượng như thế, hắn nhất định sẽ không chịu được xấu hổ. Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất mà hắn có thể làm được, là tín hiệu cho thấy hắn muốn hoà giải.
Chúc Hành Thù cười lạnh, chỉ có như vậy thì chưa đủ để ta tha thứ cho ngươi đâu!
Ở đâu đó trong trái tim hắn, pháo hoa đang bung ra, con tim vừa bồn chồn lại hân hoan, như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của hắn.
Đám tiên thảo trong vườn duỗi dài thân mà đợi bọn họ trở về.
“Các ngươi cuối cùng cũng về rồi!”
“Sao lại lâu như vậy, Tiên quân đã lấy được Vô Vọng Hương Chi Thuỷ chưa?”
“Chắc chắn là lấy được rồi, dù sao ngài ấy cũng đã đi lâu như vậy, ngươi hỏi câu đó thì có ý nghĩa gì không hả?”
Sóc Nguyệt làm một cử chỉ la ó với bọn chúng, khuôn mặt của hắn y hệt một quả mướp đắng.
Tiên thảo trong vườn lập tức im lặng, bắt đầu giả vờ bản thân chỉ là một cái cây ngọn cỏ nhỏ bé, không hiểu chuyện đời…….
Bầu không khí xung quanh Tiên quân không tốt lắm.
Không tốt đến nỗi làm đóng băng hết tất cả dòng suối trong vườn.
Thời Tễ ngồi trên tấm đệm, vẻ mặt như bình thường, y hít thở sâu hai lần….
Vọng Nguyệt có chút lo lắng: “Tiên quân……”
“Ta không sao, các ngươi đi làm việc đi. Ta cũng phải đi chăm sóc cho hạt mầm nhỏ kia.”
Sau khi đuổi đám người tiên đồng đi, Thời Tễ dần bình tĩnh lại, y đứng dậy định đi đến hướng của hạt mầm.
Thì đột nhiên trong đầu chợt nảy ra một suy nghĩ: sự phát triển của hạt mầm dường như có liên quan đến Chúc Hành Thù.
“……..”
Thời Tễ lại một lần nữa ngồi trở lại tấm nệm, đả toạ tĩnh tâm, khoảng một canh giờ sau tâm tình của hắn mới tốt hơn được một chút.
Thời Tễ bước về hướng hạt mầm với những suy nghĩ rối bời trong đầu.
Hạt mầm nhỏ kia không có gì thay đổi.
May quá, nó không liên quan đến Chúc Hành Thù!
Thời Tễ thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng của hắn đột ngột tươi tỉnh hẳn lên.
Đám linh thảo trong hậu viện cứ như một bầy vịt cứ luôn mồm kêu quạt quạt quạt, ồn ào náo loạn cả vườn.
Đi sâu vào trong, qua một cánh cổng đá là phần sâu nhất của viện.
Hạt mầm nằm ở bên trái, còn ở phía bên phải là một cây cổ thụ cao không thấy đỉnh, cành cây duỗi ra khắp vườn, trải rộng khắp Anh Thành.
Cây này có linh tính.
Lá của nó chủ yếu là màu xanh lá cây, có lác đác vài chiếc lá màu đỏ.
Những chiếc lá đỏ này rất đặc biệt, chỉ cần dùng pháp lực viết chữ lên trên, chiếc lá đó sẽ chạy dọc theo cành cây và truyền cho người được chỉ định.
Những tiên nhân ở Anh Thành thường sử dụng cây cổ thụ này để truyền tin. Đôi khi sẽ có một vài “chiếc lá trôi dạt” không ghi rõ người nhận, sẽ được người hữu duyên nhận được, từ đó cả hai có thể phát triển thành bạn qua thư từ.
Một chiếc lá đỏ với bút lực mạnh mẽ: “Ta từng yêu một người. Nhưng sau đó ta phát hiện rằng hắn luôn muốn làm nhục ta, hơn nữa, ta còn nhận ra hắn là một kẻ nguỵ quân tử. Ta đã thề rằng phải báo thù hắn một cách tàn nhẫn nhất. Nhưng gần đây hắn lại tỏ ra mềm yếu, muốn hoà giải với ta. Vì thế trong lòng ta có chút xoắn xuýt, dù sao thì trong quá khứ ta đã phải chịu nhiều đau khổ như thế, nếu ta cứ bỏ qua cho hắn một cách dễ dàng như vậy thì ta vẫn cảm thấy có chút oan ức cho chính mình.”
Đây là một nam nhân đáng thương đang dùng chiếc lá để nói ra những tâm sự thầm kín trong lòng mình.
Tình cờ là tâm trạng Thời Tễ đang không tệ bởi vì y đã nhận ra rằng hạt giống và Chúc Hành Thù không có liên quan gì đến nhau.
Vì thế, Thời Tễ đã hái một chiếc lá xuống, y định trở thành người cố vấn cho nam nhân kia.
Y suy nghĩ rất lâu, sau đó liền vung tay lên, viết một cách rất nghiêm túc.
“Nỗi oan ức còn đó, dù người kia có tỏ ra mềm mỏng mong muốn hoà giải thì vẫn không đủ để bù đắp, đề nghị không nên tha thứ sớm.”
Hắn dùng tiên lực dính chiếc lá của mình và chiếc lá kia vào nhau, sau đó đặt chúng lên cành cây, hai chiếc lá liền chạy dọc trên cành.
Bằng cách này, chiếc lá hồi âm của hắn sẽ được đưa đến chỗ của nam nhân kia.
Thời Tễ nhìn hai chiếc lá xếp chồng lên nhau đang phi trên cành, cuối cùng biến mất trong tán cây rậm rạp.
Thời Tễ vừa quay đầu lại, đột nhiên sắc mặt y cứng đờ.
Chồi non kia dường như đã lớn lên một chút.