Cô độc!
Nỗi cô đơn cùng nỗi sợ hãi chưa từng có bao trùm trái tim Nam Chi, cô mím chặt môi để không khóc.
Nam Chi non nớt nói với hệ thống: “Ca ca, bắt đầu kể chuyện đi.”
Hệ thống:……
Đây là trẻ con, đây là trẻ con.
Chết lặng!
Giọng của hệ thống nhẹ nhàng kể chuyện trước khi đi ngủ cho đứa trẻ.
Nhiệm vụ giả là trẻ con, vì vậy phải mang theo đứa trẻ.
Nam Chi nghe xong câu chuyện cảm thấy khá hơn một chút, gom chăn lại, nhắm mắt lại, bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.
May mà còn có hệ thống, nếu không Nam Chi cảm thấy mình không thể kiên trì được.
Ừm, bảo bảo phải kiên cường lên!
Đêm dài, một bóng người đi vào phòng công chúa, nhìn đứa trẻ đang ngủ say ở trên giường, nhẹ nhàng bế đứa trẻ lên, đứa trẻ cử động nhưng không tỉnh lại.
Nàng vén quần áo lên, nhét bầu ngực đẫy đà của mình vào miệng đứa trẻ.
“Phốc…… Khụ khụ.” Nam Chi bị chất lỏng ấm áp trong miệng sặc đến ho sặc sụa, cảm giác có thứ gì đó nhét vào trong miệng, vội vàng phun ra, trong mũi tràn ngập mùi sữa.
Không ăn, ta không ăn……
Là người nào, người đã ngủ còn phải cho người ta ăn sữa.
Nam Chi không có chút do dự hay khách khí, khóc rống lên, đánh thức cung nữ Biên Lộ đang gác đêm.
Biên Lộ nhìn thấy bà vú, nhịn không được hỏi: “Bà vú, ngươi làm gì vậy?”
Bà vú có chút xấu hổ, đứa trẻ trong ngực nàng ta giãy giụa khiến nàng ta có chút không ôm được, chỉ có thể buông ra, nói: “Ta sợ công chúa đói bụng, tới cho ăn chút sữa.”
Thần sắc Biên Lộ nghi hoặc, công chúa cũng không làm ầm ĩ muốn ăn. Sữa sao, nàng ôm công chúa vào lòng an ủi, Nam Chi rúc vào vòng tay của cung nữ khóc nức nở, bị đánh thức đặc biệt khó chịu.
Nàng ta là người cho công chúa ăn sữa, nhưng hiện tại công chúa lại bài xích mình, trong lòng bà vú quả thực rất không vui, đều nói ăn sữa đều là mẫu thân, nhưng hiện tại đến sữa công chúa cũng không ăn.
Biên Lộ thật vất vả dỗ công chúa chìm vào giấc ngủ, rồi nói với bà vú đang xấu hổ bên cạnh, “Đêm đã khuya, ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi.”
“Vất vả rồi.” Bà vú nhìn thật sâu vào đứa trẻ trên giường, ánh mắt lập lòe, xoay người rời đi.
“Hừm, ừm …” Đứa trẻ trên giường thật vất vả tiến vào giấc ngủ, lại bắt đầu ậm ừ, mặt đỏ bừng, bất giác run rẩy thân thể.
“Công chúa……” Biên Lộ vội vàng cầm đèn, nhìn thấy sắc mặt đỏ bừng của công chúa, trong lòng sợ hãi, đưa tay vừa chạm vào, thật nóng.
Nàng không dám kéo dài, vội vàng đi báo tin cho Hiền phi nương nương.
Hiền phi nghe thấy nữ nhi mình bị bệnh, vội vàng mặc thêm quần áo, bước chân vội vàng, sắc mặt khó coi có chút không kiên nhẫn.
“Nương nương, có muốn đi thỉnh Hoàng Thượng lại đây hay không?”
“Kêu la cái gì? Nếu như thường xuyên bị bệnh như vậy, hoàng thượng nhất định sẽ cho rằng bản cung chăm sóc nữ nhi không tốt, trực tiếp đi gọi thái y.” Suy bụng ta ra bụng người, Hiền phi cảm thấy bản thân mình còn cảm thấy phiền, nói gì đến người nam nhân không trải qua mười tháng hoài thai.
Đặc biệt hoàng đế còn hỉ nộ thất thường, không thèm quan tâm đến hậu cung.
Lúc này đã quá nửa đêm, kéo hoàng đế từ trên giường tới, trong lòng hoàng đế khẳng định sẽ không thoải mái.
Chờ ngày mai hoàng đế hỏi tới, lại nhẹ nhàng bâng quơ nói đứa trẻ mắc bệnh, không có gì vấn đề.
Hơn nữa, trong lòng Hiền phi có chút chột dạ, đứa trẻ như vậy có thể là bởi vì ban ngày bị dọa đến mất hồn.
Không nên giáo dục đứa trẻ như vậy.
Nàng còn nhỏ.
Sắc mặt Hiền phi nặng nề bước vào phòng đứa trẻ, vừa bước vào phòng, một mùi chua chua xen lẫn mùi tanh tưởi xông tới, sắc mặt nàng lập tức thay đổi.
“Làm sao vậy?” Nàng vội vàng đi vào, nhìn đến trên giường đứa trẻ suy yếu vô cùng, lại không ngừng nôn mửa, cơ thể cuộn tròn thành con tôm, lại bị tiêu chảy.
Chiếc giường bẩn thỉu, bừa bộn, còn có mùi khó chịu.
“Đang……” Hiền phi thấy vậy, đầu giống bị cây búa đập trúng, vang lên ầm ầm.
Đứa nhỏ này không giữ được!
Trong lòng Hiền phi không khỏi nghĩ đến, hoàng đế sẽ trách tội mình như thế nào. Tưởng tượng đến bộ dạng lãnh khốc điên cuồng của hoàng đế, hàm răng của Hiền phi run lên cầm cập.
Nếu không có hài tử, những tiện nhân kia trong hậu cung khẳng định sẽ cười nhạo mình.