Đêm nay cô mất ngủ. Trằn trọc một hồi, Thịnh Hạ không cố nữa, bò dậy học từ vựng.
Cô đã học trước từ vựng của unit 1, giờ tự học tối ngồi tụng cả buổi mà không cảm thấy gì, nhưng giờ ngồi học lại thấy như các từ đều liên quan tới những điều cô đang nghĩ.
Administration, cơ quan chính phủ;
Capture, bắt giữ;
Fascinate, bỏ bùa mê thuốc lú;
Centre on, tập trung vào ai đó (việc nào đó);
Send in, gửi đến nơi nào đó để xử lý…
Thịnh Minh Phong là quan chức thanh bạch, nhưng chắc chắn không phải người chồng tốt.
Vậy liệu có phải một người cha tốt?
Thịnh Hạ cũng không thể đoán biết.
—
Đúng như dự đoán, hôm sau Thịnh Hạ dậy muộn, chưa kịp ăn cơm sáng đã mải mốt tới trường. Do đang vội, cô chọn cách đi tắt qua Văn Bác Uyển, khi đến một tòa nhà thấp bỗng trông thấy một chiếc xe đạp địa hình rất quen mắt chạy từ khu nhà chạy ra.
Hôm nay cậu mặc đồng phục trường, đôi chân dài khiến bộ đồng phục dài quá cỡ trông bớt lôi thôi, chiếc áo hai màu trắng xanh tỏa ra sức sống thanh xuân tràn trề dưới tia nắng.
Cậu đạp xe rất nhanh, chiếc áo đồng phục bị gió thổi căng phồng, đến chỗ rẽ, hướng gió thay đổi lại thành xẹp lép, dán chặt vào sống lưng mảnh dẻ.
Xe địa hình và xe điện nối đuôi nhau chạy vào cửa bắc, đi thẳng tới bãi đỗ.
Bãi đỗ xe vẫn nhét chật kín. Hai chiếc xe đỗ cách nhau một khoảng xa.
Tiếp đó, đôi bạn nối đuôi nhau đi vào 12A6 từ cửa sau.
Ngồi vào chỗ rồi Trương Chú mới biết có người vào sau mình. Khi cô đi qua, gió đưa một mùi hương thoang thoảng, thứ mùi đã theo cậu suốt đường tới lớp.
Đôi mắt cậu dừng ở bộ đồ thể dục thùng thình của cô. Áo khá vừa vặn, quần thì rộng phải vừa với người to gấp đôi cô.
Hầu Tuấn Kỳ nói phải. Gầy nhom thế này, đi đường lại không tiếng động, không phải ma nữ thì là gì.
Chuông vào tiết học sớm vang lên ngay khi Thịnh Hạ mới ngồi vào chỗ. Cô đặt tay lên ngực thấy tim đập như trống, mới ngày đầu đã suýt đi muộn rồi.
Tân Tiểu Hòa đang tập trung đọc bài môn vật lý, Thịnh Hạ trông mà lòng dâng nỗi hổ thẹn. Người ta học giỏi vậy rồi mà vẫn chăm chỉ cố gắng thế này, đứa ngốc như cô thì lại chẳng biết lấy cần cù mà bù vào thông minh.
“Hạ Hạ đến rồi!” Tân Tiểu Hòa nói, “Cậu canh giờ còn chuẩn hơn cả Trương Chú nữa.”
“Hôm qua mình không ngủ được, sáng dậy muộn.”
“Hà hà, mới chuyển trường háo hức quá hả?”
“Chắc vậy,” Thịnh Hạ xuôi theo lời bạn, “Cậu tới từ bao giờ?”
Tân Tiểu Hòa nói: “Sáu rưỡi.”
Nỗi hổ thẹn trong Thịnh Hạ càng lan rộng. Tuy bình thường học sinh nội trú đều sẽ tới sớm hơn học sinh ngoại trú, song trước kia hồi còn học Nhị Trung cô cũng ở nội trú, bảy rưỡi đến lớp học mới chỉ có lác đác vài người.
“Sớm thật.” Cô cảm thán.
Tân Tiểu Hòa nói: “Học nội trú toàn thế cả. Kí túc bọn mình còn có đứa năm giờ đã lên lớp cơ.”
Buổi sáng đầu tiên sau khai giảng, áp lực đã đổ ập xuống. Thịnh Hạ cảm thấy mình như người phàm lạc vào vũ trụ quái vật Godzilla.
Tiết học sáng nay học môn ngữ văn. Trước khi bắt đầu giờ học, giáo viên ngữ văn Phó Tiệp yêu cầu chọn ra cán sự môn mới cho lớp.
Có tới mấy bạn xung phong giơ tay làm Thịnh Hạ khá ngạc nhiên. Ở Nhị Trung, cán sự bộ môn tương đương với cu li, chẳng ai muốn làm, lần nào cũng phải để giáo viên chủ động “bổ nhiệm”.
“Còn bạn nào muốn tự ứng cử không?” Bỗng Phó Tiệp nhìn xuống dãy cuối lớp: “Bạn mới tới, em muốn tham gia tranh cử không?”
Cả lớp quay đầu nhìn xuống.
Phó Tiệp giới thiệu: “Kỳ trước điểm thi môn văn của bạn Thịnh Hạ đứng thứ tư toàn thành phố, bài làm văn đạt điểm tối đa, cả lớp có thể học hỏi từ bạn.”
Hầu Tuấn Kỳ bàn trước quay phắt người lại làm bàn Thịnh Hạ rung lên.
Mắt cậu ta sáng quắc như đèn pha, giật dây xúi giục: “Thịnh Hạ bé nhỏ giỏi vậy cơ à, tranh cử đi! Người bạn này bỏ phiếu cho cậu!”
Lúc ấy Thịnh Hạ đang xếp gọn đồ dùng học tập. Đột nhiên bị gọi tên, tay cô cứng đờ, để ý thấy gần như cả lớp đều đang nhìn mình, vành tai bất giác trở nên ưng ửng.
Da cô trắng, cái trắng nõn nà bóng mượt, làm một đốm ửng hồng ấy càng có vẻ nổi bật.
Cô lắc đầu: “Không được đâu ạ.”
Tiếng thì nhỏ xíu, nếu không nhìn khẩu hình, Phó Tiệp không thể nghe rõ từ trên bục giảng.
Phó Tiệp khẽ nhướng mày, nét mặt có vẻ than tiếc, kế đó gật gù bảo, “Ok, vậy các bạn tranh cử tự giới thiệu mấy câu đi.”
Thực ra cô chỉ định trả lời Hầu Tuấn Kỳ. Nhưng cô giáo đã nghe thấy, cô cũng không nói thêm.
Hầu Tuấn Kỳ nhìn cô, thở dài như nhìn một đứa khó đào tạo, “Ầy… cứ tưởng có thể giảm bớt bài tập báo cáo tuần.”
Thịnh Hạ cúi thấp đầu, để hở đôi tai đỏ ửng.
Bấy giờ, gần như cả lớp đã nhận ra: Bạn học mới đúng là dễ xấu hổ.
Còn bị vây quanh bởi bộ ba khó dây nhất lớp.
Tân Tiểu Hòa, Hầu Tuấn Kỳ, Trương Chú.