Người phụ nữ trung niên mặc bộ đồ công nhân lớn giọng nói, “Ông chủ Cảnh, cậu đến đúng lúc lắm, để tôi nói trước, hai chị em chúng nó không đáng tin, chắc chắn tối nay sẽ bỏ trốn, đến chừng đó tiền nợ của chúng tôi biết đòi ai đây?”
“Đúng đó đúng đó, nói gì mà ngã bệnh, tôi thấy chúng nó muốn bỏ trốn thì có.” Có người hùa theo.
“Mọi người không tin tưởng tôi sao?” Cảnh Dực đảo mắt nhìn quanh một vòng.
Một người đàn ông đứng gần Cảnh Dực trả lời, “Cũng không phải không tin cậu, bọn tôi chỉ sợ bọn chúng chạy mất rồi, đến chừng đó các cậu cũng không tìm thấy người thôi.”
Đại Chí gân cổ hét lớn, “Người của bọn tôi ngày ngày canh chừng ở đây, không thể nào để bọn họ chạy trốn được, mọi người cứ yên tâm đi.”
Giọng nói của cậu ta chuyển hướng, “Về việc có bệnh hay không, chúng ta vào trong xem thử, nếu thật sự bị bệnh, mọi người đừng làm lỡ việc trị bệnh của người ta, lỡ như làm lỡ rồi, em ấy qua đời, vậy tiền của mọi người đừng hòng cầm tới tay.”
Một đám người thì thầm to nhỏ, “Bọn tôi cũng muốn xem thử cuối cùng cô ta có bệnh hay không, mấu chốt là thằng nhóc này không để bọn tôi vào trong, cửa cũng khóa trái.”
Đứa nhóc mới 6 tuổi đầu, làm sao có thể tự mình biết khóa cửa, không cần đoán cũng biết là Đại Hồng làm.
Cảnh Dực nhìn về phía cậu bé, mắt to mày rậm, hai má núng nính, vừa nhìn là biết đứa trẻ được nuôi dưỡng trong gia đình giàu có, trong đôi mắt ngập tràn vẻ bất an và sợ hãi, nước mắt còn vương trên hàng mi, cậu bé dang rộng hai tay, ngăn cản không cho mọi người vào phòng, hai cánh tay nhỏ cũng đang run rẩy.
Cảnh Dực đi qua đó, cụp mắt hỏi cậu bé, “Chị gái của em bị bệnh à?”
Cậu bé vừa đề phòng vừa sợ hãi nhìn anh không nói chuyện.
“Minh Bảo, còn nhớ anh không?” Đại Chí từ phía sau bước đến, đi đến trước mặt cậu nhóc, anh là Triệu Đại Chí anh trai của Triệu Đại Lạc nè, em từng gặp anh rồi, yên tâm, chú này không phải người xấu, bọn anh vào trong xem thử chị gái em thế nào.”
Minh Bảo nhận ra Đại Chí, lập tức bật khóc nói, “Chị gái…chị ấy…ngủ mãi…không tỉnh.”
Cậu bé khóc nức nở, một câu nói hoàn chỉnh cũng không nói ra được, Cảnh Dực lấy chìa khóa từ trong tay Minh Bảo mở cửa đi vào trong.
Trong căn nhà cũ không có nổi một cái máy điều hòa, vừa bước vào chỉ cảm thấy khí lạnh run người, trong nhà không có đồ đạc gì, chỉ có mấy cái ghế cũ kỹ, một cái bàn và một chiếc giường.
Người trên giường đang nhọc nhằn bò xuống giường.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cô ngẩng đầu nhìn người vừa đến, một gương mặt đỏ bừng vì bệnh, trong đôi mắt mờ mịt có tầng hơi nước, bàn tay yếu ớt dùng sức bám chặt thành giường.
Trên mu bàn tay trắng nõn có thể nhìn thấy rõ mạch máu.
“Giấy nợ ngày mai tôi viết cho anh.”
Cô xem Cảnh Dực thành người đòi nợ, giọng nói phát ra mềm mại yếu ớt, Cảnh Dực chỉ nghe thấy hai chữ giấy nợ, ngoài ra không nghe thấy gì nữa.
Cô ra sức muốn đứng dậy, nhưng thể lực không đủ loạng choạng ngã xuống giường.
Cảnh Dực bước đến đỡ cô, cách lớp áo lông màu đen mỏng manh, nhiệt độ cơ thể cao đến mức khó tin, anh dìu cô nằm xuống, khoảnh khắc cụp mắt xuống, bấy giờ anh mới nhìn thấy rõ gương mặt của cô.
Lông mày của cô gái nhỏ mỏng, viền mắt đỏ bừng giống chú thỏ, nhiệt độ trên người rất nóng, đôi môi vừa khô nứt vừa trắng bệch, cô hé miệng nói chuyện, nhưng giọng nói lí nhí như muỗi kêu.
——oOo——