Tạ Thư Nhiên vẫn chăm chú nhìn anh cho tới khi hai bàn tay gõ máy của anh chợt dừng lại. Cô vui vẻ nói
“Anh xong việc rồi sao? Nói chuyện với Nhiên Nhiên chút đi mà!”
Tạ Bắc Thần rời mắt khỏi laptop, ánh nhìn lạnh lẽo rơi trên cô em gái bên cạnh.
“Một là em ngậm miệng lại, hai là lăn xuống xe!”
Tạ Thư Nhiên: “…”
Được rồi, cô im được chưa! Hừ, anh trai gì mà gắt thế! Mặt lạnh như tiền ý, đồ tư bản thiếu nhiệt!
Cô ngồi thẳng dậy, đầu dựa về phía sau, nhắm mắt lại giả vờ ngủ cho đỡ ngại nhưng trong lòng đã mắng anh 7749 lần.
.
.
Lâu lâu con trai mới về nhà một buổi, mẹ Tạ đã làm một bữa thịnh soạn để bồi bổ cho anh. Lúc ngồi vào bàn ăn, Thư Nhiên ngồi cạnh Tạ Bắc Thần, đối diện là mẹ, cha thì ngồi ở vị trí trung tâm. Trong lúc hai cha con kia đang thảo luận về dự án sắp tới của công ty, mẹ Tạ tỏ ra không hài lòng. Bà gắp một miếng trứng cá đặt lên bát chồng, cười nói
“Nào lão Tạ, trên bàn cơm thì nên ăn uống, không nên nói chuyện công việc vậy đâu!”
Cha Tạ cực kì chiều vợ liền đáp
“Xin lỗi bà xã! Để anh ăn, anh ăn! Hai đứa cũng ăn nhiệt tình lên, mẹ con nấu nướng vất vả lắm đó!”
Tạ Thư Nhiên nhìn người cha thiếu nghị lực này giống hệt cha cô ở kiếp trước, thê nô không lối thoát. Nhưng điều cô tò mò hơn là thê nô có di truyền không nhỉ? Tạ Bắc Thần khi bị con đũy tình yêu quật thì sẽ thế nào ta? Trong đầu cô liền mường tượng ra hình ảnh người đàn ông lạnh lùng nhưng lại ‘gọi dạ bảo vâng’, ngoan như cún con khi ở cạnh người yêu. Ôi trời, lông tơ trên người cô dựng ngược hết cả rồi!
Đột nhiên, chân cô bị người đối diện đá đá mấy cái. Mẹ Tạ nhìn cô, nháy mắt ra hiệu gì đó nhưng cô không hiểu. Bà thở dài liền nói thẳng
“Nhiên Nhiên à, chẳng phải con nói sẽ mời bạn tới chơi sao?”
À, là cái vụ xem mắt á hả? Cô mới tới đây có mấy ngày, biết được ai đâu mà giới thiệu!
“Bạn con nay bận hết rồi, mời không được!”
Mẹ Tạ nghe vậy liền thở dài. Bố con này đúng là không trông chờ được việc gì. Bà đành tự mình nói vậy
“Thần Thần, mẹ nói điều này không phải hối thúc con gì đâu, chỉ là mẹ lo cho tương lai của con thôi! Con xem, người ta bằng tuổi con đã có hai đứa nhóc bụ bẫm đáng yêu rồi…”
Tạ Bắc Thần nghe bà nhắc tới điều này liền nói
“Mẹ à, con chưa có ý định kết hôn.”
“Nhưng… con sắp 30 rồi đó! Sinh con đẻ cái mà muộn quá thì không tốt đâu!”
Thư Nhiên ngồi bên cạnh hóng chuyện, cái đầu nhỏ gật gật tán thành.
“Đúng vậy đó anh trai! Thêm vài tuổi nữa, cơ thể không được khỏe mạnh như bây giờ, chất lượng ‘chung tình’ cũng không còn tốt nữa đâu!”
Mẹ Tạ nghe vậy liền đá nhẹ cô một cái
“Con nhóc này, nói năng kiểu gì thế hả?” – rồi lại quay sang anh – “Nhưng mà cũng có lý đấy Thần Thần, con thử nghĩ coi!”
Thư Nhiên nhìn cái mặt đen xì của ông anh mà khoái. Cho chết cái tội phũ với cô! Nếu không phải cha mẹ ngồi đây thì cô đã cười thành tiếng rồi!