Bách Thời bị ép uống thuốc kích dục đến khổ tâm mà rơi nước mắt. Dòng nước mát lạnh chỉ vừa chạy ngang qua cổ họng, Bách Thời đã cảm nhận được nó đang từ từ thiêu đốt từng tế bào của cậu. Từ đầu đến chân như có hàng nghìn mũi kim đâm chọc, vừa đau vừa ngứa, lại vừa khó chịu vô cùng.
Tạ Duy cùng Cửu Minh tạm thời buông tha cho Bách Thời, phó thác khoảng thời gian này cho tác dụng của thuốc.
Bách Thời yếu ớt nằm trên bàn co ro thành một cục. Thần trí của cậu đã bay bổng lên tận không trung hết nửa phần, một nửa lý trí còn sót lại khiến kiên cường nhất quyết không cho phép bản thân đổ gục.
Bách Thời mơ màng nhìn ra cửa sổ nói thầm trong bụng: “Hạ Trì, xin cậu hãy dừng lại đi. Đừng làm vậy với tôi.” Cậu hy vọng Hạ Trì ở ngoài kia sẽ cảm thấy cắn rứt lương tâm và xông vào đây ra lệnh cho Tạ Duy và Cửu Minh tha cho cậu.
Nhưng cho tận đến khi thứ thuốc kia gần như bao trùm hết cơ thể và tâm thức, Bách Thời mới nhận ra sợi dây hy vọng vốn dĩ đã mỏng manh đã đứt rời không thể cứu vãn.
Bách Thời hoàn toàn mất kiểm soát. Dù không muốn, nhưng sắc tình dục vọng bên trong cậu vẫn cứ mãnh liệt cuồng trào dậy sóng. Hơi thở cậu ngày càng dồn dập, cơ thể ngày một nóng rang, những nơi riêng tư cơ mật nhất trên cơ thể đồng loạt ngứa ngáy sôi trào, cậu muốn được ai đó chạm vào mình thật nhanh.
Mắt thấy Bách Thời đã có biểu hiện ngấm thuốc, tay chân đang vô thức vỗ về cơ thể chính mình, Tạ Duy liếm mép không giấu diếm được vẻ mặt tà dâm.
“Cửu Minh, tao chơi trước cho. Mày….” Tạ Duy còn chưa phân chia trước sau cho rạch ròi thì Cửu Minh đã không nhịn được mà vồ lấy Bách Thời trước. Tạ Duy chỉ có thể chửi thề: “Ôi đệch.”
Cũng chẳng trách được, Cửu Minh ban nãy cũng dùng thuốc y chang Bách Thời, hiển nhiên là gấp gáp hơn người bình thường rồi.
Bậc thang tác dụng của thuốc dâng lên đến cảnh giới cao nhất, cơ thể Bách Thời bắt đầu vặn vẹo khoa trương gợi tình, ánh mắt mơ hồ, cánh tay vô thức ôm lấy cổ của Cửu Minh, mặc cho Cửu Minh vồn vã gặm gò má và cắn xương quai xanh của cậu,
Tạ Duy nhìn cảnh tượng kích thích trước mắt mà nội tâm không thể bình tĩnh chờ đợi được, lập tức tiến lên gia nhập cuộc chơi. Trước khi bắt đầu, Tạ Duy lấy điện thoại di động ra đặt trên cửa sổ, toàn bộ cuộc vui này tất thảy đều được ghi lại.
Lúc này, Hạ Trì ở bên ngoài đã hút hết năm điếu thuốc, cảm giác bồn chồn vẫn chưa thuyên giảm được bao nhiêu. Sự loay hoay bứt rứt này dĩ nhiên không đến từ lương tâm bị cắn rứt, mà nó chính là đến từ dục vọng cháy rực muốn nổ tung.
Tại sao hình ảnh rụt rè phòng bị nhưng quyến rũ của Bách Thời cứ nhấp nhô mãi trong đầu của hắn? Sống chung với Bách Thời mười mấy năm, hắn có bao giờ có cảm giác này đâu.
Hạ Trì bất chợt nhớ lại một câu nói của Trục Kha cách đây khá lâu khi cả hai tâm sự: “Không phải cứ là gay thì nhìn thấy đàn ông nào cũng yêu thích đâu. Mỗi người có một hình mẫu. Tôi trước đây cũng không biết mình là gay, cho đến khi gặp được tình yêu của riêng mình.”
Hạ Trì càng nghĩ càng rối bời tức tối, nếu như lúc này đứng trước mắt là một bản sao yêu thích đàn ông của chính hắn, hắn thề rằng sẽ bóp cổ bản sao đó cho tới chết.
“A… a… ưm… Đừng mà, chậm lại một chút.”
Chân mày Hạ Trì co rút, hiếm khi trở nên trì độn như thế này, tất thảy là vì thanh âm rên rỉ phản cảm của Bách Thời đột ngột to lớn đánh vào bên tai.
Hạ Trì cắn chặt răng, siết tay thành nắm đấm đến run rẩy, bất tri bất giác bước đến cửa nhà kho máy móc đẩy vào. Trong mắt hắn lập tức hiện ra hình ảnh thác loạn điên cuồng hoang dại của ba người ở bên trong.
Qua khe cửa, hắn thấy Bách Thời khỏa thân ngồi trên bàn dựa lưng vào lồng ngực của Tạ Duy, hai bàn tay của Tạ Duy tàn ác đùa bỡn hai điểm nhỏ trên của Bách Thời đến sưng tấy, chỉ có Cửu Minh là đứng dưới đất, hướng thẳng phân thân thô lỗ vào giữa hai chân của Bách Thời.
Cơ thể của Bách Thời rất trắng lại uyển chuyển, chiếc eo nhỏ nhắn u mê lòng người, tựa hồ Bách Thời là một viên nam châm cực lớn thu hút đường nhìn của Hạ Trì. Khóe mắt Hạ Trì đỏ lên đến ghê rợn, tơ máu hằn lên như dã quỷ xuất hồn, đáy lòng kích động.1
Tạ Duy và Cửu Minh lúc này đang thay phiên nhau hành hạ Bách Thời, đột nhiên bên ngoài xuất hiện âm thanh lạ, giống như có thứ gì đó bay rất nhanh và đập thằng vào tường. Cửu Minh đã hoàn toàn giải phóng bên trong cơ thể của Bách Thời, đồng thời công dụng của thuốc cũng đã mất hẳn, vì vậy liền nhường chỗ cho Tạ Duy, nói: “Để tao.”