Bọn người tiểu bảo chủ ẩn náu tại tùng lâm thấy trung niên nhân có thể lực đấu cự xà trong lòng hoan hỉ không thôi.
Trung niên nhân cùng với cự xà lại tiếp tục chiến đấu với nhau, trung niên nhân ỷ trượng vào tốc độ nhanh như thiểm điệm cùng với công lực siêu tuyệt chuyên công vào chỗ yếu trên mắt của cự xà, cự xà thì mượn ưu thế về thân thể to lớn hơn trung niên nhân đáp trả liên tục, một người một rắn không ngừng bay nhảy trên miệng hỏa sơn, các khối đá cực lớn không ngừng lăn xuống chân núi.
Một người một rắn càng lúc càng đi xa khỏi miệng hỏa sơn, đuổi đánh nhau đến dưới chân núi, Đông Long cảm giác bất diệu tức tốc li khai.
Bon tiểu công chúa cũng cảm giác có điều không ổn nhanh chóng lui về sau một dặm.
Chúng nhân nhanh chúng thối lui, nơi ẩn nấp vừa rồi của họ hiện tại đã trở thành chiến trường mới, trung niên nhân cùng cự xà từ trên núi đã đánh đến dưới núi, ông mỡi lần huy động song thủ đều phát xuất bạch sắc quang mang cường liệt , sơn thạch , cây rừng chạm nhau đều hóa thành bụi phấn.
Lực phá hoại của cự xà so với trung niên nhân càng lúc càng lớn, nó mỗi lần đều phun ra một ngọn liệt diễm, cả một mảng rừng bị thiêu rụi hóa thành than, mỗi chiêu “hoành tảo thiên quân” của nó quét ra làm cho hàng loạt cây rừng gãy đổ.
Chưa tới một tuần trà toàn bộ mảng rừng bị san thành bình địa.
Đông Long thấy thế vô cùng kinh hãi, hắn không phải là chưa từng gặp cao thủ , cha hắn chính là một tuyệt thế cao thủ trong các tuyệt thế cao thủ, nhưng trận ác đấu kịch liệt như thế này hắn đúng là chưa từng thấy qua.
Tiểu chủ thầm kêu lên may mắn, nếu như lúc đầu cự xà đấu với nàng cũng phát ra uy lực như thế này chỉ sợ lúc này nàng đã lên tới thiên đàng rồi, đương nhiên đó là do nàng nghĩ thế chứ còn Đông Long thì hắn nghĩ nàng sẽ xuống địa ngục tìm ác ma mà nhận bà con không chừng.
Lúc này trung niên nhân tựa như đang chiếm được thượng phong, nhân ảnh như thiểm điệm luôn luôn xuất hiện gần chỗ vết thương lúc trước của con cự xà, nắm đấm mang theo bạch mang cường liệt không ngừng không ngừng kích vào vết thương, cự xà bị đánh không thể nào chịu đựng nổi, thân hình to lớn không ngừng lắc lư.
Tiểu bảo chủ thấy vậy lập tức hoan hô : ” Sư phụ cố lên nào, nhanh đánh chết con xú xà ấy báo thù cho các thị vệ của con.”
“Ai da, lão đầu tử ông ngốc thế sao lại để cho con xú xà ấy chiếm thượng phong chứ, ông có nghe ta nói gì không, ông thật kiêu ngạo mà”
“Lão đầu tử ông thật là đáng thất vọng mà, ai da, xém chút là chết một cách ngu ngốc rồi, sao ông lại có thể để con xú xà đánh tới nỗi cái đầu bạc của ông cháy xém hết vậy.”
…………………
Trung niên nhân duỗi tay hớt đi mớ tóc bị thiêu cháy, tức tốc thối lui mười trượng .
“sư phụ ông mật nhỏ thật, sao ông lại chạy đi vậy?”
Đông Long cười thầm, trung niên nhân có thứ ác ma đồ đệ đó thật là nhân sinh đại bất hạnh mà.
Trung niên nhân thở gằn một tiếng nói lại : “Tiểu nha đầu ngươi đừng có ở đó mà nói bậy, lần này trở về ta sẽ phạt ngươi diện bích trăm ngày.”
“Người ta không phải đang cổ vũ cho người sao”
Trung niên nhân : “…..”
Trung niên nhân bị khích liền đại phát thần uy, không ngừng đánh cho cự xà điên đảo, đang lúc mọi người nghĩ trung niên nhân sẽ thắng chắc thì đuôi của cự nhanh như thiểm điệm quấn lên lưng của trung niên nhân rồi mượn lực uốn người lên không trung tức thì quấn chặt lấy trung nhiên nhân từ bụng xuống dưới chân.
Tiểu cung chúa la hoảng không thôi vọt qua sự cản trở của bọn thi vệ chạy tới trước.
Trung niên nhân liều mạng né tránh, toàn thân phát xuất bạch quang nhàn nhạt, quang mang càng lúc càng cường thịnh , đuôi rắn đang quấn trên người của trung niên nhân dần dần nới lỏng, mắt thấy sắp có thể thoát khỏi cự xà, đột nhiên xà đầu dữ tợn mở to cái miệng đầy máu táp xuống ông, ông vội vàng huy động song quyền đánh ra, một đạo bạch mang cường mãnh ngăn xà đầu ở bên ngoài, nhưng đuôi rắn đang nới lỏng lại lập tức quấn chặt lại.
Tiểu bảo chủ nhanh chóng chạy lại cách cự xà mười trượng ngữ âm nghẹn ngào : ” Sư phụ …ôi..”
“Ngọc nhi đừng khóc, sư phụ không sao đâu, con tiểu xà này không giết nổi ta đâu”
“Sư phụ tiếp cung hậu nghệ này” nói đoạn tiểu bảo chủ ném cung hậu nghệ cùng điêu linh tiễn lên.
“Ôi… sư phụ, con thật không tốt , chỉ vì muốn nhìn thấy thực lực của người nên không sớm đưa cho người hậu nghệ cung, hu hu….” Tiểu bảo chủ bật khóc.
“Ngọc nhi không cần phải sợ, cái con tiểu xà này không làm gì được sư phụ đâu, giờ ta đã có hậu nghệ cung nó chết chắc” trung niên nhân một bên nói một bên dụng lực vào song quyền đánh liên tiếp vào xà đầu như sấm sét, bạch mang cường liệt bức xà đầu bật ra xa ba trượng , ông thân xuất song thủ, phát xuất một đạo quang mang nhu hòa tiếp lấy hậu nghệ cung và điêu linh tiễn.
“Ngọc nhi mau lui coi chường bị thương đấy”.
Tiểu bảo chủ thấy trung niên nhân tiếp được hậu nghệ cung liền yên tâm chạy đi.
Cự xà sau khi thấy hậu nghệ cung liền lộ vẻ kinh hoảng thật sự, xà đầu vội tránh ra sau bảy , tám trượng.
Trung niên nhân trên người quang mang đại thịnh, đặt điêu linh tiễn lên, toàn lực kéo dây cung , ông quát lớn : “khai!” nhưng dây cung vẫn không đông đậy chút nào làm ông cực kỳ kinh hãi.
“Ngọc nhi , phải chăng đã có người dùng qua hậu nghệ cung?” trung niên nhân quát lớn.
“Đúng rồi lão đầu tử cái lỗ đầy máu trên thân nó chính là do con bắn đấy, ông có vui không cuối cùng con cũng đã kéo được thần cung rồi”.
“Cái gi ? cái con hồ đồ này, hậu nghệ cung trong một năm chỉ có thể dùng một lần thôi , thật là bị con hại chết mà”
“A..sư phụ…ối”
Cự xà như thấy được trung niên nhân không thể sử dụng thần cung , nó hung hăng táp xuống trung niên nhân, trung niên nhân dùng hậu nghệ cung đánh lên, thân cung xanh đen đánh thẳng vào hàm răng trắng đục của nó, bốn năm cái răng độc bị đánh gãy máu tươi bắn ra, cự xà đau đớn vô cùng, đuôi rắn dụng lực ném trung niên nhân đi.
Trung niên nhân chuyển thân từ trên không rơi xuống, ông hít vào một hơi thật sâu nắm chặt thần cung hướng về cự xà bay đến.
Đông Long miệng mồm há hốc, thấy sư phụ tiểu bảo chủ dùng hậu nghệ cung như là côn bổng lòng hắn bất giác cảm thấy đau thương.”Cái tên biến thái này …… đúng là phá hại của trời mà.”
Tiểu bảo chủ thấy vậy khóe mắt lộ nụ cười : ” Ha ha , lão đầu tử đúng là thú vị ghê.”
Trung niên nhân nhảy lên cao, một đạo ô quang chớp lóe, lớp vẩy cứng như thiết luyện của cự xà bị hậu nghệ cung đánh trúng văng ra khắp nơi, giữa không trung một làn mưa máu bắn ra, cự xà cuồng nộ, thân thể to lớn vặn vẹo điên cuồng , cái đuôi cực đại bổ thẳng xuống làm cho mặt đất rung rinh.
Thế nhưng sư phụ tiểu bảo chủ thân hình như điện tránh né đòn công chí mạng của nó, tiếp đó ông nắm chặt hậu nghệ cung công kích liên miên đánh cho cự xà máu tươi chảy ra như suối .
Đột nhiên cự xà dừng lại, xà thân dựng thẳng giữa không trung phát xuât kim quang nhàn nhạt, trên thân cự xà phát sinh biến hóa kinh nhân, lớp vảy ngũ sắc trên mình cự xà hóa thành màu vàng, bụng dưới xuất hiện bốn vết nứt, bốn cái chân hơi nhú ra, trên đỉnh đầu xuất hiện một cái sừng lấp lánh kim quang, từ miệng của nó phát ra một tiếng long ngâm, chấn động cửu thiên, từ trên thân nó phát ra một cỗ long khí cường đại, toàn bộ động vật trong khuôn viên trăm trương đều bò lổm ngổm.
Tất cả mọi người đều ngây người ra .
“Rồng , ta cuối cùng cũng thấy được rồng trong truyền thuyết rồi” Đông Nam kích động kêu lên.
Tiểu bảo chủ sợ hãi nói: “Trời ơi thì ra chúng ta đang đánh nhau với một con rồng.”
Tất cả mọi người lúc này đều kích động vạn phần, sư phụ của tiểu bảo chủ lộ ra thần sắc ảm đạm, ông hiểu rõ cự xà đã hóa rồng không thành công, long trảo ở bụng nó vẫn chưa mọc ra, nếu hóa rồng thất bại chỉ có một con đường ……tử vong.
Trung niên nhân nhẹ nhàng nói : “xà huynh, ta vốn tưởng huyng là xà yêu tu luyện không thành, không tưởng được huynh kiêu ngạo như vậy, trải qua vạn năm tuế nguyệt tu luyện thành chân long chi thân, nếu như hôm nay bọn ta không phải đến vào lúc then chốt trong con đường hóa long của huynh ta nghĩ bọn ta sớm đã chết không có chỗ chôn thân rồi.”
Lúc này kim lân (lớp vẩy màu hoàng kim) trên thân cự xà bắt đầu bong ra, thân hình không còn vẩy hiện ra huyết nhục mơ hồ, cự xà phát ra một tiếng long ngâm bi tráng, miệng nó phun ra một viên nội đan kim quang lấp lánh, nội đan tại không trung đột nhiên vỡ vụn hóa thành từng hạt mưa màu vàng nhỏ bé rồi biến mất giữa không trung, con cự xà hóa long bất thành bỗng biến thành một đạo kim quang bay về phía hỏa sơn phút chốc biến mất trong miệng hỏa sơn.
Sư phụ của tiểu bảo chủ đột nhiên cảm thấy mất mát, nếu như đích thực giết chết một con yêu xà ông sẽ không cảm thấy mất mát nhiều đến như vậy, nhưng sát tử một con thánh xà với ước vọng hóa rồng ông cảm thấy trong lòng cực kỳ khó chịu.
“Là đúng , hay là sai ? thế giới này vốn đã không thể nào phân biệt đúng sai nữa rồi” ông thở dài.
Trung niên nhân mang tâm tình trầm trọng đi đến miệng hỏa sơn, ông bay đến bên cây liệt hỏa tiên liên ngắt lấy một cánh hoa sau đó nhổ gốc lên ném chung xuống miệng hỏa sơn “xà huynh ,đây có thể là thiên ý, nếu như liệt hỏa tiên liên nở sớm nửa thời thần thì huynh đã sớm hóa long bay đi , gốc tiên liên liên này sẽ giữ cho huynh linh thức bất diệt, cầu cho huynh kiếp sau tu thành chân long”
Lúc này bọn tiểu bảo chủ cũng đã tới, “Sư phụ hồi nãy xảy ra chuyện gì vậy, con xú xà đó sao lại có thể biến thành rồng được vậy?”
Trung niên nhân nói : “Con nhìn sai rồi, nó làm sao mà biến thành rồng được?”
“Đúng là rồng mà, người ta rõ ràng thấy được một con rồng mà, các người nói xem hồi nãy đúng là nhìn thấy rồng đúng không? ” tiểu bảo chủ nhìn bọn thị vệ hỏi.
“Đúng là rồng”
“Chính xác là rồng”
“Nhất định là rồng ta nhìn thấy rõ ràng mà”
………
Bọn thị vệ khẳng định .
Trung niên nhân từ tốn nói : “Người trong lúc khẩn trương quá độ sẽ sinh ra ảo giác mà thôi, lúc nãy mọi người quá khẩn trương mà.”
Tiểu bảo chủ nói: “Hứ , lão đầu tử ông hôm nay quái quái làm sao ấy, nhất định là có chuyện gì dấu ta.”
Trung niên nhân mỉm cười : ” Tiểu nha đầu ngươi, toàn là nghĩ lung tung . Này , đây chính là đóa liệt hỏa tiên liên mà con muốn hái đây.”
“Ah sao chỉ có một đóa vậy ?”
“Ngươi đấy, đúng là tham lam mà , tiên thảo thượng đẳng này có được một đóa là quý lắm rồi, còn đóa kia sau khi chín đã rớt xuống hỏa sơn rồi. ”
“Ài thật là đáng tiếc.” tiểu bảo chủ than.
“À sư phụ, con rắn đó bị người giết chết rồi phải không?”
“Nó đã chết dưới cây hậu nghệ cung”
“Oh, lão đầu tử ông hôm nay thật là quái lạ mà, rõ ràng đã giết được một con rồng, không, một con cự xà mới đúng, sao lại trở nên bơ phờ vậy” tiểu bảo chủ hai mắt mở lớn nhìn trung niên nhân đầy thâm ý.
Trung niên nhân nhéo mũi của nàng, vừa cười vừa nói :”cái con tiểu nha đầu ngươi đột nhiên lại chạy trốn khỏi hoàng cung, ngươi không biết là đã làm cho phụ hoàng ngươi lo lắng muốn chết.”
“Đáng ghét” tiểu bảo chủ gạt tay trung niên nhân ra, nói: “Ta ra ngoài là để kiếm liệt hỏa tiên liên cho phụ hoàng, thọ lục tuần của ông ấy sắp tới, ta đem tiên liên tặng cho ông ấy, ông ấy nhất định rất cao hứng.
“Tiểu nha đầu ngươi đúng là quá điên khùng mà, con không biết làm như vậy rất nguy hiểm à, ? nếu như con có chuyện gì …”
“Được rồi, được rồi, con biết rồi mà, ông sao lại giống như nãi nãi của ta nói nhiều vậy,. Sư phụ này , con nghe nói người lúc còn trẻ yêu thầm nãi nãi của con đúng vậy không?” tiểu bảo chủ cười tinh quái nói.
“Con….con đừng có nói lảng sang chuyện khác.”
Tiểu bảo chủ cười bỡn cợt nói : “Dạ , tuân lệnh, đồ nhi lập tức trở về hoàng cung”
Trung nhiên nhân thần sắc chẳng biết làm sao nói : “Tiểu quỷ ngươi quá bướng bỉnh, ta thật không yên tâm ngươi có thể an an ổn ổn về tới hoàng cung.”
Tiểu bảo chủ kì quái hỏi : “Lão đầu tử người không về cùng với con sao?”
Trung niên nhân nói : “Ta đi kiếm con vốn định “áp giải” con trở về, nhưng trên đường đi ta nghe nói trong lạc phong sơn xuất hiện một con kì lân thần thú đây là một sự kiện không tầm thường, ta muốn đi xem xem sao, chỉ là không yên tâm về con thôi.”
“Đó không phải thần thú trong truyền thuyết sao ? như vậy trên đời thật sự có kì lân sao ta?” tiểu bảo chủ hai mắt sáng lên , khuôn mặt hiện lên vẻ hưng phấn : ”
“Con cũng muốn đi.”
“không được, con rời khỏi hoàng cung đã mấy tháng rồi , mẫu hậu của con rất lo lắng nên đã ngã bệnh con nhanh trở về đi”
“Hả, mẫu hậu bệnh rồi sao, thôi được rồi con lập tức trở về” tiểu bảo chủ thần sắc hoàn toàn thất vọng.
Trung niên nhân cầm hậu nghệ cung đưa trả lại tiểu bảo chủ : “Ngọc nhi, con sao lại mang hậu nghệ cung ra ngoài, phải biết rằng nó chính là truyền quốc chi bảo, có tác dụng uy hiếp đối với tuyệt thế cao thủ của nước khác đấy.”
“Vậy à, nhưng dù gì cũng đã mượn rồi, con đâu phải là không đem về trả.”Tiểu bảo chủ nói với vẻ chẳng quan tâm.
“Con thật là chẳng biết khinh trọng gì cả, thần cung từng bị người ta phong ấn, một năm chỉ dùng được một lần, làm sao có thể tùy tùy tiện tiện mà sử dụng được, may là quốc gia hiện tại không có ác địch nào, căn bản cũng ít khi cần dùng đến nó”.
“Biết rồi maaaa….” Tiểu bảo chủ kéo dài giọng ra.