Khánh Thiên liền ngồi xuống bên cạnh cô.
“Cô nói ta nghe xem, hoàng thượng là người thế nào.”
“Ta không biết, từ khi tỉnh lại, ta không nhớ gì cả…. Mà! Huynh phải biết chứ, sao lại hỏi ta?”
“Ờm thì, ta chỉ muốn nghe cô nói thử suy nghĩ của cô thôi.”
“Suy nghĩ của ta, ta nói với huynh, huynh hứa với ta sẽ không mách lại với hoàng thượng?”
“Được!”
“Nghéo đi!”
Lam Chi đưa ngón tay út của mình lên. Khánh Thiên không hiểu cô đang làm gì cả.
“Nghéo?”
Lam Chi chòm người qua nắm lấy tay Khánh Thiên, nghéo vào tay mình, dạy Khánh Thiên cách nghéo tay, đóng dấu.
Khánh Thiên phì cười vì hành động của cô.
“Huynh cười gì?”
“Không, cô cứ nói đi.”
Lam Chi chóng hai tay lên cầm.
“Ta không biết là mình đã từng gặp qua hoàng thượng chưa. Nhưng theo tưởng tượng của ta, hoàng thượng sẽ là một người khó tính, mặt mày cau có. Và luôn bận rộn.”
“Còn cả….” Lam Chi dè chừng.
“Đây là do tôi nghĩ thôi. Nếu không đúng, huynh xem như nghe cho vui nhé.”
“Ừm, cô nói đi.”
“Theo tôi, hoàng thượng là nam nhân mà, trăm nghìn lần, các nữ nhân không nên gả vào.”
“Tại sao?”
“Vì hoàng thượng có trăm thê, nghìn thiếp, chưa nói đến chuyện các nữ nhân tranh giành nhau, đến cả tình cảm, liệu hoàng thượng có thật lòng thương họ không?”
“Hừ..”
Khánh Thiên cười trừ rồi cuối đầu. Thật ra Lam Chi nói đúng. Bản thân là chủ một đất nước, vừa lo xã tắc, vừa làm yên lòng dân, làm sao mà lo cho tròn được chuyện các quý phi tranh quyền đoạt lợi ở hậu cung.
“Thật ra, trăm thê nghìn thiếp mà cô nói, người làm hoàng thượng cũng đâu có quyền lựa chọn. Đa phần họ đều là nữ nhi của các đại tướng quân, đến tuổi thì vào cung với thân phận là quý phi, để hưởng vinh hoa phú quý. Mang tiếng là thay thế phụ thân, tiếp tục ở lại hoàng cùng, vì dân, vì hoàng thượng.”
“Sao huynh biết.”
“Chỉ có cô là không biết thôi.”
“Vậy… mỗi đêm hoàng thượng sẽ đến một cung để ngủ sao?”
Khánh Thiên liếc nhìn Lam Chi, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng giải thích.
“Hoàng thượng của chúng ta, thủ thân như ngọc, chưa từng thị tẩm vị quý phi nào cả.”
“Oa..”
Lam Chi gật gù.
“Vậy nếu là cô, cô có muốn gả cho hoàng thượng không?”
“Tất nhiên là không, tôi không muốn yêu đương, mà nếu có, tôi sẽ chọn cuộc sống chung thuỷ, một vợ, một chồng. Tôi sẽ không chia sẽ chồng của mình cho bất kì ai khác.”
Khánh Thiên nhăn mặt.
“Cô nói năn lung tung gì thế? Ngôn từ, không giống ai.”
Lam Chi phòng má.
“Thôi, huynh tiếp tục đi, tôi đi tìm đường về. Nếu không, lỡ bị ai xem là kê trộm như huynh nói. Tôi giải oan không nổi đâu.”
“Tôi đưa cô về.”
“Được! Cảm ơn trước.”
“Cô có thể nói chuyện bình thường được không?”
“Haha, từ từ huynh sẽ quen.”