Khi vừa thấy con sói Hahna còn sợ hết hồn, nhưng nhìn kỹ lại liền thở ra một hơi. Con sói này là bạn của Moaa, nó sẽ không tấn công con non của bạn.
Thế giới này kỳ lạ nhất ở chỗ, động vật là có trí tuệ, giống như Hahna vừa rủa trong lòng khi nãy, chúng giống như sắp thành tinh đến nơi, cấp bậc càng tăng thì chúng càng thông minh, đến bậc hung thú thì cơ bản đã có thể tư duy như người. Chính vì vậy, trong rừng cũng có một hệ thống xã hội đặc biệt của riêng những con thú cấp cao, những cá thể của hai loài khác nhau cũng sẽ kết bạn như xã hội loài người. Mà con sói này cùng Moaa trước đây cũng là như thế, một người một sói quen biết sau một lần cùng chạy thoát vây bắt của một đàn iunta – một loài côn trùng săn mồi vô cùng nguy hiểm sống theo đàn như kiến – sau đó con sói có rủ Moaa cùng hợp tác đi săn vài lần, cả hai liền thành bạn bè, Moaa và Hahna vẫn gọi con sói đó là Gadnu – nghĩa là con gadnim ấy.
Gadnu lúc này đã đến cạnh bờ hồ, ngửi ngửi lớp băng nhưng không bước lên mà ngồi xuống, hướng về Hahna mà kêu ăng ẳng mấy tiếng. Tuy là không biết tiếng sói nhưng nghe ngữ khí của nó cũng đoán được nó muốn hỏi Hahna ở đây làm gì.
Hahna lại kéo lên một con cá từ dưới hồ, giơ lên cho Gadnu xem, cười đáp – “Con câu cá ạ!”
Gadnu xem ra hiểu ý Hahna, gật đầu một cái rồi tiếp tục ngồi đó nhìn cô nhỏ, xem ra là muốn ở đây trông chừng cho đến khi Hahna xong việc.
Có Gadnu ở bên, Hahna an tâm rất nhiều, tiếp tục chăm chú câu cá. Cái giỏ đựng cá rất nhanh đã đầy hai phần ba, chỉ cần chừng mười lăm phút nữa Hahna đã có thể dọn dẹp ra về. Nhưng đúng lúc này, Gadnu đột nhiên đứng phắt dậy, lên tiếng gầm gừ với mặt băng, mà gần như đồng thời, Hahna cảm thấy dây câu bị cái gì kéo một cái rồi đứt phực, con cá mới cắn câu nhỏ chưa kịp thu lên kèm cả lưỡi câu đã bị thứ kia cướp mất.
Trên bờ truyền đến tiếng Gadnu gấp gáp cảnh báo, Hahna chỉ thấy tim mình lập tức như lắp thêm một cái mô-tơ, đùng đùng đập trong lồng ngực. Nhỏ không kịp suy nghĩ bất cứ điều gì, theo bản năng ném hết đồ cầm trên tay, xoay lưng lao về phía Gadnu.
Trên chân Hahna có buộc hai miếng gỗ nhỏ để làm một đôi giày trượt đơn giản, cho nên nhỏ di chuyển còn rất nhanh.
Hahna vừa quay lưng, chỉ chớp mắt sau, tại đúng nơi nhỏ vừa đứng câu cá khi nãy, dưới lớp băng dày đột ngột chọc ra một mũi nhọn. Cái thứ đó giống như một cái lưỡi cưa, đỉnh đầu và mỗi răng cưa đều nhọn hoắt, nó đâm xuyên lớp băng như lưỡi cưa máy cắt qua khúc gỗ, nếu Hahna bị đâm trúng tuyệt đối sẽ lập tức mất mạng.
Lưỡi cưa đâm hụt một cái liền lùi trở về, rồi sau đó lại tiếp tục xuất hiện ngay sau lưng Hahna đang liều mạng trượt về phía bờ, rõ ràng kẻ săn mồi còn chưa từ bỏ.
Hahna không dám quay đầu lại, nhỏ biết chính mình không có khả năng đối kháng thứ sau lưng, cơ hội sống sót duy nhất chính là chạy đến chỗ Gadnu trước khi bị nó bắt được.
Gadnu ngay lúc Hahna lao về phía mình cũng nhảy lên mặt băng chạy về hướng cô bé, nhưng nó không biết trượt đi như Hahna, muốn giữ thăng bằng chỉ có thể dùng chân giẫm vỡ lớp băng trên cùng thành một cái hố nhỏ để làm điểm tựa bước đi cho nên tốc độ khá chậm, may mà Hahna biết trượt băng, luôn suýt soát thoát được công kích của con vật.
Hồ Jann vốn không lớn, chỉ hơn mười giây sau, Hahna đã đến trước mặt Gadnu, nó liền ngậm lấy cô bé quẳng về phía bờ hồ, Hahna rơi vào đống tuyết dày trên đó. Nhỏ còn chưa kịp ngồi dậy đã nghe phía sau vang lên một âm thanh gãy vỡ cực lớn, vội vàng xoay người lại nhìn, vừa lúc nhìn thấy Gadnu lôi một con cá siêu lớn ra khỏi mặt băng.
Con cá so với Gadnu phải lớn gấp đôi, nó dài hơn bảy mét, trong đó cái lưỡi cưa chiếm một phần ba, hình dáng gần giống cá trê, vảy đen nhánh. Con cá đáng sợ là thế nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của Gadnu, nó bắt được lưỡi cưa của con cá, ngậm trong miệng như ngậm một nhánh cây, sau đó lôi con cá khỏi lớp băng như người ta nhổ củ cải. Phải biết rằng lớp băng chỗ đó dày phải hơn một mét rưỡi, con cá có thể đâm xuyên qua đã đủ đáng sợ, Gadnu lại dễ dàng phá vỡ nó để lôi con cá lên lại càng đáng sợ hơn. Không mất bao lâu, con cá đã ngừng giãy giụa.
Gadnu buông mũi nhọn của con cá ra, liếm mép mấy cái, gai của con cá này đâm nó hơi đau. Gadnu cũng là lần đầu nhìn thấy con cá lớn ở khoảng cách gần như vậy, trước nay nó chỉ thấy chúng quẩy nước xa xa giữa lòng hồ Ruin thôi, cho nên tò mò ngửi ngửi con cá. Mùi quá tanh, nó không muốn ăn thứ này.
Đang lúc còn đang quan sát con cá, Gadnu nghe thấy con non nhân loại trong bờ hồ phát ra âm thanh. Bởi vì âm thanh của nhân loại luôn rất phức tạp nên Gadnu phải suy nghĩ một chút mới hiểu được ý nghĩa âm thanh này, đây là thú non đòi mẹ đi? Nó cũng rất khó hiểu sao con non này đi một mình, mẹ của nó đâu? Hay là chết rồi? Không đúng, vừa rồi ngậm lấy nó còn ngửi thấy mùi của nhân loại đó trên người con non, hẳn là còn sống, hay là bị thương? Có thể, mấy hôm trước bên lãnh địa này có hung thú đánh nhau, con thua cuộc sau đó còn bị nó và mấy con hoang thú gần đây chia nhau ăn đâu.
Nhìn nhìn chỗ con non, nó còn đang nức nở đòi mẹ bên kia, Gadnu suy tư một chút, nhớ lại xem mỗi lần sói con đòi mẹ mấy con sói chăm sóc chúng sẽ làm gì? Cho ăn, liếm lông, và ôm giữa hai chân trước ủ một chút?
Nghĩ ra nên làm gì, Gadnu liền bắt đầu hành động, nó tiến đến chỗ Hahna câu cá khi nãy, ngậm giỏ cá lên đi đến chỗ cô nhỏ, may mà vừa rồi con cá lớn chỉ chọc một cái lỗ nhỏ gần đó, không làm ảnh hưởng đến mặt băng xung quanh nên giỏ cá còn nguyên.
Đặt giỏ cá xuống cạnh con non, Gadnu quan sát một chút, lại quay về tha luôn con cá lớn đến. Có tác dụng! Con non đã ngưng đòi mẹ, dùng chi trước quẹt nước mắt nhìn con cá lớn. Gadnu còn cảm thấy rất thần kỳ, sói con có đòi mẹ cũng không chảy nước mắt như thế, nhân loại đúng là quái, còn tự làm ướt mình được!
Tuy rằng cảm thấy quái, Gadnu vẫn cúi xuống liếm nước mắt cho con non, lông ướt rất khó chịu, cho dù nhân loại không có lông, da bị ướt chắc cũng không thoải mái, liếm đi mới mau khô. Con non quả nhiên cảm thấy thoải mái, không đòi mẹ nữa, còn ôm cổ nó cọ cọ. Cái này nó cũng thích, tiếp tục cọ. Gadnu cùng con non cọ nhau một lúc, nghe con bé phát ra âm thanh mà nó biết để biểu thị vui vẻ rồi mới dừng lại.
Nhìn xung quanh một vòng, thấy không ít dã thú bị âm thanh giao chiến vừa rồi thu hút tiến đến quan sát, Gadnu vội ra hiệu cho Hahna nhanh chóng rời đi, chẳng mấy chốc con equas lĩnh chủ kia sẽ đến kiểm tra. Dù gì cũng là hung thú, Gadnu không sợ nó nhưng cũng không muốn phát sinh xung đột.
Hahna cũng biết không thể dây dưa, lập tức đứng dậy, tháo hai miếng gỗ dùng làm giày trượt bỏ vào giỏ cá, sau đó đeo giỏ cá lên đi trở về. Gadnu tha nguyên con cá lớn đi theo, với nó thứ này thật sự không tính nặng.
Hồ Jann ở rất gần khu rừng rod, chẳng mấy chốc một sói một người đã đến lối vào gần cửa động, Gadnu thấy Moaa cuống quýt trèo xuống khỏi hang để ra đón con non thì an tâm, ăng ẳng kêu vài tiếng với hắn, lại cọ cọ Hahna mấy cái rồi mới rời đi.
Hahna vẫy vẫy tay tạm biệt Gadnu, đợi mấy phút sau Moaa đã ra tới nơi.
“Con có bị thương không? Sao lại xốc xếch thế này? Con cá này là sao?” – Nhìn bộ dạng Hahna tóc tai rối tung, quần áo nghiêng lệch, tấm da lớn dùng làm áo choàng cũng rách một mảng, Moaa ném luôn cây đuốc trên tay chạy đến xem con gái có bị thương không.
Hahna đứng im cho Moaa xem, mếu máo – “Con bị Gadnu ném một cái vô đống tuyết, dưới đống tuyết có một cái rễ của cây jann, bây giờ còn đang đau đây!”
Moaa kinh ngạc – “Xảy ra chuyện gì? Sao Gadnu lại ném con?”
“Tại con cá này nè” – Hahna đá đá con cá lớn Gadnu bỏ lại bên cạnh.
Moaa vừa rồi thấy con cá và Gadnu đã đoán được phần nào, nghe Hahna nói vậy cũng hiểu được tình huống, gật đầu nói – “Vô nhà trước đi, đứng ở đây không an toàn.”
Hahna gật đầu, đẩy giỏ cá đang quải trên vai cho Moaa nói – “Maam cầm cái này đi, để con kéo con cá này vô”.
Moaa đang còn bị thương nên không giành việc, cầm đuốc đuổi đám rod để Hahna kéo con cá lớn vào nhà. Hắn đã cẩn thận nhưng do con cá quá lớn, lúc hai cha con đem được con cá vào hang, trên thân nó đã bị lũ rod cắn lỗ chỗ. Dù vậy, con cá vẫn là một con mồi siêu lớn với hai người, đủ để ăn một thời gian khá dài.
Moaa cũng không bận tâm con cá, vào đến nhà liền cẩn thận xem vết thương của Hahna, bên hông trái con bé bầm tím một mảng. Ở đây cũng không có thảo dược gì, hắn đành dùng nước ấm xoa cho con bé.
Hahna vừa xuýt xoa đau vừa kể cho Moaa nghe chuyện xảy ra ở hồ, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Mà Moaa nghe cũng sợ xanh mặt, hắn cũng không ngờ dưới hồ Jann lại có con cá lớn như thế.
“Hẳn là nó bình thường không ở hồ Jann, hoặc là ở dưới sâu, con câu cá một lúc nó mới xuất hiện, lúc đầu Gadnu chưa đến nếu nó ở đó chắc con cũng chạy không thoát.” – Hahna nói ra phán đoán của mình.
Moaa gật đầu – “May mà Gadnu ở đó, nếu không hậu quả maam không dám nghĩ. Thế giới này còn quá nhiều thứ nguy hiểm chúng ta chưa biết, sau này càng phải cẩn thận hơn.”
“Đúng đó, làm con sợ muốn chết. Maam tưởng tượng nổi không, lớp băng chỗ đó dày hơn một mét, thế mà nó đâm một nhát xuyên lên luôn. Gadnu còn ghê hơn, nó cắn lưỡi cưa của con cá, hất một cái con cá phá lớp băng bay lên luôn. Con chưa bao giờ thấy sinh vật nào mạnh như vậy luôn á!” – Hahna hoa tay múa chân diễn tả.
Moaa thấy vậy an tâm tươi cười, con bé vẫn tràn đầy sức sống, hẳn là không bị dọa quá mức. Hắn quay đi lấy giỏ cá tới cạnh bếp lửa chuẩn bị đánh vảy và làm sạch sơ qua rồi đem đi đông lạnh, vừa làm vừa nói – “Gadnu đúng là rất mạnh, nó đã sắp lên tới hung thú rồi. Ở thế giới của con không có những loài thú như vậy à?”
“Không, làm gì có ạ. Nếu mà có nhân loại cũng không thể một mình đứng ở đỉnh chuỗi sinh thái, và không đến mức tận thế như bây giờ.” – Hahna nhún vai, ngồi xuống cùng làm cá.
Moaa cười lắc đầu – “Cho dù có cũng không hơn bao nhiêu đâu, kiểu gì cuối cùng nhân loại cũng tìm được cách mạnh hơn chúng, sau đó vẫn sẽ phá hoại cả thế giới thôi.”
“Cũng phải hén, voi hổ cá sấu mãng xà có con nào không mạnh hơn nhân loại, cuối cùng không cũng tuyệt chủng?” – Hahna ngẫm nghĩ gật gật đầu, sau đó ủ rủ nói – “Nói như vậy thế giới này không phải cuối cùng cũng sẽ như vậy sao?”
“Hẳn là sẽ chậm hơn nhiều đi.” – Moaa lầu bầu nói.
“Chậm hơn? Tại sao?”
Moaa giải thích – “Ở thế giới của maam, những con thú mạnh như hung thú trước đây cũng không ít, nhưng theo thời gian, nhân loại càng có nhiều cường giả, số lượng của chúng ngày càng ít, cuối cùng là tuyệt tích.”
“Vì bị giết quá nhiều sao?” – Hahna đoán.
“Chính xác là vì tốc độ sinh trưởng của chúng không theo kịp tốc độ bị bắt giết. Những con thú càng mạnh càng cần nhiều thời gian để tích lũy, mà nhân loại muốn tu luyện đến cùng cấp bậc với chúng lại tốn thời gian ít hơn nhiều.”
“Cái này con biết, là bởi vì nhân loại biết cướp đoạt và lợi dụng tài nguyên, động vật thì không”.
Moaa gật đầu – “Là như thế.”
“Cho nên” – Hahna nghiêng đầu suy nghĩ – “ý của maam là vì hung thú ở thế giới này tốc độ sinh trưởng có thể theo kịp, cho dù nhân loại có mạnh lên cũng không thể nhanh chóng tàn sát hết chúng? Cũng đúng, số lượng hung thú ở đây thật sự rất nhiều.”
Moaa mỉm cười lắc đầu – “Không, quan trọng nhất là vì động vật ở đây biết cảnh giác với nhân loại.”
Hai mắt Hahna sáng lên, cô nhóc cười ngặt nghẻo – “Đúng đúng, cái này mới là quan trọng nhất.”