“Chị còn tưởng chú mày nhà ở ngoài thành, sẽ biết rõ chuyện hơn bọn chị trong này cơ! Mà xem ra chú mày không biết gì thì chắc cũng chả phải chuyện gì to tát đâu nhỉ?”
Chị hàng thịt vừa kể chuyện, vừa cân thịt cho Nguyễn Đông Thanh, lại lấy lá chuối bọc lại cho hắn:
“Bốn cân thịt chị lấy rẻ cho mày giá ba cân, lần sau xuống bán rau lấy rẻ lại cho chị là được rồi!”
Hắn nhận gói thịt, móc tiền ra trả, rồi chào chị ta một tiếng trước khi bỏ đi. Phía sau, còn nghe chị ấy gọi với theo:
“À mà này, bao giờ con lợn nhà chị đẻ thì chị cho chú một con mang về mà nuôi nhá? Tết nhất còn có thịt mà ăn!”
Nguyễn Đông Thanh rời hàng thịt, liền tiến về hàng tiếp theo. Vừa đi, hắn vừa thầm tính toán.
Tuy hắn không rõ bao nhiêu phần trong lời chị hàng thịt là thật, thế nhưng đang yên đang lành, trận pháp hộ thành được khởi động, nếu bảo không có chuyện gì hắn cũng không tin nổi. Liệu… có liên quan gì đến việc tự dưng có hai lão tu luyện giả tự nhiên chạy đến nhà hắn múa may bắn chưởng hay không?
Hắn không cách nào biết, nhưng dù thế nào, hắn cũng phải có một số sự chuẩn bị cho cuộc sống trong tương lai gần. Nếu thật sự xảy ra biến cố gì, hắn liền chui vào nhà cố thủ không ló mặt ra ngoài nữa. Gì chứ kinh nghiệm cách ly cả năm trời do Covid-19 còn mới nguyên trong tâm trí Nguyễn Đông Thanh!
Thế là, Nguyễn Đông Thanh làm một vòng quanh chợ, mua hết các loại nhu yếu phẩm cần thiết. Lại ghé qua hàng gà, định mua thêm mấy con gà về nuôi.
Nguyễn Đông Thanh dù gì cũng tốt nghiệp đàng hoàng với cái bằng cử nhân nông nghiệp, lại có vài năm kinh nghiệm nghiên cứu sinh. Tuy về sau gã chuyển qua làm công việc văn phòng, nhưng kiến thức và thực hành nông canh cũng đủ để sống mà không lo chết đói. Chả thế mà rau hắn trồng ra bán rất chạy ở ải Quan Lâm này.
Cũng nhờ mấy năm học về nông nghiệp, Nguyễn Đông Thanh mới nhận ra, không phải cái gì của nước ngoài cũng tốt hơn Việt Nam. Nhiều mô hình canh tác của nước ngoài trong mấy năm gần đây bị chỉ trích, lên án, mà nguyên cái gọi là “nông nghiệp bền vững” về bản chất thực ra cũng chỉ là bản cập nhật của mô hình VAC của ông cha ta ngày trước. Hiện tại VAC thì vườn hắn đã có, còn phát triển rất tốt mà hắn cũng chả phải bỏ mấy công. Hắn đoán chừng có lẽ do đất tại thế giới này đặc biệt hay nước giếng hắn dùng tưới cây từ mạch nào nhiều dinh dưỡng, nhưng cũng không đi tìm hiểu. Còn lại ao hắn chưa kịp đào, chuồng thì đang xây dở.
Theo gã nghĩ, trước mắt cứ mua về mấy con gà, rồi cơi nới lại cái chuồng. Xong xuôi đâu đấy thì liền dựa vào tình hình thực tế mà tính tiếp và làm dần từng bước.
oOo
Chị bán gà hơn Nguyễn Đông Thanh chừng chục tuổi, là người ruột để ngoài da. Vừa biết ý định của gã, chị ta đã vui vẻ ra mặt, vừa chọn cho gã mấy con gà, vừa nói:
“Gà chị nuôi dễ sống lắm, chú yên tâm! Giờ chị chọn cho chú một con trống khỏe với mấy con mái mắn đẻ là chả mấy mà chú có cả đàn gà chạy trong sân cho coi!”
Ở cái chõng tre kê gần đó, mẹ chồng của chị bán gà đang ngồi ăn trầu. Bà cụ tuổi gần bảy mươi, đang càm ràm về đám trẻ trong thành. Nguyễn Đông Thanh nghe loáng thoáng được mấy câu như:
“Lũ trẻ không ai dạy nổi…”
“Phu tử mời về đều bị dọa chạy mất dép…”
Mua bán trả tiền xong xuôi thì mặt trời cũng quá con sào. Gã vác một đống lỉnh kỉnh lương thực và các loại nhu yếu phẩm, lại tay xách nách mang thêm mấy cái chuồng gà hiện đang phát ra tiếng kêu quang quác, rảo bước đi về hướng cái xe bò.
oOo
Cậu sai vặt của quán nhìn thấy Nguyễn Đông Thanh từ xa, đã nhanh nhảu kéo cái xe ra trước cho hắn, còn niềm nở:
“Cậu Thanh đi chợ về rồi đấy à?” Nhìn đống đồ hắn vác theo, cậu ta lại chêm một câu, “Khiếp, lần này cậu mua gì mà lắm thế, tính mở cái nông trại à?”
Nguyễn Đông Thanh cười chào y, đoạn đặt đống đồ xuống xe, lại móc ít tiền lẻ ra:
“Tôi gửi cậu.”
Cậu sai vặt nhận tiền từ gã, cất nhanh vào người, lại hỏi:
“Cậu Thanh còn cần cháu giúp gì không?”
Thấy Nguyễn Đông Thanh lắc đầu, cậu chàng mới quay người, chạy lại vào trong quán.
Nguyễn Đông Thanh loay hoay một hồi mới sắp xếp đc hết đống đồ mới mua vào trong xe. Vừa bế được hai con vật nhỏ lên, định cho vào xe thì một đám lính chạy đến:
“Tiên sinh, Vũ tướng quân mời tiên sinh về phủ!”
Nguyễn Đông Thanh giật mình. Ở đây một năm, gã cũng từng nghe qua về tướng thủ thành ải Quan Lâm – Vũ Tùng Lâm. Nghe dân trong thành kể, lão cũng là người tu luyện, bao năm nay, lão bảo vệ cái thành này khỏi yêu quái, thổ phỉ, là người cương trực thẳng tính, nhưng có chút quá cứng nhắc về luật lệ. Sẽ không phải… việc hắn “nhập cư trái phép” đã bị lão ta phát hiện nên hiện giờ gọi lên hỏi tội chứ?
Kỳ thực, Nguyễn Đông Thanh cũng đâu có muốn sống chui sống lủi như hiện tại? Ngặt một nỗi, đi khai báo nhân khẩu, người ta hỏi hắn quê ở đâu, hắn biết trả lời sao? Bịa bừa ra một cái tên, nhỡ bị phát hiện là nói dối, liệu hắn có bị ép tội gì đó rồi tống vào tù không? Nguyễn Đông Thanh sợ phiền phức, nên trước giờ vẫn cố tránh.
Lại thấy cậu lính dẫn đầu tiến thêm một bước, nói:
“Tiên sinh, xin tiên sinh đừng làm khó chúng tôi, Vũ tướng quân cho mời tiên sinh về phủ một chuyến!”
Nguyễn Đông Thanh lúc này mới hoàn hồn, liền đỏ mặt:
“Không dám, quan gia đừng gọi thảo dân là ‘tiên sinh’, thảo dân không dám nhận!” Đoạn lại nói, “Vậy mời quan gia dẫn đường!”
Nếu đã tránh không được thì cứ đi một chuyến xem vị Vũ tướng quân này nói gì vậy, cùng lắm là bị trục xuất thật thì hắn rời khỏi chỗ ở hiện tại, đi bụi là được chứ gì?